Yến Từ Quy - Chương 131: Không tìm đủ bạn chơi Mạt Chược

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:09:04
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa là mới mở.

Lần Trần Quế tới, nơi vẫn còn là bức tường phẳng lì.

Bước qua cánh cửa, thấy sân nhà bên cạnh dọn dẹp gọn gàng.

Kinh Đại Bão tươi chào hai : "Quận chúa, Trần đông gia, lâu gặp, lâu gặp."

Về kinh đầy nửa ngày Kinh Đại Bão tranh thủ thời gian nắm hết sự tình mấy ngày qua lời Tham Thần.

Từ đào vàng, chôn sách cấm, đến việc Quốc công gia phủ Thành Ý Bá mấy hôm , đều nắm rõ.

Đồng thời, trong khi Tham Thần lo lắng cho chấn thương ở chân Quốc công gia thì Kinh Đại Bão nghĩ tới chuyện khác.

Vừa để ai thư phòng, leo cầu thang để Quận chúa phàn nàn, chẳng sắp xếp thêm một căn phòng tránh gió tránh mưa ?

Nếu với tính cách nhận bệnh của Quốc công gia, dù leo cầu thang thì cũng sẽ ghế đá ngoài sân.

Đốt lò, ôm lò sưởi tay.

Nói cho cùng, Quận chúa mảnh mai như thế thể để chịu gió lạnh chứ?

Nếu trong lúc Quận chúa đang bàn chuyện mà nhiễm lạnh thì Quốc công gia khó mà tránh khỏi trách nhiệm .

Mở thêm cánh cửa là đúng, và việc cải tạo sân cũng .

Kinh Đại Bão mời hai phòng: "Ma ma họ Hà , nơi mới dọn dẹp xong nên còn trống trải, mong Quận chúa tạm."

Lâm Vân Yên xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng Từ Giản.

Từ Giản bên bàn tròn, chân phủ một tấm chăn, trong tay cầm lò sưởi, trông khá ấm áp.

Lông mày Lâm Vân Yên giãn : Được, chăm sóc sức khỏe là .

Mọi an vị.

Nói chuyện cũng nhanh.

Tiến độ sửa chữa ở ngõ Lão Thật còn hơn dự tính của Kinh Đại Bão, các món nội thất đặt cũng tiến triển thuận lợi, thể giao hàng đúng hẹn.

Kinh Đại Bão xoa xoa tay: "Học trò từ các nơi lượt đến kinh thành, hội thơ, học hội cũng nhiều hơn, nhân dịp , chúng nên quan sát nhiều, đó nếu thể, thì tập hợp những thí sinh xuất sắc ngõ Lão Thật..."

"Việc sắp xếp thí sinh dù vẫn là do phủ Thuận Thiên quyết định." Trần Quế : "E rằng vẫn cửa ."

"Ta một ý kiến." Lâm Vân Yên nghĩ kỹ từ : "Tiệm văn phòng tứ bảo của vẫn thiếu chút danh tiếng. Vậy nên..."

Trần Quế dựng tai nàng , xong thì gật gù, cuối cùng : "Ta sẽ sớm lo liệu giấy tờ ở nha môn, chuẩn một lô văn phòng phẩm thật , liên hệ thêm vài thư viện để tạo dựng tên tuổi."

Học trò giao lưu, chút phần thưởng động lực cũng tệ.

Vừa để cho việc ăn , mà cũng quá thu hút sự chú ý, như còn thể tiếp xúc nhiều thí sinh hơn.

Kinh Đại Bão cũng thấy chủ ý , chỉ là...

Chỉ là ba họ một hồi, Quốc công gia thực sự bày vẻ như một ông chủ màng gì, dựa ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Chậc chậc!

Nếu tham gia, thì để họ lên nhã phòng lầu hai bàn bạc chẳng là xong ?

Hà tất ở đây?

Kinh Đại Bão hiểu rõ, bèn khoác vai Trần Quế, thiết : "Trần đông gia, chúng bàn xem nên chuẩn bao nhiêu văn phòng phẩm thì hợp lý ."

Trần Quế Lâm Vân Yên.

Lâm Vân Yên mỉm , gật đầu với ông.

Trần Quế bèn dậy theo Kinh Đại Bão sang bên .

Việc ăn mà, chủ đưa ý kiến, còn mấy chuyện chi tiết để xử lý.

Nếu đến chi tiết cũng để chủ lo thì việc chẳng gì.

Hai vị đông gia , Tham Thần thêm cũng lui ngoài.

Từ Giản lúc mới từ từ mở mắt.

Sau đó, đối diện với ánh mắt cong cong của Lâm Vân Yên.

Hai ánh mắt giao , Từ Giản tránh mà chỉ chậm rãi : "Cười gì mà ?"

"Cẩn thận kẻo nhà họ Lưu tính kế." Lâm Vân Yên : "Quốc công gia bụng, còn cố ý đến nhắc nhở phụ ."

Từ Giản nhướn mày.

Xem hôm đó tiểu quận chúa ở Từ Ninh Cung còn nén giận, giờ vẫn còn chút dư âm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-131-khong-tim-du-ban-choi-mat-chuoc.html.]

Cười thì , giọng điệu cũng chẳng hề giảm bớt phần chua cay.

"Quấn chân là do Tiểu Dư công công nhắc, tiếng vịt kêu là của Lưu Tấn." Từ Giản chậc một tiếng: "Vậy mà họa lây."

Ngón tay Lâm Vân Yên gõ nhẹ lên mặt bàn: "Tránh họa cũng nhanh nhẹn phết."

Tất nhiên là nàng về căn nhà .

Từ Giản nhấp ngụm : "Nhà vốn trống, tiện cho Hà Nhuy thu mua."

Hà Nhuy chính là chưởng quầy của Đào Hạch Trai.

Đặt tách xuống, Từ Giản : "Nàng để Trần Quế liên hệ thêm vài hội thơ, chỉ là để tìm nhân tài thôi chứ?"

Chuyển chủ đề sang chuyện chính, cuộc đối đáp tạm gác .

Lâm Vân Yên phủ nhận.

Nàng vẫn nhớ tên của Trạng Nguyên ân khoa năm đó, tên Bảng Nhãn, Thám Hoa cũng ấn tượng, dù nàng nhớ rõ, Từ Giản khi đó còn ở triều đình, hẳn sẽ nhớ nhiều hơn.

Việc tìm cần một nàng bỏ quá nhiều công sức.

Mục đích thực sự của nàng thực là nhắm Lưu Tấn.

Lưu Tấn gần như nổi tiếng trong kỳ ân khoa .

Hắn tuy tham gia thi nhưng trong vài hội thơ kỳ thi thể hiện xuất sắc, vài bài nổi bật, Giám Sát Quốc Tử Giám để mắt đến, nên mùa xuân đó thuận lợi học tại Quốc Tử Giám.

Có Giám Sát hướng dẫn, khi Lưu Tấn trở thành giám sinh cũng mai một, mấy kỳ thi đều đạt hạng đầu.

Lưu Tĩnh đứa con tài hoa như thế thì vô cùng tự hào.

Dần dần, lời ngày càng thể hiện sự "thương tiếc" đối với Từ Giản – đưa về Quốc công phủ năm đó, ông quy việc cha con bất hòa là do quyết định cứng rắn của lão Quốc công.

Theo lời Lưu Tĩnh, tất nhiên ông thể dạy con cái tập võ, nhưng nếu Từ Giản theo con đường văn chương thì xe lăn từ khi còn trẻ...

Lâm Vân Yên từng hỏi Từ Giản, liệu Lưu Tấn thật sự là học giỏi ?

Từ Giản trả lời đầy ẩn ý.

Đang học kém tự dưng thông minh.

Lâm Vân Yên thử xem, rốt cuộc Lưu Tấn thông minh .

"Chẳng lẽ thật sự là Giám Sát chỉ điểm mà thành tài ư?" Lâm Vân Yên hỏi.

Câu hỏi chẳng liên quan gì, nhưng Từ Giản hiểu ngay nàng gì.

Suy nghĩ một chút, Từ Giản : "Vậy thì để cho nàng thêm một tin. Lưu Tấn dẫn một cô nương về, tên là Nguyệt Nương, vốn định để nàng ở trong phủ, nhưng Lưu Tĩnh đuổi , giờ sắp xếp ở ngõ Thủy Tiên."

Lông mày Lâm Vân Yên nhíu .

Trước đây nàng Nguyệt Nương, vì cưới Trịnh Lưu nên Lưu Tấn bỏ nàng ?

Từ Giản : " tìm hiểu một chút, cô gái đó chút liên hệ với sơn trưởng Thạch Dương Thư Viện, mà vị sơn trưởng đó là bạn cũ của Giám Sát."

Lâm Vân Yên : "Vậy sẽ bảo Trần Quế đến thư viện Thạch Dương thêm chút gia vị."

Có bản lĩnh thật thì cứ thử là ngay.

Nói xong chuyện, Lâm Vân Yên dậy cáo từ.

Chưa đến cửa, phía gọi "A Yên."

Bước chân bỗng khựng , Lâm Vân Yên trong chốc lát ngẩn ngơ, nhưng nhanh nàng nhận là sự quen thuộc và tự nhiên.

Lâm Vân Yên đầu Từ Giản, dùng ánh mắt hỏi .

"Không chuyện gì quan trọng cả." Từ Giản thản nhiên, chỉ nhạt: "Ta vốn định nàng đừng lúc nào cũng to chuyện, Đan đại nhân khi còn hết hồn . Nghĩ thì bản lĩnh Lưu Tấn kém, tìm đủ chơi Mạt Chược nên cũng trò gì lớn."

Lâm Vân Yên chớp mắt.

Nhớ việc ồn ào nàng gây , nhịn mỉm , đôi mắt cong cong.

Cười một hồi, Lâm Vân Yên đẩy cửa bước .

Gió lạnh thổi mặt khiến nàng đột nhiên nhớ .

Trước là vì thu phong hào , còn gọi là quận chúa nên Từ Giản mới đổi cách xưng hô.

Giờ nàng vẫn là quận chúa.

Mải trêu , thế mà quên mất hỏi vì Từ Giản gọi tên nàng .

 

 

Loading...