Yến Từ Quy - Chương 141: Hận sắt không thành thép
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:14
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần trưa.
Các quan viên bận rộn cả buổi sáng ở nha môn hai bên Thiên Bộ Lang đều đặt công việc xuống, chuẩn dùng bữa trưa.
Lưu Tĩnh cũng rời khỏi Hồng Lư Tự, đến tiệm mì đầu phố gọi một bát mì nước.
Mì nóng hổi, vặn xua tan cái lạnh đầu đông.
Tiệm mì gần Thiên Bộ Lang, khẩu vị cũng khá ngon, bình thường ít quan viên tới ủng hộ.
Lưu Tĩnh đến vẫn còn sớm, trong sảnh đầy bảy phần.
Ông chào hỏi những quan viên quen chờ bát mì của .
Mì bưng lên, Lưu Tĩnh húp một ngụm, chợt nhận khí xung quanh gì đó .
Ông ngẩng đầu quanh.
Lúc , các bàn trong sảnh đều kín chỗ, đến còn đợi, chỉ bàn đối diện ông là còn trống.
Thật kỳ lạ.
Lưu Tĩnh trong hàng ngũ đồng liêu danh tiếng tệ, ai cũng ông tính tình vững vàng, đây từng tiểu mang bát tới hỏi, thấy ông tươi thì xuống.
Dần dần, đều Lưu Tĩnh dễ gần.
Hôm nay, ai dám mặt ông.
Rốt cuộc là vì ...
Lưu Tĩnh hiểu nổi.
An Dật Bá đến cũng hiểu, thản nhiên xuống chỗ trống.
Hành động nhanh chóng dứt khoát đến mức ám chỉ An Dật Bá một câu mà kịp.
Lưu Tĩnh khẽ thở phào.
Cũng may, dù An Dật Bá mặt mày cau , dữ dằn, nhưng còn hơn để trống như thế.
Vừa ăn, Lưu Tĩnh nghĩ đến nguyên do.
Phải , sáng sớm Tấn nhi tham gia thi văn, là khiến kinh ngạc ?
Nghĩ đến đây, chắc là xuất sắc vượt trội .
Dù gì, bài văn đó là do chính tay ông sửa đổi, bổ sung, Lưu Tĩnh tự tin .
Với bài văn của ông thì Tấn nhi dù mang thi ở cũng đều thể nổi bật.
dần dần, Lưu Tĩnh cảm thấy những ánh mắt giống .
Không ngưỡng mộ, tán thưởng, mà là tò mò, ngờ vực.
Lưu Tĩnh lập tức mất cả khẩu vị.
Đang do dự nên mở miệng hỏi thăm thì thấy một tiểu bước .
Đó là tiểu của phủ Thuận Thiên, tìm Lưu Tĩnh ở Hồng Lư Tự nên nhờ chỉ dẫn tìm đến tiệm mì.
"Lưu đại nhân." tới chắp tay: "Lệnh lang đang ở nha môn, Đan đại nhân mời ngài tới."
Lưu Tĩnh ngớ .
Sao Tấn nhi tự khiến nha môn ?
Ông chẳng kịp ăn hết bát mì, lên theo tiểu .
Lưu Tĩnh , khí trong tiệm mì lập tức sinh động hẳn lên.
An Dật Bá chậm hiểu, hỏi: "Có chuyện gì thế? Con nhà họ Lưu gặp chuyện ?"
Có vội kể tình hình thi văn: "Truyền rầm rộ hết cả lên..."
Ngươi một câu, một câu, ghép sự việc gần như đầy đủ.
An Dật Bá mà cau mày ngừng.
Không đến việc Lưu đại nhân mà thuận buồm xuôi gió quan trường, nhưng ông thể quan suốt bao nhiêu năm, năng lực tổng thể cũng tồi.
Đời cha giỏi giang là thế, đứa con vô dụng thế chứ?
Thật sự hiểu nổi.
Bên , Lưu Tĩnh vội vã đến phủ Thuận Thiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-141-han-sat-khong-thanh-thep.html.]
Trên đường, miệng tiểu kín như bưng, chẳng tiết lộ chút tình hình nào.
Lưu Tĩnh thấp thỏm bước công đường, kịp thấy con trai thấy Nguyệt Nương.
Nguyệt Nương rụt rè một bên, thể coi như thấy Lưu Tĩnh, đành cúi đầu hành lễ.
"Sao ngươi ở đây?" Lưu Tĩnh hết sức hài lòng.
Rõ ràng bảo Tấn nhi đuổi , xuất hiện nữa?
Chẳng lẽ nàng đổi ý, chịu yên rời khỏi Tấn nhi, mà đến nha môn kiện cáo ?
Lưu Tĩnh sợ vụ kiện , điều ông lo là danh tiếng của Lưu Tấn.
Một khi Tấn nhi cùng con gái khác ồn ào đến nha môn vì chuyện tình cảm thì thể chiếm tình cảm của Quận chúa Ninh An nữa chứ?
Trong kinh thành, thích hợp với Tấn nhi nhất, thích hợp với nhà họ Lưu nhất, chính là Quận chúa.
Nghĩ đến việc Quận chúa sẽ chuyện , Lưu Tĩnh càng ghét Nguyệt Nương.
ở phủ Thuận Thiên, dù thích đến thì ông cũng lời nặng với Nguyệt Nương, chỉ để lộ cảm xúc mặt.
Nguyệt Nương cúi đầu, trả lời: "Vừa quan sai đại ca đến tìm, gọi đến nha môn."
Lưu Tĩnh sững .
Nói , Nguyệt Nương kiện Tấn nhi ?
Rất nhanh, Lưu Tĩnh hiểu nguyên do.
Đan Thận và từ hậu đường bước , còn dẫn theo cả Lưu Tấn.
Hồ giám viện thẳng một mạch.
Trong phút chốc, đầu óc Lưu Tĩnh ong lên, ông dám tin tai .
Tấn nhi sai Nguyệt Nương trộm đề?
Nguyệt Nương là hậu bối của sơn trưởng thư viện Thạch Dương?
Tấn nhi lên học hội bài văn , nhưng phát hiện là trình độ?
Lưu Tĩnh lảo đảo.
Tấn nhi thể chuyện hồ đồ như ?
Học hội dễ qua mặt thế ? Lại dám chọn học hội do ba thư viện tổ chức để khoe khoang.
Nếu Tấn nhi sớm thật với ông thì ông tuyệt đối sẽ bài văn như .
Không thể quá chỉnh tề, tầng lớp, thu gọn , nhấn mạnh luận điểm chứ văn phong, phân tích rõ trọng tâm đề bài, dù hỏi tới cũng câu trả lời thuyết phục.
Rõ ràng Nguyệt Nương là một quân cờ để sử dụng, rõ ràng thể tách từng bước lên sân khấu trả lời để sửa chữa, cải thiện, rõ ràng thể chuyện thật đẽ, mà hỏng bét.
Hận sắt thành thép là gì, Lưu Tĩnh lúc cảm nhận rõ ràng.
"Ngươi..." Lưu Tĩnh giơ tay lên, giọng run run, với Lưu Tấn: "Ngươi quỳ xuống cho ."
Lưu Tấn một lời, lập tức quỳ xuống.
Đã xác định là " gai nếm mật" thì mắng là điều tất nhiên.
"Từ nhỏ dạy ngươi, học , học ." Lưu Tĩnh chắp tay lưng, mặt Lưu Tấn, nghiến răng : "Ngươi lắm, học học, cũng . Trộm đề ư? Ngươi nghĩ cũng thật đấy. Ngươi cần danh dự, ngươi nghĩ đến khác ? Phụ ngươi nuôi dạy con cái, chỉ trỏ, đó là tất nhiên, là sai. còn thư viện Thạch Dương? Còn Sa sơn trưởng? Thư viện nhất kinh thành, sơn trưởng danh tiếng nhất kinh thành, đều ngươi tổn hại . Ngươi thật khiến quá thất vọng."
Nói , Lưu Tĩnh lưng , tay còn để lưng, khẽ nhéo thắt lưng .
Cơn đau ập đến, mắt ông lập tức đỏ hoe, giọng cũng thêm vài phần nghẹn ngào.
Hai tay chắp cúi lạy, đầu tiên ông xin Đan Thận: "Làm phiền Đan đại nhân ."
Sau đó, ông hành lễ thật sâu với Sa sơn trưởng: "Nhi tử vô lễ, hành sự điên đảo, ... , ôi."
Thái độ chân thành, lời chua xót, là dáng vẻ của một cha thất vọng về con.
Lưu Tấn là duy nhất phát hiện suy nghĩ của cha , lập tức lĩnh hội và theo, cũng nhéo một cái thật đau, đó mếu máo cúi đầu xin .
Hai cha con đều thế, khiến Sa sơn trưởng ngẩn một lúc.
Miệng lưỡi bình thường đầy kinh nghiệm, trôi chảy đến thế mà giờ như chặn , hồi lâu, ông chỉ trả lời: "Vậy ..."
Cảnh tượng như khiến Đan Thận thở dài thôi.
Khó trách Sa sơn trưởng ứng phó nổi, Lưu đại nhân đến mắng con một trận , bọn họ là ngoài thì tiện thêm?