Yến Từ Quy - Chương 142: Diễn cũng khá giống
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:15
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy chặn miệng mấy vị lão , Lưu Tĩnh thầm thở phào.
Tấn nhi cũng coi như lanh lợi, lúc nên cúi đầu nhận chứ cứng đầu chống đối.
Lưu Tĩnh hít sâu một , tỏ vẻ đau lòng, mắng một nữa: "Lần gây chuyện lớn như , chỉ mong ngươi rút bài học, chăm chỉ học hành, đừng cứ nghĩ mãi đến mấy thứ tà môn ngoại đạo đó."
Lưu Tấn cúi đầu, miệng ngoan ngoãn trả lời .
Hồ giám viện vuốt râu, liếc Sa sơn trưởng.
Sa sơn trưởng nghiêm khắc với học trò là thế, nhưng mắng mỏ.
Nhất là khi Lưu đại nhân chiếm thế chủ động.
Làm cha lên tiếng thì khác còn gì nữa?
Trong thư viện gặp nhiều tình huống như , khi cha giận dữ cầm gậy đòi đ.á.n.h con, mấy vị cũng lên khuyên giải.
Dù thật lòng giả ý, cuối cùng cũng đều như thế.
"Lưu đại nhân." Hồ giám viện chắp tay: "Lệnh lang quả thật gây ảnh hưởng đến thư viện Thạch Dương và Sa sơn trưởng, sơn trưởng dẫu sơ suất, nhưng sai lầm chủ yếu ở lệnh lang. Chúng về chắc chắn sẽ giải thích rõ ràng ngoài, danh tiếng của thư viện quan trọng, mong rằng ngài thể hiểu, chuyện sẽ ảnh hưởng đến lệnh lang và ngài..."
"Ôi, đừng ." Lưu Tĩnh thở dài: "Có thì nhận, con hư tại cha, chỉ trỏ, khinh miệt đều là điều đáng chịu."
Đan đại nhân ngừng nhíu mày, thầm nghĩ cảnh mà quen thế.
Lần cha mắng con thậm tệ là ai nhỉ?
Chẳng bao lâu, Đan đại nhân nhớ .
Là Chu Xướng.
Khi đó sự việc phơi bày, Chu Sính chỉ vô tình xô ngã Lý Nguyên Phát đến c.h.ế.t, Chu Xướng thở dài mắng con trong ngự thư phòng.
mắng con cũng ngăn tai họa phía , cha con nhà họ Lưu sẽ thế nào đây.
Đan Thận hai bên.
Hai bên trò chuyện hòa thuận, ít nhất là vẻ ngoài đều hài lòng.
Đàm phán xong, cả hai cùng hiệu cho ông, Đan Thận vốn chỉ là " ở giữa", nên cần nhiều.
Thấy Lưu Tấn dậy, phủi vạt áo, định theo Lưu Tĩnh về thì bỗng sư gia vốn phần chuyện thốt lên: "Vậy Nguyệt cô nương đây?"
Câu đột ngột vang lên trong công đường.
Mọi đều sững , chân Lưu Tấn suýt vấp ngã.
Nguyệt Nương vẫn rụt rè, thấy đều thì vội cúi đầu.
Lưu Tấn thấy nàng như , trong lòng chợt thấy xót xa, hơn nữa mặt bao lời yêu sâu đậm, giờ bỏ mặc quan tâm rõ ràng hợp.
Lưu Tấn về phía Lưu Tĩnh, trong lòng đầy sự khẩn thiết.
Lưu Tĩnh nghẹn .
Cái tên sư gia , chẳng nể mặt gì cả.
Chả trách lớn tuổi mà vẫn chỉ là sư gia.
Lưu Tĩnh thầm mắng một câu, nhưng lập tức bày tỏ ý kiến mà ném quả bóng sang cho Sa sơn trưởng: "Sơn trưởng thấy ?"
Sa sơn trưởng bước tới bên Nguyệt Nương, chậm rãi lắc đầu: "Ngươi chuyện dại dột ."
Nguyệt Nương c.ắ.n môi, nhỏ giọng: "Thúc thúc..."
"Dù là thúc thúc của ngươi, nhưng cũng thể chủ việc cho ngươi." Sa sơn trưởng : "Đến nước , ngươi thế nào là thể giải quyết , ngươi cũng chắc chịu lời . Nếu ngươi liên quan đến công tử nhà họ Lưu nữa thì theo về, là phú quý, ít nhất chúng thể hứa cho ngươi cuộc sống lo cơm ăn áo mặc. Còn nếu ngươi quyết cùng công tử nhà họ Lưu, con đường do ngươi tự chọn, thế nào, cũng bảo vệ ngươi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-142-dien-cung-kha-giong.html.]
Nguyệt Nương rưng rưng nước mắt.
Nàng , chú họ là thật lòng.
Vị chú họ nàng chỉ mới nhận vài ngày, thể suy nghĩ cho nàng như thế là hiếm .
nàng...
Nguyệt Nương về phía Lưu Tấn, thấy ánh mắt Lưu Tấn nàng đầy sâu sắc, trái tim nàng đập liên hồi.
Nàng thương Lưu Tấn, bởi khi nàng khốn khổ, nơi nương tựa, là Lưu Tấn chê nàng, còn mang nàng đến kinh thành.
Nếu thì nàng một xu dính túi, dù trong kinh chú họ nhưng để lên kinh thành .
Huống hồ, Lưu Tấn đối xử với nàng tệ, dù danh phận, nàng vẫn tình nguyện theo.
Biểu hiện của Nguyệt Nương cho thấy lựa chọn của nàng.
Sa sơn trưởng thở dài, chuyện chia rẽ uyên ương, chỉ với Lưu Tĩnh: "Đã đến bước , quý phủ cũng cho Nguyệt Nương một lời giải thích. Ta , Nguyệt Nương với tới quý phủ, nhưng cũng thể mập mờ như , đúng ?"
Lưu Tĩnh tức nghiến răng, lườm con trai, thầm nghĩ "đóng vai si tình cũng giống phết đấy".
Sa sơn trưởng cũng chẳng dạng dễ chơi, nếu cho một lời giải thích, e là khó mà xong chuyện, ầm ĩ thêm, gán cho Tấn nhi tội "bỏ rơi phụ nữ", thì đúng là...
Chỉ đành nhận thôi.
nghĩ đến hậu quả , Lưu Tĩnh nuốt trôi cơn giận.
"Thật sự thể mập mờ ." Lưu Tĩnh đau lòng, vẫn tỏ thiện: "Chỉ là đón nhà ngay thì đúng quy củ. Điều khiến khó xử nhất là Tấn nhi công danh, tương lai cũng rõ ràng. Như thì mà thành gia lập thất ? Bài thi , cũng chẳng ."
Vừa , Lưu Tĩnh trút giận Lưu Tấn: "Ngươi tự xem ? Ngươi thật lòng với Nguyệt cô nương, nàng ở kinh thành, đưa nàng về kinh, giao cho trưởng bối? Rồi thưa rõ với và mẫu ngươi, chúng sẽ ngươi đến cửa chuyện. Ngươi giỏi lắm, nhịn nổi đúng ? Cô nương chống nổi ngươi ? Hôn sự thành chuyện tư tình. Ta gì với ngươi nữa."
Lưu Tấn dám cãi .
Trong lòng hiểu rõ, rằng những lời cha chỉ là diễn kịch.
Hôn sự ư?
Trong mắt cha, dù Nguyệt Nương chú sơn trưởng cũng tuyệt đối thích hợp vợ .
Nói cho cùng, và Nguyệt Nương đến với cũng chỉ vì niềm vui nhất thời, chuyện cưới hỏi ư? Hắn từng nghĩ tới.
Nghĩ , Lưu Tấn sang Nguyệt Nương.
Nguyệt Nương nhận sự lưỡng lự và khó xử của ?
Nàng khiến Lưu Tấn khó xử.
"Ta phận , dám mong đợi gì nhiều." Nguyệt Nương khẽ : "Ta ở ngõ Thủy Tiên sống cũng ..."
Lưu Tấn , vội bước tới nắm tay Nguyệt Nương: "Đợi công danh, sẽ đón nàng nhà. Lần thật sự sẽ học hành tử tế, nghĩ đến mấy con đường lệch lạc nữa."
Nguyệt Nương gật đầu.
Chỉ thể như .
Nếu nàng cứ một mực đòi hỏi, chỉ khiến Lưu đại nhân càng ghét nàng, cũng khiến Lưu Tấn khó xử.
Chuyện như thế là xong.
Mọi rời phủ Thuận Thiên, mỗi mỗi ngả.
Lưu Tấn đưa Nguyệt Nương về ngõ Thủy Tiên, hai với đôi lời sâu đậm về nhà, ngoan ngoãn chờ sẵn trong thư phòng của Lưu Tĩnh.
Đợi cha về khi hạ công đường, còn chịu thêm một trận mắng nữa.