Yến Từ Quy - Chương 125: Không giống vừa mới quen

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:57
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt khiến lòng Hoàng Thái Hậu dâng lên một dấu chấm hỏi.

Ánh của Từ Giản dừng Lâm Vân Yên.

Điều gì lạ.

Trước đó ở đây là nơi vài họ trò chuyện, Vân Yên mới xuống.

đến , mặt chú ý là chuyện hết sức tự nhiên.

Nếu trong ánh mắt của Từ Giản chút gì tránh né thì Hoàng Thái Hậu dễ dàng đoán hơn.

Từ Giản thẳng thắn.

Ánh mắt bình thản, dù chút ý nhưng vẻ bẽn lẽn.

Không giống ánh của trai mười bảy, mười tám tuổi khi trông thấy cô gái để ý.

Hoàng Thái Hậu suy nghĩ, chẳng lẽ Hạ Thanh Lược nhầm ?

Nói thì bản Thanh Lược còn là đứa trẻ, suốt ngày chạy khắp nơi góp vui, vài câu chuyện .

Thích cô gái nào ư? Nhóc đó như vẫn hiểu chuyện.

Càng nghĩ Hoàng Thái Hậu càng cảm thấy lời của Hạ Thanh Lược đáng tin.

Lâm Vân Yên thấy ánh mắt dò xét của Hoàng Thái Hậu, bèn : "Hôm qua còn , mỗi ngày dưỡng bệnh thật buồn chán, hôm nay vui , Thái tử tới thăm , Thánh Thượng và Phụ Quốc công cũng đến thăm."

Hoàng Thái Hậu mỉm chỉ nàng: "Sao chua như ? Bọn họ đều chỉ một lúc , chỉ Vân Yên là hiếu thảo nhất, ngày ngày ở cạnh ai gia."

Lâm Vân Yên nhịn , đến cong mắt.

Nụ Hoàng Thái Hậu cũng bắt gặp ý trong mắt Từ Giản.

Cổ nhân thế nào nhỉ?

Đứa trẻ sẽ bú.

Cô gái nhỏ nũng nịu thì ai cũng quý mến.

Không hẳn là tình cảm yêu mến, nhưng chỉ cần thôi cũng thấy vui vẻ, điều thì nam nữ, già trẻ cũng đều giống .

Mà nếu thể khi thấy thì chí ít cũng chứng tỏ "ác ý" ngay từ đầu.

Nếu Hoàng Thái Hậu thiên vị cũng , bà vốn nghĩ, cô gái xinh đáng yêu như Vân Yên, thì ai vô duyên vô cớ đem lòng thù ghét chứ?

Nói thêm một lúc nữa, Thánh Thượng dậy.

Lâm Vân Yên tiễn ngài và Từ Giản ngoài.

Hoàng Thái Hậu dõi theo họ rời , đầu hỏi Vương ma ma: "Ngươi thấy ?"

Vương ma ma : "Đẹp mắt, xứng đôi."

Hoàng Thái Hậu bật .

Nếu chỉ vẻ ngoài của Lâm Vân Yên và Từ Giản, quả thật thể dùng hai từ , nhưng điều bà hỏi như thế.

Vương ma ma đùa xong, hạ giọng nghiêm túc với Hoàng Thái Hậu: "Nếu Phụ Quốc công sớm để mắt đến Quận chúa thì nô tỳ mắt kém , nhưng nếu về thể thử thì cũng đáng để thử."

Hoàng Thái Hậu gọi Tiểu Dư công công .

Tiểu Dư công công thuật đoạn đối thoại ở ngoài hành lang đó.

Hoàng Thái Hậu xong ngừng: "Ôi, Phụ Quốc công cũng Vân Yên chọc ? Chọc xong mà Phụ Quốc công tức giận ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-125-khong-giong-vua-moi-quen.html.]

"Nô tài thấy Phụ Quốc công còn vui vẻ." Tiểu Dư công công thật: "Quận chúa chọc Phụ Quốc công và chọc Lưu công tử là hai thái độ khác hẳn . Nô tài xin điều nên, Quận chúa rõ ràng bài xích Lưu công tử ."

Có so sánh mới thấy chênh lệch.

Hoàng Thái Hậu suy nghĩ : "Người với ở cạnh , mỗi mỗi tính, nhưng ai gia Vân Yên và Phụ Quốc công, luôn cảm thấy gì đó... khó mà rõ."

"Nô tài cũng nghĩ ." Tiểu Dư công công đến đây, linh cảm thoáng qua lúc một nữa hiện lên, nắm bắt nhiều hơn: "Quen thuộc, Quận chúa và Phụ Quốc công giống như mới gặp. Dù chuyện nhiều, thậm chí điều gì , cũng gây sóng gió gì. bầu khí hài hòa."

Từ Giản và Lâm Vân Yên quen lâu ?

Hoàng Thái Hậu tất nhiên nghĩ , nhưng vật họp theo loài, phân theo nhóm, những sinh dễ hòa hợp.

Dù là chị em, tri kỷ, thậm chí là vợ chồng, chỉ cần hòa hợp thì đều thể sống vui vẻ với .

cũng những , sinh là kẻ vay nợ của .

Không cần xa, Từ Giản và em trai kêu như vịt của là tự nhiên thể hòa hợp.

Nghĩ , Hoàng Thái Hậu chợt thấy chủ ý của Thánh Thượng cũng quá tồi.

Đời mấy chục năm, vợ chồng cùng trải qua sóng gió.

Nếu hợp, nam tử còn thể nạp , nuôi ngoại thất, hợp quy củ , nhà mất mặt , chung quy thì họ thiếu cách để "hồng nhan kề gối", nữ tử giống , cả đời chỉ gắn bó với một .

Vậy nên hòa hợp chính là điều quan trọng nhất.

Đang suy nghĩ thì Lâm Vân Yên .

Tiểu Dư công công và Vương ma ma tạm thời lui , để Hoàng Thái Hậu và Lâm Vân Yên chuyện.

Lâm Vân Yên xuống, vẻ mặt thoáng lộ vẻ do dự.

Hoàng Thái Hậu thấy nàng thôi, bèn : "Cái đầu nhỏ của con đang nghĩ gì? Nói cho ai gia xem?"

Khóe môi nàng cong lên, nụ chút ngập ngừng, Lâm Vân Yên : "Người và Thánh Thượng ..."

Câu dừng , nhưng ý tứ rõ ràng mặt Hoàng Thái Hậu.

Hoàng Thái Hậu ngạc nhiên sự nhạy bén của Lâm Vân Yên, nhưng nghĩ , Vân Yên vốn là tinh tế, cũng gì lạ.

"Thánh Thượng mở lời, ai gia đồng ý ngay." đến đây, Hoàng Thái Hậu cũng thử suy nghĩ của Lâm Vân Yên, bèn : "Kinh thành nhiều thiếu niên tuấn tú như , con chọn ai mà ? Ai gia cũng thương tiếc Từ Giản, nếu thể khỏe mạnh, bệnh tật, ngoài việc lo biên cương chinh chiến, cũng lựa chọn tồi, nhưng thương ở chân. Con nghĩ thế nào thì cứ với ai gia. Không cần bận tâm Thánh Thượng, nếu con ý kiến của riêng , ai gia sẽ giúp coniói với Thánh Thượng."

Lông mi dài của Lâm Vân Yên run run.

Những lời cũng chỉ khi nàng thiết với Hoàng Thái Hậu mới thể thẳng thắn như .

nàng cũng vài ý nghĩa trong đó.

Từ Giản bây giờ chỉ là chân thương tích, sinh hoạt hàng ngày quá ảnh hưởng, Hoàng Thái Hậu lấy đó lý do tỏ vẻ hài lòng, đây khi Từ Giản xe lăn, thật sự trở thành tàn phế thì hôn sự thành ?

Là do Hoàng Thái Hậu cãi Thánh Thượng, cha nàng cũng Thánh Thượng thuyết phục, Hoàng Thái Hậu vì chuyện định nên với nàng những lời ?

Đây cũng thể.

Với tính cách của Hoàng Thái Hậu, bà sẽ cố tranh cãi với Thánh Thượng, nhưng cũng thể quá cứng nhắc, nếu cũng là bình thường.

"Người đột ngột hỏi con , con cũng trả lời ." Lâm Vân Yên mím môi, : "Người vợ chồng cần duyên phận, phụ con cũng thường như . Phụ và mẫu con duyên, dù mẫu con mất , phụ cũng từng ý định bước nữa. Không vì sợ con chịu ấm ức, với sự bảo bọc của tổ mẫu, phụ cho rằng kế mẫu nhất định sẽ gây chuyện, con bảo vệ, đừng một kế mẫu, dù là năm kế mẫu cũng ngoan ngoãn quỳ . Chỉ là phụ quá nhớ mẫu , cùng khác chung sống như thôi. Con ngưỡng mộ phụ mẫu. gần đây cũng thấy nhiều trường hợp gả sai. Đại tỷ của con may mắn, phát hiện đối phương là kẻ tồi tệ khi thành nên mới thoát ; mẫu của Chu Trán thì may mắn , phu quân hại đến mất mạng. Con chỉ nghĩ, để một cuộc hôn nhân , thật sự chuyện dễ dàng."

Lâm Vân Yên nghĩ gì đó, khiến Hoàng Thái Hậu mà cảm khái.

Càng thì hai chữ "hòa hợp" càng đề cao.

So với phận, tính tình, thương tật , quan trọng hơn gấp bội .

 

 

Loading...