Yến Từ Quy - Chương 132: Quận chúa thích đồ ngọt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:05
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày xưa, lúc Từ Giản đổi cách xưng hô, Lâm Vân Yên vẫn còn nhớ rõ.
Phủ Thành Ý Bá tịch thu, phong hào quận chúa của nàng xóa bỏ. Dù đó triều đình dấu hiệu nhưng khi hoàng lệnh thực sự ban xuống, cả nhà họ Lâm đều bàng hoàng thể chấp nhận.
Ngự Lâm quân nhận lệnh tới thu gia sản, Bình Thân Vương chủ động xin chủ trì, dẫn quân đến.
Chính nhờ sự hiện diện của ngài, lời của ngài cũng chút bảo vệ cho nhà họ Lâm nên Ngự Lâm quân hành sự kiềm chế hơn, tịch thu thì tịch thu, nhưng đập phá cũng gây thương tích cho ai.
Từ Tiểu Đoạn Thị đến các hầu gái, hầu đều "lễ độ" mời khỏi cửa.
Thê thảm, đúng là thê thảm.
so với những gia đình khi tịch thu khác, kêu t.h.ả.m thiết, ngổn ngang đổ nát, thì phủ Thành Ý Bá vẫn giữ vẻ "bề ngoài yên bình" từ đầu tới cuối.
Chỉ riêng điểm thôi, Lâm Vân Yên từng với Từ Giản rằng nàng cảm kích Bình Thân Vương.
Nếu một khác , lục soát loạn xạ, với sức khỏe của Tiểu Đoạn Thị khi đó thì chắc bà gục ngã .
Lâm Vân Yên giúp sắp xếp cho gia đình, đó con ngõ, lặng lẽ cánh cổng dán niêm phong mà trong lòng đầy cảm xúc.
Nàng giúp nhưng chẳng giúp gì.
Dưới cuộc tranh đấu quyền lực, chuyện mà những thần tử như họ thể xoay chuyển.
Từ Giản bản cũng là "Phật trong bùn", cuốn cùng là giỏi lắm , gì đến việc tranh lý lẽ, bảo vệ cho phủ Thành Ý Bá?
Lý là , bà nội và cha đều khuyên Từ Giản nên dính , cũng bảo nàng vì Từ Giản bất lực mà sinh cách vợ chồng. Lâm Vân Yên hiểu, Từ Giản cố gắng nhiều.
Từ Giản ít nhưng hết sức.
Lâm Vân Yên ngoài căn nhà lớn đến tận lúc trời tối mới Quốc Công phủ.
Vừa bước chính viện, thấy Từ Giản đẩy xe lăn , lòng nàng bất giác dâng lên cảm giác ấm ức, lẩm bẩm trách móc vài câu.
Trong cuộc sống, ít khi nàng lúc nào phàn nàn, nhưng đó tự dưng như , khiến Từ Giản vốn luôn bình tĩnh cũng cho giật .
"Quận chúa." Từ Giản an ủi nàng.
Nàng bĩu môi, "còn quận chúa nữa".
Sau đó, Từ Giản đổi cách xưng hô.
Một tiếng "A Yên", hai từ, giọng đều đều, chẳng khác gì bản tính của , lạnh lùng mà đúng mực.
dù cũng là đầu tiên thấy, Lâm Vân Yên ngẩn một lúc, đợi đến khi nàng nhận thì chút oán giận cũng tan biến.
Từ hôm đó, Từ Giản vẫn luôn gọi nàng như thế.
Lâm Vân Yên cũng quen dần, cho đến khi sống , nàng trở thành quận chúa.
Nửa năm qua, bên cạnh đều gọi nàng như , những ký ức từng theo thời gian mà xa vắng nay tràn về, Lâm Vân Yên thích nghi với "tuổi trẻ" của nhanh.
Đến nỗi, , Từ Giản bỗng nhiên gọi "A Yên", nàng thoáng chút bàng hoàng.
Bên Trần Quế thấy Lâm Vân Yên định rời , bèn dậy cáo từ Kinh Đại Bão.
Chuyện bên họ cũng xem như xong.
Trần Quế bước , thấy Lâm Vân Yên còn ngoài hành lang hứng gió lạnh, vội đưa cho nàng một ống tre nhỏ.
"Hà ma ma nấu ít chè tuyết nhĩ, còn nóng đấy." Trần Quế : "Bà bảo mang cho quận chúa sưởi tay, uống vài hớp."
Lâm Vân Yên mỉm , đón lấy.
Lên xe ngựa, xe bắt đầu lăn bánh, nàng tựa gối uống một ngụm.
Tuyết nhĩ mềm dẻo rưới thêm một nắm hoa quế đường, thơm ngọt ngào.
Bất giác, Lâm Vân Yên nghĩ đến tiếng gọi của Từ Giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-132-quan-chua-thich-do-ngot.html.]
Quen thuộc thì quen thuộc nhưng dường như giống như ?
Hồi tưởng kỹ hơn, Lâm Vân Yên chớp mắt, nhận điểm khác biệt.
Hai chữ, âm đầu tiên như lướt qua, âm thứ hai kéo dài, như âm "a" ở cuối.
Còn là sự nghiêm túc chứ?
Giống như tính cách Từ Giản , sống một nghĩ ngợi gì, lời hành động đôi khi thêm phần khoa trương, đôi lúc còn châm biếm.
Chỉ khi thì mới giống hệt .
Bên , Từ Giản cũng rời khỏi gian phòng nhỏ, trở hậu viện Đào Hạch Trai, thư phòng.
Chè tuyết nhĩ nóng dâng lên, từ tốn uống.
Bên ngoài thư phòng, Tham Thần và Huyền Túc mỗi cũng một chén.
Huyền Túc uống vài ngụm, vui vẻ : "Ngọt quá! Ngon thật!"
"Chỉ ngươi thích ngọt thôi." Tham Thần nhăn mặt, đối với , hoa quế đường nhiều thế thật quá ngấy.
Huyền Túc uống hết một , chạy đến chỗ ma ma Hà xin thêm một bát nữa, trở với Tham Thần: "Bà bảo là gia bảo ngọt như đấy, gia thích đồ ngọt . Ngày xưa mỗi ngoài, nào cũng mua một đống đồ ngọt, lão Quốc Công phát hiện bèn nhét hết cho , tất cả đều thành thích ăn cả. Giờ thì lộ nhé? Chỉ gia mới thích ăn đồ ngọt thôi."
Tham Thần lén thư phòng, với Huyền Túc: "Cũng là do ngươi thích ăn, nếu thì tại đây chỉ nhét cho ngươi, nhét cho ?"
Nói , thấy Huyền Túc vẫn hiểu, Tham Thần nhỏ: "Còn khác cũng thích ăn ngọt."
"Ai?" Huyền Túc buột miệng hỏi, cuối cùng cũng hiểu .
Quận chúa thích ăn ngọt.
Cây kẹo hồ lô , quận chúa ăn ngon lành.
Huyền Túc hắng giọng, với giọng điệu thận trọng nhất: "Gia đối xử với khác thật chu đáo, sở thích của khách đều nhớ rõ."
Tham Thần vội vàng bịt miệng, nhanh chân rời khỏi thư phòng.
Cái tên Huyền Túc dùng gương mặt biến sắc mấy lời chế giễu.
Nếu mà nhịn mà tại chỗ thì mấy tháng bổng lộc chắc cũng chẳng đủ để chịu phạt.
Trong thư phòng, tai Từ Giản thua Huyền Túc, tất nhiên hết bảy tám phần cuộc đối thoại của hai tên hầu cận.
Chờ đến khi hai tránh xa, mới chậc một tiếng.
Ai thích ngọt chứ?
là bậy.
So với tiểu quận chúa thì còn kém xa.
Vị mới là chỉ hận thể đổ hết mật bát cũng chẳng sợ hỏng răng.
Đầu tiên đưa Lâm Vân Yên trở về phủ, Trần Quế chạy đến phủ Thuận Thiên, đem hợp đồng thuê mướn ký với Kinh Đại Bão nộp cho Hách Thông phán.
Hách Thông phán , vui vẻ: "Sao ngươi dính đến ngõ Lão Thật ?"
"Năm ngoái mua , tiếc mãi." Trần Quế cố ý thở dài: "Ai bảo nhiều tiền bằng Kinh đông ia, mà phủ Thành Ý Bá tham gia mua bán , chỉ đành trơ mắt mà thôi... Không ngờ đó trong con ngõ xảy chuyện ồn ào như , vụ án là vụ án, nhưng vẫn nghĩ ở đó thể kiếm tiền. Không chủ ngõ Lão Thật , thì thuê một căn nhà ở đó chủ cũng chứ? Cho nên Kinh đông gia về kinh, tìm ngay. Khu đất đầu ngõ phía bắc, mở cửa hàng văn phòng, Hách Thông phán, giúp cái hồ sơ nhé?"
Hách Thông phán bật ha hả.
Trần Quế thương lượng xong với Kinh Đại Bão, trong nha môn tất nhiên dễ bề .
"Ta Kinh đông gia giao căn nhà mới cho nha môn, dành để an trí cho các thí sinh?" Hách Thông phán giơ ngón cái: "Ngươi cũng tài kinh doanh, đúng lúc thể bán văn phòng phẩm."