Yến Từ Quy - Chương 164: Muốn cười thì cứ cười

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:01
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt.

Từ Giản mắng nhưng vẻ gì sợ hãi, còn mím môi, trông như dám thành tiếng.

"Còn cố nhịn nữa? Khi nãy ở Kim Loan điện tiếng ?" Thánh Thượng thấy bèn : "Muốn thì cứ ."

Từ Giản "tuân lệnh".

Phải thừa nhận, hai từ " chính đạo" của Thánh Thượng quả thực dùng tinh tế.

Cùng một từ nhưng mang hai nghĩa.

Con đường của Lưu Tấn và con đường của quả thực cùng một lối.

Từ Giản , một cách thoải mái và chút đắc ý, cho cơn giận của Thánh Thượng cũng dần tan biến.

Thôi .

Nhiều năm , lời mà phụ hoàng và hoàng với ông vẫn còn vang bên tai.

Dù ngôn từ khác , nhưng ý nghĩa đều giống .

Trên triều đình, thiếu nghiêm chỉnh, tuân thủ quy củ, chỉ là thẳng đến mức cứng nhắc, mà ngay cả lệch một chút cũng sẽ kéo về.

Những việc cẩn trọng, đẩy quốc gia tiến về phía .

ngoài họ , trong triều cũng thể thiếu những vị thần thể dùng nụ để chỉ vấn đề.

Nếu triều chỉ là những cứng nhắc, ngày tháng kéo dài sẽ quá đỗi ngột ngạt.

Có những quá nghiêm túc, nhưng ở lằn ranh "nhẹ nhàng", "bạo gan" để giải quyết sự việc, đó chính là tài năng.

Cười cợt, mắng c.h.ử.i cũng đều là bản lĩnh.

Quan ngự sử mắng thì nhiều, nhưng mở miệng châm chọc đến mức bật thấy hợp lý thì dễ tìm.

Cần xuất cao quý, từ khoa cử mà lên, nếu lăn lộn trong quan trường mấy chục năm thì ai dám "đùa" mặt vua?

Còn khả năng, hiểu , kinh nghiệm.

Từ Giản chính là như .

Ngươi xem trò vui, đúng thật xem, xem xong còn quên "một đao trúng đích", đ.á.n.h thẳng chỗ yếu, chính xác như thế, đủ thấy đằng những trò vui đó, lòng sáng như gương.

Bởi thế, đây cũng là lý do Thánh Thượng nể trọng Từ Giản.

Vết thương ở chân khiến tiền đồ chinh chiến tan vỡ, đó là một lý do; nhưng nếu Từ Giản sự thấu hiểu như thì bao tỏ ý an nhàn, Thánh Thượng cũng sẽ tiếc tài năng mà giữ .

Suy cho cùng, hiện tại dám " mắng" Kim Loan điện, chỉ Từ Giản mà thôi.

Đối với Thánh Thượng, ở triều nhịn một chút, khi tan triều về suy ngẫm, cũng thể thoải mái.

Tương tự, khi ông nổi giận buông vài lời gay gắt, cũng chỉ Từ Giản thể trả lời bằng một nụ bình thản như .

Những thần tử khác, nếu ông một câu "đặc biệt", e là lên quỳ xuống .

Nghĩ đến đây, Thánh Thượng cũng nhịn mà mỉm , lắc đầu.

"Ngươi cho trẫm ." nhấp một ngụm , Thánh Thượng hỏi: "Con đường đặc biệt của ngươi, đến ?"

Nụ mặt Từ Giản tắt, nhưng cũng nghiêm túc hơn: "Hiệu quả đáng kể."

Thánh Thượng ngạc nhiên.

Chỉ Từ Giản tiếp: "Thần chủ động bàn chuyện với Thành Ý Bá, nhưng ông cẩn trọng. Cũng đúng thôi, quận chúa là viên ngọc quý của ông , vô cùng yêu thương, quan tâm, thần Thành Ý Bá đuổi khỏi cửa, là nể mặt Thánh Thượng lắm . Sau đó, thần cũng tiện đến thêm nữa, Thành Ý Bá đồng ý, thần là nam nhân xa lạ, phủ tìm quận chúa, chẳng lý nào như . Lỡ ông giận, mất cả chì lẫn chài. Phải , thần cảm ơn Lưu Tấn, con đường vòng vèo, con cá giả mặt, thần ít nhiều cũng chút giống ngọc thật chứ nhỉ?"

Nghe đến đây, Thánh Thượng vô thức gật đầu.

Đây quả là những lời chân thật.

Từ Giản dừng , tiếp: "Thần thêm cơ hội tiếp xúc với quận chúa, nhưng nhiều cách. Trực tiếp bỏ qua Thành Ý Bá mà tìm quận chúa, lẽ quận chúa sẽ mắng thần, nhưng quá tùy tiện. Như hợp quy củ, truyền đến tai Từ Ninh cung, e rằng Hoàng Thái Hậu càng thêm vui. Thần dám hỏi Thánh Thượng, Hoàng Thái Hậu nhắc chuyện với ? Người tác thành ?"

Thánh Thượng: ...

Được.

Câu hỏi ném ngược về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-164-muon-cuoi-thi-cu-cuoi.html.]

Thánh Thượng khổ Từ Giản.

Làm mai chỉ cần kết nối mà còn thuyết phục Hoàng Thái Hậu – luôn bảo vệ Ninh An như bảo vệ tròng con mắt.

Chỉ là lời của Từ Giản cũng gì sai.

Không sự đồng ý của Hoàng Thái Hậu và Thành Ý Bá, việc Từ Giản chủ động quen với Ninh An quả thực đúng mực.

"Ngày mai." Thánh Thượng gõ nhẹ lên bàn: "Ngươi và trẫm đến gặp Hoàng Thái Hậu, ngươi tự với ."

Từ Giản nhận lời.

Thấy Thánh Thượng phất tay, bèn dậy cáo lui.

Ra đến trung điện, thấy Tào Công Công đang mỉm .

Tào Công Công tiễn Từ Giản ngoài, trong lòng khỏi thầm tạ ơn trời đất.

May mà ông mặt bên trong, nếu cũng khó mà nhịn .

Phụ Quốc Công quận chúa thú vị, theo Tào Công Công thấy thì chính Phụ Quốc Công mới là thú vị.

Tiễn , ông , Thánh Thượng cầm bút phê tấu chương.

Tào Công Công bước nhẹ nhàng đến rót thêm nóng cho thánh thượng.

Thánh Thượng ngẩng đầu, hỏi: "Vừa bao nhiêu?"

Tào Công Công ngập ngừng, đoán ý trả lời: "Nghe đến đoạn bệ hạ bảo Phụ Quốc Công thì cứ , và ngày mai dẫn ngài Từ Ninh cung."

Nếu thấy, thì cũng khỏi cần nhắc , Thánh Thượng tiếp tục hỏi: "Ngươi nghĩ ?"

Lần , Tào Công Công càng dám trả lời ngay.

Ông suy nghĩ một lúc : "Quận chúa và Phụ Quốc Công gặp , phía Từ Ninh cung tỏ vẻ hài lòng, e rằng Hoàng Thái Hậu nếu đồng ý thì cũng phản đối."

Thánh Thượng gật đầu.

Với hiểu của ông về Hoàng Thái Hậu, chắc bà đang "quan sát thêm".

"Ngày mai cần triệu quận chúa cung ạ?" Tào Công Công đề nghị: "Hoàng Thái Hậu hài lòng , phần lớn tùy thuộc việc quận chúa hài lòng với Phụ Quốc Công , chỉ cần quận chúa phản đối trò chuyện với ngài thêm chút nữa..."

Đã gần trưa.

Hai bên Thiên lang bộ đang nghỉ trưa.

Lưu Tĩnh lo lắng, vội vã trở về phủ.

Lưu Tấn đang dưỡng bệnh, nhưng thấy lòng chẳng yên.

"Cứ như con khỉ ." Lưu Tĩnh : "Bảo con nghỉ chứ bắt con học hành luyện tập, thế mà vẫn chịu yên?"

Lưu Tấn gượng , cãi , chỉ hỏi tình hình.

Nghĩ đến những lời chất vấn trong Kim Loan điện, Lưu Tĩnh đau đầu, nhưng vẫn cố nán xuống giải thích cho Lưu Tấn một hồi.

"Nói là con say mê quận chúa, vô tình cuốn chuyện của Trịnh Lưu. Con cứ ngoan ngoãn nghỉ vài ngày, đừng nghĩ đến chuyện ngoài, nhất là đến chỗ Nguyệt Nương. Vân Dương Bá phủ giờ còn khổ hơn chúng , thể để họ bắt chút sơ hở nào hết."

Lưu Tấn gật đầu đại khái.

Vở diễn đến đây, thể bỏ dở nửa chừng.

Dỗ dành xong con trai, Lưu Tĩnh ăn trưa qua loa trở nha môn việc.

Vừa bước Thiên lang bộ, ông nhận bầu khí xung quanh chút .

Cảm giác như đang dòm ngó, giống hệt lúc Lưu Tấn gây chuyện trong học hội.

nếu là do vụ rơi xuống nước, cũng qua cả buổi sáng , còn gì mới mẻ nữa ư?

Đang suy nghĩ thì thuộc hạ của ông, Hoàng Thiếu Khanh tới, hạ giọng hỏi: "Nghe phủ của ngài định mời đạo sĩ ?"

Lưu Tĩnh: ?

 

 

Loading...