Yến Từ Quy - Chương 127: Thần rất ngưỡng mộ nàng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:59
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Tấn trả lời.
Nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của Lưu Tĩnh, chỉ nhớ đến những ngày thơ bé.
Khi đó, phụ mới điều về Hồng Lư Tự, công việc vô cùng bận rộn, thường về nhà lúc canh ba, trời sáng vội vã lên nha môn, cực kỳ vất vả.
Phụ thời gian kiểm tra bài vở của , nhờ sư phụ ở thư viện trông coi.
Chỉ mỗi khi đến kỳ thi tháng, phụ gặp mới hỏi một câu: "Sao ?"
Lưu Tấn ghét hỏi.
Bài vở của tệ nhưng còn lâu mới đạt yêu cầu của phụ .
Hiện tại cũng .
Lưu Tấn thậm chí cảm thấy, từ Từ Ninh cung trở về, mà giống như từ trường thi bước .
Thấy Lưu Tấn trả lời, sắc mặt cũng , Lưu Tĩnh mím môi.
Chẳng lẽ câu chuyện mà ông tô vẽ cho con trai thể thu hút Hoàng Thái Hậu và Quận chúa ?
Hay là Tấn nhi thể hiện ?
"Rốt cuộc thế nào ?" Ông truy hỏi một câu.
Lưu Tấn mở miệng, giọng nặng nề: "Con gặp Hoàng Thái Hậu."
Lưu Tĩnh thì ngẩn .
Lưu Tấn kể chuyện, : "Quận chúa kỳ lạ lắm, con chọc gì khiến nàng khó chịu, mắng con chuyện như tiếng vịt kêu. Nàng thậm chí còn thuyết phục cả Thái tử và Hoàng Thái Hậu."
Nói đến đây, Lưu Tĩnh buồn bực lắc đầu.
Ông thấy giọng con trai vấn đề gì, vì thế mà bỏ qua.
Chuyện thật đúng lúc.
Sớm nửa năm, muộn nửa năm, lẽ gặp tình huống hổ như .
Lần đầu thất bại, Lưu Tĩnh dù cũng bực bội trong lòng nhưng đả kích Lưu Tấn, chỉ hỏi: "Con thấy Quận chúa thế nào?"
Vẻ mặt bực bội của Lưu Tấn dịu đôi chút, trả lời: "Dung mạo , nhưng tính tình tệ quá."
Lưu Tĩnh bật : "Cô nương mà, chút tính khí cũng lạ."
Chỉ cần Lưu Tấn hứng thú với Quận chúa, Lưu Tĩnh thể thuyết phục tiếp tục tìm cách.
"Giọng chỉ là nhất thời." ông : "Lần tới tìm cơ hội khác."
Lưu Tấn : "Không Thái tử dẫn đường thì con thể đến Từ Ninh cung . Phải , chúng con rời Thánh Thượng tới, con tận mắt thấy Từ Giản theo Thánh Thượng."
"Nó đến Từ Ninh cung ?" Lưu Tĩnh hít một .
Gần đây ông ngày càng thể hiểu nổi Từ Giản.
Trước là từ chức ở Binh Bộ, đó đến phủ Thuận Thiên mấy ngày, giờ đến Từ Ninh cung...
Rốt cuộc Thánh Thượng đang toan tính gì đây?
"Nó là tàn tật." Lưu Tĩnh vỗ vai Lưu Tấn, : "Thánh Thượng thương xót vì nó thương nên đối đãi tử tế, nhưng nó gì cả, chỉ thể một kẻ nhàn rỗi. Con thì khác, con còn thể thi công danh, con đường quan lộ..."
Lưu Tấn cụp mắt xuống, tai tai .
Nhàn rỗi thì chứ?
Nhàn rỗi vẫn là Quốc công.
Mình cả đời quan lộ, liệu Quốc công ?
Lưu Tĩnh an ủi xong chợt nhớ tới phụ nữ quyến rũ , bèn hỏi: "Còn cái cô nương đó, con đuổi ?"
Lưu Tấn rụt cổ, thấy cha trừng mắt thì mới thốt : "Người tên là Nguyệt Nương."
"Đuổi ?" Lưu Tĩnh để lệch hướng.
"Nàng còn ở trong phủ nữa." Lưu Tấn trả lời.
Điều thật sự lừa Lưu Tĩnh.
Phụ răn dạy như thế, nếu còn giữ Nguyệt Nương ở trong phủ, chỉ sợ sẽ phụ cho cột bao tải đuổi khỏi thành mất.
Vì , dù vô cùng lưu luyến, Lưu Tấn vẫn đưa nàng ngoài.
Cũng quá xa, cách đây chỉ hai con phố.
Nguyệt Nương hiểu chuyện, la ầm ĩ, mà chỉ khó xử mà thôi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-127-than-rat-nguong-mo-nang.html.]
Lưu Tĩnh thái độ của con trai, bèn vẫn dứt khoát.
"Quận chúa vốn ấn tượng với con, nếu còn thêm lời đồn đại." ông kiên quyết : "Con , qua với nàng nữa. Năm thí sinh thi Ân Khoa sẽ lượt kinh, con nên kết giao nhiều hơn với họ. Những tháng , kinh thành ít học hội, thi hội, con nên xuất hiện nhiều, tích lũy danh tiếng , đợi sang xuân Quốc Tử Giám. Con vững con đường ."
Tài tử giai nhân.
Một khi danh tiếng, chẳng lẽ còn sợ thu hút sự chú ý của Quận chúa ?
Chưa quen ?
Chỉ cần sắp xếp thỏa, dù mười hai mươi cũng sẽ thành quen thôi.
Lúc , trong Ngự Thư Phòng, Thánh Thượng cầm chén uống một ngụm.
Nước nóng hổi chảy xuống cổ họng khiến cơn mệt mỏi tiêu tan phần nào.
Ông sang Từ Giản.
Sau khi rời Từ Ninh cung, Tào công công phát hiện chân của Từ Giản thoải mái, nên một câu với ông.
Thánh Thượng bèn tìm cớ để Từ Giản ở Ngự Thư Phòng một lát, cầm lấy lò sưởi tay sưởi ấm, để đỡ chút nào chút đó.
"Ngươi vì trẫm ngươi cùng đến Từ Ninh cung ?" Thánh Thượng hỏi.
Từ Giản tiếng ngẩng đầu lên, trả lời: "Đoán phần nào, nhưng dám chắc."
"Ồ?" Thánh Thượng hiệu tiếp.
"Hoàng thượng chọn cho Quận chúa một vị phò mã." Trong giọng Từ Giản chút do dự: " thần e rằng thích hợp?"
Lời như thế khiến Thánh Thượng thêm phần áy náy.
"Thích hợp thích hợp quan trọng." Thánh Thượng thở dài một tiếng: "Trẫm chỉ hỏi ngươi, ngươi thấy Ninh An thế nào?"
Từ Giản giả vờ suy nghĩ, : "Quận chúa Hoàng thượng và Hoàng Thái Hậu yêu mến, tất nhiên là thông minh lanh lợi, với phận của nàng thì nhiều lựa chọn."
Thánh Thượng nhướng mày.
Không ngờ Từ Giản còn lời thêm.
"Nếu hôm nay Lưu Tấn đến Từ Ninh cung, thần chỉ những lời đó." Từ Giản dừng , tiếp, sự do dự biến mất: " đến cả như cũng dám mơ tưởng Quận chúa. Thay vì để Quận chúa chịu ấm ức tiếng vịt kêu, thần thà chủ động hơn, dù chân thương cũng ảnh hưởng đến việc hàng ngày."
Thánh Thượng thẳng dậy.
Lưu Tấn dám mơ tưởng Ninh An ư?
Không Lưu Tấn kịp gặp Hoàng Thái Hậu Ninh An đuổi ?
Cũng .
Nếu Lưu Tấn ý đồ đúng Ninh An phát hiện, cũng đến nỗi đối xử như .
Nghĩ đến Lưu Tấn và Lưu Tĩnh, Thánh Thượng định "Thành Ý Bá đời nào gả Ninh An nhà họ Lưu, ngươi cũng cần tranh giành với Lưu Tấn", nhưng nghĩ , Từ Giản chủ động hơn chẳng đúng ý se duyên của ?
Lời đến cổ họng, Thánh Thượng đổi thành: "Trẫm hi vọng ngươi thật lòng với Ninh An."
Từ Giản .
"Quận chúa thú vị, đến cả Thái tử cũng nể mặt, thần ngưỡng mộ nàng."
"Mắt của Quận chúa cũng tệ, rõ ràng."
"Hoàng thượng se duyên, theo thần thấy thì hoàng thượng thuyết phục Hoàng Thái Hậu đúng ?"
Thánh Thượng: ...
Thành thật thì đúng là thành thật, chỉ điều đôi khi lời dễ lắm.
Thánh Thượng nhấn huyệt thái dương, buột miệng : "Ngươi thì dễ, nhưng hết hãy để Thành Ý Bá gật đầu cái ?"
Thực Từ Giản rời nhưng vẫn tìm cơ hội.
Giờ một cái cớ, bèn : "Thần xin với Thành Ý Bá ngay đây."
Nói xong, dậy, hành lễ xin cáo lui.
Thánh Thượng giữ cũng , chỉ đành lắc đầu hiệu cho lui .
Từ Giản bước khỏi Ngự Thư Phòng.
Gió lạnh thổi mặt khiến tỉnh táo đôi chút.
Chuyện của Vương Lục Niên, vẫn thực sự bàn bạc kỹ với Thành Ý Bá.
Vừa mượn cơ hội , danh chính ngôn thuận gặp Thành Ý Bá luôn.