Yến Từ Quy - Chương 166: Chỉ còn thiếu lời thề với trời nữa thôi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:03
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cốc, cốc, cốc.

Bên ngoài Lưu phủ tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Người gác cổng kéo cửa , thấy bên ngoài là một đội mũ che mặt, từ trang phục đến dáng vẻ thể đoán là một thiếu niên.

"Khách đến là ai..." Người gác cổng hỏi, đầy vẻ nghi ngờ.

Người đến nhẹ nhàng vén một góc mũ lên, lộ gương mặt của , chính là Nguyệt Nương.

"Nghe công tử bệnh nặng, thật sự lo lắng..." Nàng .

Ban đầu gác cổng nhận nàng, nhưng giọng mới nhớ phận, chân mày nhíu chặt.

Cô gái là thế nào đây?

Nàng thể coi là ngoại thất của công tử, nhưng ngoại thất nào tự nhiên đến nhà thế ?

Quá kỳ quặc .

Huống chi, hiện giờ đúng lúc rắc rối.

Chỉ mới hai khắc , còn đạo sĩ đến gõ cửa, xem ngày lành kết hôn cho công tử.

Giờ đang nhiều , lời tiếng , cô gái đến thêm chuyện ?

Người gác cổng định vài lời nặng nề, nhưng vẻ lo lắng của Nguyệt Nương, nàng thật lòng quan tâm đến sức khỏe của công tử, cuối cùng hạ giọng: "Cô nương về , công tử đang dưỡng bệnh ."

Nói , định đóng cửa .

Nguyệt Nương vội vàng chặn cửa, khẩn cầu: "Ta chỉ công tử một sẽ ."

Người gác cổng dám dùng sức mạnh.

Da dẻ mềm mại thế , lỡ thương thì công tử chẳng sẽ kiếm chuyện với ông ?

Ngước lên thấy qua đường, hàng xóm đều đang về phía .

Nghĩ kỹ, gác cổng quyết định để Nguyệt Nương trong.

Để ngoài lóc còn phiền hơn.

Huống chi, một thiếu niên đến thăm, cũng mỹ nhân đến gây rắc rối, khác chắc cũng chẳng nhận điều gì.

Nguyệt Nương cảm ơn, vội vã về phía phòng của Lưu Tấn.

Lưu Tấn đang giường sách, thấy tiếng động bên ngoài, bèn nhanh chóng nhét cuốn sách gối, thẳng , đắp chăn, bất động.

Cho đến khi đến chạy đến bên giường, gọi một tiếng "Công tử" quen thuộc, Lưu Tấn mới mở mắt.

Nguyệt Nương giật .

Lưu Tấn nắm lấy tay nàng: "Sao nàng đến đây?"

Mắt Nguyệt Nương lập tức đỏ hoe: "Bên ngoài đều công tử bệnh nặng."

"Chuyện đó là vì..." Lưu Tấn định giải thích, nhưng nghĩ đến lời cha dặn, ngừng .

Nguyệt Nương , dịu dàng : "Công tử nghĩ đến đây để trách cứ ? Ta phận , cũng nặng nhẹ , theo bên công tử là phúc của , dám ý nghĩ ? Công tử cưới quý nữ là chuyện tất nhiên, hiểu điều đó từ lâu. Nghe công tử vướng rắc rối của khác, giận họ, thương công tử, nhưng cũng chỉ thôi, dám tự tiện đến. Chỉ vì công tử bệnh nặng, thực sự thể yên. Ta chỉ đến xem công tử rốt cuộc thế nào? Nếu công tử khỏe thì đây..."

Lòng Lưu Tấn mềm nhũn.

Xem kìa, vẫn là Nguyệt Nương hiểu chuyện nhất.

Hiểu nỗi khó xử của , hiểu những điều tiện , chẳng cần mở lời, nàng tự hiểu rõ.

"Ta , chỉ là cảm lạnh thôi." Lưu Tấn an ủi nàng: "Nàng xem, vẫn đây ."

" bên ngoài đều ..." Nguyệt Nương hít một , mắt rưng rưng: "Công tử với tiểu thư phủ Vân Dương Bá, kết âm hôn..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-166-chi-con-thieu-loi-the-voi-troi-nua-thoi.html.]

Sắc mặt Lưu Tấn tái mét.

Âm hôn?

Chuyện gì thế?

Cha bảo giả bệnh nặng, là để chuyện ?

Hắn còn sống sờ sờ, kết âm hôn với ai chứ.

Nếu c.h.ế.t , thì còn tiền đồ, tương lai tươi sáng gì nữa, cột đời với Trịnh Lưu – cô gái điên đó?

Chỉ nghĩ đến Trịnh Lưu, Lưu Tấn tức giận: "Đừng nhắc đến nàng , xui xẻo."

"Sao để nàng tính kế chứ?" Nguyệt Nương hỏi: "Nghe đồn, nàng dễ gần."

"Bên ngoài đồn ?" Lưu Tấn hỏi .

Nguyệt Nương kể hết những gì , đến đoạn Lưu Tấn yêu quận chúa Ninh An từ cái đầu tiên, ánh mắt nàng dời , rõ ràng chút ghen tuông.

Lưu Tấn thấy thì đành lòng, đột nhiên nghĩ , bèn ngay: "Đó là do phụ bịa để giúp thôi."

Nguyệt Nương ngẩn .

"Ta với quận chúa thù, khác , chẳng lẽ nàng ? Ở Từ Ninh cung mắng , còn chuyện ở học hội, rõ ràng là nàng giở trò. Nghe nàng ngắm hoa, mới tìm để hỏi cho lẽ, kết quả ..." Lưu Tấn dài giọng thở dài.

Nguyệt Nương gật đầu.

Lưu Tấn tiếp tục: "Nàng , buổi chầu sớm nay các quan mắng dữ lắm. Quận chúa Hoàng Thái Hậu che chở, phụ thể đòi lẽ , càng thể giải thích vì mặt ở đó, đành bịa cái gì mà 'yêu từ cái đầu tiên' để lấp liếm. Ta thể yêu quận chúa? Người yêu là nàng mà. Ở phủ Thuận Thiên, mặt phủ doãn đại nhân, thế . Những gì trong buổi chầu sớm, chỉ là phụ tạm thời ứng phó thôi."

Nói đến đây, Lưu Tấn chỉ còn thiếu mỗi thề thốt với trời nữa thôi.

Nguyệt Nương vội ngăn tay , lo lắng : "Ta nghi ngờ tấm lòng của công tử, chỉ là phủ Vân Dương Bá bên đó..."

"Ai họ nghĩ gì?" Lưu Tấn bĩu môi: "Có khi cũng giả bệnh như . Âm hôn, nhà họ dám kết ?"

Phủ Vân Dương Bá căn bản kết.

Bệnh của Trịnh Lưu đến nhanh, quả thực nguy hiểm, nhưng hôm qua đại phu kê thuốc, hôm nay thái y đến xem, nên bệnh tình định.

Lão phu nhân thấy cháu gái bất động giường, giận đến mức đập gậy liên hồi: "Nó chẳng trời cao đất dày, để cho chúng đống hỗn độn. Ngủ mãi ngủ mãi, chẳng bằng c.h.ế.t cho nhẹ gánh."

Phu nhân Bá phủ giận, thương con, cảm xúc lẫn lộn, lòng rối bời.

ngoài cảm xúc thì bà còn lão phu nhân, chồng, chị em dâu, cháu trai, cháu gái và con gái vây quanh, ai cũng một lời giải thích, khiến bà chịu bao nhiêu áp lực, trong miệng nổi đầy mụn.

Với những lời tức giận của chồng, bà chỉ tai tai .

, thái y khám bệnh, còn xảy "bất trắc" chứ.

Phiền phức hơn nữa là nhà họ Lưu cứ ép kết .

Vân Dương Bá đùng đùng nổi giận ở sân: "Đạo sĩ? Đạo sĩ đến mà đuổi ? Còn báo cáo ?"

Mắng xong gia nhân, Vân Dương Bá mắng Lưu Tĩnh.

Tất cả chuyện , chắc chắn là do Lưu Tĩnh giở trò, quả là kẻ thâm độc.

Quay trong nhà, Vân Dương Bá : "Đáng lẽ nên , đưa nó am đường cho ."

" khỏi bệnh mới đưa ." Bá phu nhân .

Cùng rơi xuống nước với con trai nhà họ Lưu, còn tính kế quận chúa Ninh An , danh tiếng của Trịnh Lưu còn gì cứu vãn, giữ ở nhà cũng chỉ gây thêm phiền phức cho khác.

Đã quyết định đưa am đường, chẳng ngờ trời tối hẳn, tin bệnh tình của Lưu Tấn trở nặng...

 

 

Loading...