Yến Từ Quy - Chương 177: Phải ăn nhiều kẹo như vậy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:14
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Loan Điện cao lớn, rộng sâu, chút động tĩnh nhỏ cũng phóng đại, huống chi là tiếng vang dội như thế.

Lời của An Dật Bá như tiếng sấm rơi xuống, còn vang vọng mãi, khiến tai ai cũng ù .

Mặt Lưu Tĩnh tái xanh.

An Dật Bá rảnh rỗi việc gì ?

Nhà họ Lưu cưới dâu thì liên quan gì đến An Dật Bá?

Việc gì ông xen ?

Quả nhiên, những kẻ gần gũi với lão Quốc Công đều là kiểu võ phu như .

Trong lòng mắng c.h.ử.i đủ điều, nhưng khi đối mặt An Dật Bá, Lưu Tĩnh vẫn dám trở mặt, chỉ còn gượng gạo nở nụ .

An Dật Bá xong câu , cũng thèm thêm với Lưu Tĩnh.

Thấy Từ Giản đang cảnh với vẻ thích thú, An Dật Bá liếc một cái.

Từ Giản đúng là lòng rộng rãi.

Lưu Tĩnh cứ cố nhắm quận chúa Ninh An, Từ Giản cũng chẳng vội chẳng tức.

Thôi.

Lòng rộng rãi cũng .

Người lòng rộng rãi thì sống thoải mái.

"Đi thôi." An Dật Bá gọi Từ Giản: "Quốc Công gia cùng lão phu, lão phu chuyện cần bàn."

Từ Giản từ chối ý của An Dật Bá, theo ông rời khỏi chốn thị phi .

Trong đại điện, các triều thần bóng lưng hai rời , trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

sợ phiền phức, cảm kích An Dật Bá mang Phụ Quốc Công , thể gây thêm lửa cho Lưu đại nhân bất cứ lúc nào khỏi, tránh cho ngọn lửa lan đến .

thích xem kịch, tiếc nuối vì thiếu mất diễn quan trọng, thể diễn thêm.

Có kẻ đầu óc đơn giản, thì thào hỏi những xung quanh: "An Dật Bá thực sự kết với phủ Thành Ý Bá ư? Sao bênh vực phủ Thành Ý Bá đến thế?"

"Mấy hôm , phu nhân An Dật Bá còn đến phủ Thành Ý Bá, thấy chuyện sai ."

"Chắc là cháu thứ với đại tiểu thư nhà họ Lâm nhỉ?"

"Theo thứ tự là thế, đại tiểu thư nhà họ Lâm còn đính ước, quận chúa thể vượt qua ..."

Nói đến đây, ánh mắt tự chủ về phía Lưu đại nhân đang trầm ngâm.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lưu Tĩnh.

Biết là Từ Giản với quận chúa?

Chính mắt Lưu Tấn thấy Thánh Thượng dẫn Từ Giản đến Từ Ninh cung, lúc quận chúa cũng ở đó với Hoàng Thái Hậu.

Từ Giản còn lệnh mang tin đến Thành Ý Bá, thấy ai ở Viện Hàn Lâm, bèn đến phủ Thành Ý Bá, nhưng mang tin gì thì đó chẳng ai .

Ý nghĩ nảy lên trong đầu khiến Lưu Tĩnh như dầu muối nước mắm trộn lẫn, tâm tư trở nên rối rắm.

Không thể nào, đến mức .

Quận chúa còn nhỏ, với sự cưng chiều của Hoàng Thái Hậu, chắc chắn để nàng ở bên thêm vài năm, vội vàng định , gả chồng như thế?

Hơn nữa, nếu Từ Giản lấy vợ, dù quan hệ cũng với vợ chồng họ một tiếng chứ?

Vượt qua ông mà tự hôn sự, dù ông gì thì đám ngự sử cũng sẽ khiến Từ Giản ngóc đầu lên .

Lưu Tĩnh tự nhủ, hẳn là nghĩ nhiều .

Hiện tại, việc quan trọng vẫn là hôn sự của Lưu Tấn.

"Lưu đại nhân, Lưu đại nhân? Ngài nghĩ gì ?"

Nghe gọi, Lưu Tĩnh vội tập trung , : "Vừa nhắc đến thứ tự, mới nhớ đến hôn sự của Lưu Tấn định, vượt ca ca, ôi chao."

"Chuyện của Lưu đại nhân, Lưu đại nhân đừng lo lắng."

"Phụ Quốc Công tự ý định..."

Nghe , Lưu Tĩnh mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Đột nhiên, chẳng rõ ai đó chen một câu.

"Ai bảo Phụ Quốc Công rơi xuống nước với cô nương nào chứ, khó thật đấy."

Giọng nhọn hoắc, chua chát, mỉa mai vô cùng.

Lưu Tĩnh cảm thấy tóc gáy dựng cả lên, đầu tìm kiếm nhưng ai là câu .

Lưu Tĩnh cứ thấy lo lắng bồn chồn mãi, đến hai ngày , khi nhà họ Lưu đem lễ đính ước nhỏ đến phủ Vân Dương Bá, hôn thư trong tay thì ông mới yên tâm.

Lễ đính ước nhỏ quá rôm rả, sắc mặt Trịnh Lưu cũng chẳng chút vui mừng, nhưng định là định, và sẽ đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-177-phai-an-nhieu-keo-nhu-vay.html.]

Tại phủ Thành Ý Bá.

Lâm Vân Yên dựa gối mềm, nhấm nháp bánh đậu đỏ, Trịnh ma ma kể chuyện ngoài .

Trịnh ma ma đó chen đám dân chúng hóng chuyện theo ý của Mã ma ma, đầu tiên là xem nhà họ Lưu xuất phát, đến phủ Vân Dương Bá xem lễ tiến , cuối cùng theo đoàn đưa lễ từ phủ về nhà họ Lưu.

"Mọi bàn tán, chuyện nhiều lắm, nhà trai nhà gái còn chẳng vui bằng mấy bà cùng thấy lễ."

"Lưu đại nhân gượng lắm, nếu là giả vờ, thì ông giả vở cũng khá."

"Còn cô tình nhân của Lưu công tử xuất hiện, ngoan ngoãn đóng cửa ở hẻm Thủy Tiên."

Lâm Vân Yên nhấp một ngụm .

Lưu Tĩnh mặt thì , chứ lưng chắc đến nở hoa .

ông cũng sẽ chẳng vui lâu, sớm muộn gì ông sẽ nhận , kết quả của cuộc hôn nhân khác xa với những gì ông mong đợi.

Lợi ích mà Lưu Tĩnh nghĩ khi kết với nhà họ Trịnh cũng giống như những gì Lâm Vân Yên nhớ từ .

Khi đó, Lưu Tấn là học trò xuất sắc ở Quốc Tử Giám, Trịnh Lưu là tiểu thư yêu kiều của phủ Vân Dương Bá.

Lưu Tấn vì gian lận trong học tập mà trò cho thiên hạ.

Trịnh Lưu cũng vì vu khống Lâm Vân Phương gian lận mà vạch trần mặt , khiến các tiểu thư nhà khác ưa, càng chuyện tự đưa bẫy trong sự kiện ở trang viên Chương Bình, khiến nhà ghét bỏ.

Họ kết hôn là kết quả khiến hai bên hài lòng.

Phủ Vân Dương Bá tất nhiên sẵn sàng giúp đỡ thêm cho rể.

giờ khác.

Phủ Vân Dương Bá lý, còn nuốt bực, họ cực kỳ oán hận Trịnh Lưu.

Con gái gả như bát nước đổ , họ chẳng quan tâm Trịnh Lưu nữa, thể giúp đỡ Lưu Tấn chứ?

Mà Lưu Tấn, chẳng nhận chút lợi ích nào từ cuộc hôn nhân , thì tất nhiên sẽ nảy sinh mâu thuẫn với Trịnh Lưu.

Lưu Tĩnh càng bất mãn với Trịnh Lưu, với phủ Vân Dương Bá.

Bởi vì Lưu Tĩnh lấy con gái Quốc Công, dù Quốc Công chẳng tỏ với ông chút nào, nhưng ít nhất danh tiếng cũng khá, những lời nghi ngờ cũng dần lắng xuống nhờ vợ chồng hòa thuận.

Còn Lưu Tấn cưới Trịnh Lưu, kể đến là ai c.h.ử.i ai, cuộc hôn nhân vốn dựng nên bởi những lời c.h.ử.i rủa.

Một khi cuộc sống trở nên hỗn loạn, bùn đất lắng cũng sẽ khuấy lên.

Bên ngoài tiếng bước chân đến gần.

Trần Thị vui vẻ đến.

Trịnh ma ma thấy bèn cáo lui.

Trần Thị xuống, kịp nhịn mà bật .

"Vui vẻ quá nhỉ?" Lâm Vân Yên cô trêu cũng theo.

"Vui, vui quá ." Trần Thị , lấy từ trong tay áo một cuốn sổ, vội đưa cho Lâm Vân Yên, chỉ đưa qua đưa trong tay: "Đoán xem đây là gì nào?"

Lâm Vân Yên cuốn sổ, hỏi: "Hợp bát tự ạ?"

Trần Thị : "Đoán xem đó gì? Vừa nãy lão phu nhân xem , đến ngậm miệng."

"Như thẩm ?" Lâm Vân Yên trêu .

Trần Thị thì giơ tay sờ miệng .

Bà đang , tươi.

" ." Trần Thị nhướng mày: "Giống ."

Trong tiếng vui vẻ, Trần Thị mở cuốn sổ , hắng giọng cho Lâm Vân Yên .

Lâm Vân Yên chống cằm, chăm chú.

Những gì ghi đó nàng đều rõ, dù nàng vẫn là nàng, Từ Giản vẫn là Từ Giản, hai vẫn như cũ, kết quả hợp bát tự tất nhiên sẽ đổi.

nàng vẫn cảm thấy mới mẻ.

Vì nụ của thím ba, vì nụ của bà nội mà thím ba miêu tả.

Trước đây, gia đình cũng thích cuộc hôn nhân , Thánh Thượng ban hôn, thì cứ theo quy trình mà thôi.

khác.

Vì sự vui vẻ của nàng, sự hài lòng của nàng với Từ Giản, đều vui theo.

Lâm Vân Yên thích niềm vui .

Không chỉ là chuyện cưới hỏi của nàng, mà cả chuyện vui của tỷ , cho nên trong nhà cũng vui vẻ rộn ràng.

Trước đây, nàng chịu nhiều khổ cực, giờ đây, ăn thật nhiều kẹo như mới bõ.

 

 

Loading...