Yến Từ Quy - Chương 140: Nằm gai nếm mật

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:13
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngõ Thủy Tiên?

Tim Lưu Tấn đập thình thịch.

Tại của thư viện nhắc đến ngõ Thủy Tiên?

Lưu Tấn dựng tai, ghé sát cửa, đúng lúc từ miệng Hồ giám viện nhắc đến hai chữ "Nguyệt Nương", sững sờ, đầu óc dấu chấm hỏi.

Không thể nào.

Chẳng lẽ Sa sơn trưởng bán Nguyệt Nương?

Điều lợi gì cho sơn trưởng chứ?

Nếu là , gặp chuyện như thế , chắc chắn sẽ phủi sạch hết trách nhiệm.

Không bằng chứng thì thể đề thi lộ từ sơn trưởng, vị sơn trưởng trọng vọng thế , chẳng lẽ giải quyết nổi chút chuyện như ?

khai Nguyệt Nương , chẳng là tự đổ hết trách nhiệm lên ?

Dù Nguyệt Nương trộm đề hỏi đề, thì cuối cùng sai sót vẫn ở sơn trưởng.

Như coi như là tự xác nhận .

Lưu Tấn càng nghĩ càng tức, sơn trưởng ? Ngay cả phủi sạch trách nhiệm cũng . Đọc sách đến ngu ngốc chắc.

Cứ tưởng một thư sinh nơi khác đến kinh thành lập nghiệp, còn trở thành sơn trưởng của một thư viện danh tiếng, ắt cách luồn lách chứ.

Nguyệt Nương cũng từng ngóng, sơn trưởng quan hệ với Tư nghiệp của Quốc Tử Giám.

Chỉ cần giành sự tán thưởng thì chắc thể nhờ sơn trưởng để tạo quan hệ với Tư nghiệp, mở đường cho việc Quốc Tử Giám học.

Không ngờ, sơn trưởng là chiêu ngớ ngẩn.

Lưu Tấn bụng oán thầm, đến khi tới phòng, sắc mặt xanh mét, chẳng còn chút nào.

Sắc mặt Sa sơn trưởng còn tệ hơn cả Lưu Tấn.

Mái tóc bạc càng tôn lên khuôn mặt đen sạm của ông.

Sa sơn trưởng chỉ Lưu Tấn, : "Ngươi và Nguyệt Nương rốt cuộc quan hệ gì? Nguyệt Nương tìm đến nhận , thương tình nàng khổ sở, mà ngươi khiến nàng chuyện bất nghĩa ."

Lưu Tấn "a" lên một tiếng, hỏi: "Sao nhắc đến Nguyệt Nương?"

Sa sơn trưởng giận dữ kể : "Ta chỉ ngươi dắt mũi, nhưng may mà hành sự chính trực, tác phong đắn, còn Nguyệt Nương quả đúng là cháu gái , nếu , mấy chục năm danh tiếng của lão già đều ngươi phá hủy ."

Bị trộm đề, sai là sai, nhưng còn chấp nhận .

Còn nếu nhận mỹ nhân cố ý tiết lộ đề thì ông thật đáng c.h.ế.t.

Ông bao nhiêu tuổi chứ?

Vài năm nữa thôi, chắt trai cũng thể chạy nhảy, mà còn đồn là trêu đùa thiếu nữ mới lớn.

Ông già , chịu tiếng nhơ , nếu mà dán nhãn đó, chi bằng đ.â.m đầu c.h.ế.t còn hơn.

Nghe xong, Lưu Tấn kích động kêu lên với Đan Thận: "Ta tính kế mà. Ta mới về kinh vài ngày, bọn họ điều tra cả Nguyệt Nương và ngõ Thủy Tiên, bọn họ theo dõi , mưu tính , mượn cơ hội bêu rếu hết."

Đan Thận một bên, lúc đầu gì.

Hai bên đối chất, cần ông xen , chỉ cần thể hiểu rõ tình hình.

Đợi sai nha dẫn Nguyệt Nương đến, ba bên đối chất một nữa thì chuyện gian lận sẽ sáng tỏ.

vị Lưu công tử thể kêu la đến mức , cũng Đan đại nhân đau đầu.

"Sao ngươi hiểu lý lẽ ?" Đan đại nhân lắc đầu: "Nếu ngươi cũng hành sự chính trực thì ai thể tính kế ngươi? Ngươi kêu la nữa cũng đổi sự thật rằng ngươi trộm đề và lên đài bài. Dù thật sự như ngươi , tính kế ngươi, thì cũng chỉ là vạch trần ngươi thôi. Vạch trần, phơi bày, ngươi hiểu ? Trên triều đình, chuyện gọi là đàn hạch, dâng sớ mắng ngươi cũng , tìm cách khiến ngươi lộ bản chất cũng . Phải , ngươi từng thấy triều đình thế nào nhỉ, thôi cứ trong thư viện , ngươi gian lận thi cử còn cho khác vạch ? Ngươi học ở thư viện nào? Bổn quan phái đến hỏi sơn trưởng và giám viện xem dạy học trò thế nào, chút đạo đức cũng dạy , thì học sách thánh hiền gì chứ."

Lưu Tấn mắng một trận thì mặt đỏ bừng.

Đang định cãi mấy câu, thì Sa sơn trưởng tiếp tục : "Ngươi hành xử đắn, liên lụy đến Nguyệt Nương? Nàng là một cô nương, gia cảnh suy tàn, cuộc sống vốn khó khăn. Nàng còn nhỏ hiểu chuyện, mà ngươi lợi dụng tình cảm của nàng dành cho ngươi, ngươi ngươi hủy hoại cả cuộc đời nàng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-140-nam-gai-nem-mat.html.]

Lời phản bác tới miệng Lưu Tấn lập tức nghẹn .

Hắn Sa sơn trưởng từ xuống , như bừng tỉnh.

Lão già học đến ngu mà là thoát .

Chỉ cần đổ hết tội lên đầu Lưu Tấn, biến Nguyệt Nương thành cô nương ngây thơ lừa, lão chỉ rút lui mà còn kéo theo cả Nguyệt Nương.

Ha ha.

Lão nghĩ xem Nguyệt Nương để lão kéo .

Còn nhỏ hiểu chuyện, nhỏ hơn Nguyệt Nương nửa tuổi, chẳng càng nhỏ hơn ?

Bụng nghĩ , và mắng đến mấy , cái đầu nóng rực của Lưu Tấn dần bình tĩnh .

Đã thế , lý do gì cố chấp nữa, giờ là lúc lùi , tạm tránh thế mạnh.

Vị phủ doãn khó nhưng một câu đúng.

Gian lận học hội thôi mà, chuyện nhỏ, kết thúc sớm thì xong sớm.

Đợi sóng gió qua , sẽ tìm chứng cứ Quận chúa Ninh An tính kế , trả thù cũng muộn.

Nằm gai nếm mật.

Quân tử báo thù, mười năm muộn.

Lưu Tấn hít sâu một , tự nhủ mở miệng, giọng điệu đổi: "Ta lừa dối Nguyệt Nương, thật lòng với nàng, chỉ là môn đăng hộ đối, phụ lễ nghi hợp, nên mới để nàng ở bên ngoài. Ta nghĩ nếu thể tỏa sáng trong học hội thì thể cầu xin phụ , để gia đình chấp nhận nàng, cũng uổng tấm lòng của nàng. Là suy nghĩ đơn giản..."

Chỉ vài câu, thái độ Lưu Tấn đổi, khiến Đan Thận và của thư viện đều tiện tiếp tục nghiêm khắc.

Đan Thận chạm nhẹ mũi, thấy sư gia bên cạnh xúc động thì khóe miệng khỏi giật giật.

Sư gia thấy Đan đại nhân thì vội giải thích nhỏ: "Cũng... cũng khá sâu nặng đấy chứ."

Đan Thận: ...

Được thôi.

Ông chỉ là phủ doãn Thuận Thiên, vụ cũng chính thức đưa công đường, ông cũng ít linh tinh .

Nếu cẩn thận đập tan đôi uyên ương mà khiến chúng bay như bươm bướm thì ông tội lớn .

Sa sơn trưởng cũng sững sờ.

Ông lớn tuổi, học trò kiểu gì cũng gặp, nhưng loại như Lưu Tấn thế thì từng thấy.

Cứ tưởng là Lưu Tấn lừa gạt khiến Nguyệt Nương say mê , ông giận Nguyệt Nương giữ để lừa, nhưng càng giận kẻ lừa gạt là Lưu Tấn, kết quả là Lưu Tấn tình cảm sâu nặng?

Thế ... ông gì nữa?

Trên cổ Lưu Tấn còn dấu đỏ, giữa Nguyệt Nương và e là quan hệ vợ chồng.

Một chú mới nhận cháu lâu như ông, cứ một mực chia cắt, chắc là điều cho Nguyệt Nương.

để Nguyệt Nương kết hôn với Lưu Tấn...

Với cái tính cách , ông thực sự chấp nhận nổi.

Nói cũng , nhà họ Lưu còn chê Nguyệt Nương.

Chuyện đúng là...

Hỏi tội , tích cực nhận cũng xong.

Lưu Tấn ông rối loạn .

 

Loading...