Yến Từ Quy - Chương 122: Hắn cũng là giọng vịt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:54
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Thái Hậu kinh ngạc Lâm Vân Yên một cái.

Vân Yên vốn nóng vội, lời lẽ cũng thường mềm mại.

Chỉ khi nàng nũng, đùa thì mới ý một điều tai.

Đùa nghịch ư? Một cô gái như thế mới dễ thương.

Mà Vân Yên rõ giới hạn, cách khiến nhịn , chút bất lực nhưng cuối cùng chỉ còn sự vui vẻ.

Đó là tài nghệ của Vân Yên.

Bây giờ nóng nảy như thế cũng thật kỳ lạ.

Hoàng Thái Hậu nghĩ Lâm Vân Yên vô duyên vô cớ đùa giỡn Lý Thiệu.

Mối quan hệ " em" so với A Thương và A Uấn đây thật sự là kém xa.

Thậm chí còn thể gọi là thiết.

Vậy sự khác thường của Vân Yên là gì...

Chắc chắn lý do của nàng.

Hoàng Thái Hậu suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, nhưng vội lời nào.

Bà quyết định lắng Vân Yên . Nếu nàng đúng hoặc nếu Lý Thiệu bướng bỉnh chịu , thì bà sẽ mặt hòa giải cũng muộn.

Lâm Vân Yên lên tiếng: "Điện hạ nương nương thích ăn thịt, cá. Hôm qua săn con hươu, điện hạ cố ý sai mang đến. Đây vốn là lòng hiếu thảo, nhưng điện hạ nghĩ rằng nương nương đang bệnh, ăn , chỉ thể ngửi mùi mà thèm."

Lý Thiệu khẽ hừ một tiếng, chuyện nãy ở ngoài nàng cơ mà?

Lâm Vân Yên tiếp lời: "Điện hạ cũng Lưu công tử từ thư viện An Lộc trở về, bèn dẫn đến vấn an nương nương, còn định kể chuyện Hành Thủy để nương nương vui. Đây cũng là tấm lòng hiếu thảo, nhưng điện hạ quên mất, nương nương đang dưỡng bệnh, năng đều nhẹ nhàng, trong khi giọng của Lưu công tử như tiếng vịt kêu ."

Lý Thiệu: ...

Vịt kêu?

Ý gì ?

Giọng Lưu Tấn khó đến thế ?

Hắn cảm thấy thế mà?

"Thưa nương nương, con..." Lý Thiệu định giải thích đôi câu với Hoàng Thái Hậu, nhưng mở miệng lập tức im bặt.

Hay lắm, thì cũng là tiếng vịt kêu!

Chẳng trách giọng Lưu Tấn thấy bình thường.

Bị Lâm Vân Yên một hồi, lời nào cũng tình, Lý Thiệu cũng cảm thấy chút ngượng ngùng.

Cúi đầu nhận sai thì , dù cũng chỉ là chuyện nhỏ.

nếu phản bác Ninh An, cũng chẳng lý lẽ.

Hoàng Thái Hậu quan sát vẻ khó xử của Lý Thiệu, thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt Lâm Vân Yên một cái, bộ trách cứ: "Miệng lưỡi sắc sảo thật."

Rồi sang Lý Thiệu, bà dịu dàng : "Ai gia Thái tử hiếu thảo, Vân Yên cũng vì lo lắng cho sức khỏe của ai gia. Các con một là cháu trai của ai gia, một là cháu gái của ai gia, đều nghĩ đến ai gia, ai gia thật sự vui mừng."

Lâm Vân Yên mỉm trả lời: "Người vui vẻ thì mau chóng khỏe mới ."

Câu chẳng sai.

Lý Thiệu định phụ họa, môi mấp máy nhịn xuống, chỉ gật đầu liên tục.

Lâm Vân Yên sang với Lý Thiệu: "Chờ nương nương khỏe , điện hạ săn một con hươu nữa nhé?"

Lý Thiệu gật đầu lia lịa.

Lâm Vân Yên mỉm , quỳ xuống bên giường Hoàng Thái Hậu, ghé sát bên cạnh bà: "Người thường khen điện hạ hiếu thuận, chỉ đối với Thánh Thượng, mà còn để tâm đến và Hoàng Quý phi nương nương. Quả thật hề sai chút nào."

Cái thang chỉ chắc chắn mà còn bằng gỗ hảo hạng, gia công tỉ mỉ, phủ sơn bóng ba lớp.

Lý Thiệu những lời , chút bực bội còn sót trong lòng cũng tan biến.

Ninh An chẳng nhằm , nàng chỉ lý lẽ mà thôi. Những điều nàng đúng là nghĩ thấu đáo.

Hắn chẳng còn chút vẻ vui nào mặt, thậm chí còn phấn khởi hơn.

Không thêm lời nào, dùng hai tay khoa chân múa tay một hồi, ý bảo sẽ săn về một con hươu khỏe mạnh hơn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-122-han-cung-la-giong-vit.html.]

Không tiện tiếp, Lý Thiệu hiệu tạm biệt dậy cáo lui.

Lâm Vân Yên tiễn khỏi chính điện.

Trong sân, Lưu Tấn ngay ngắn, lẽ câu "vịt kêu" cho tổn thương, nên chẳng buồn trò chuyện cùng Ngụy Công Công bên cạnh.

Chỉ dáng , đúng là mang vài phần phong thái của một quân tử, nhưng bàn tay nắm chặt lưng để lộ tâm trạng thật lúc .

Nóng nảy, bất an, lo lắng.

Khi thấy Lý Thiệu bước từ chính điện, những cảm xúc thoáng qua trong mắt .

Lý Thiệu để ý nhưng Lâm Vân Yên rõ ràng.

Nàng cúi nhẹ , cố ý : "Điện hạ thong thả."

Lưu Tấn sửng sốt.

Hắn còn gặp Hoàng Thái Hậu, ?

Ninh An Quận chúa thể thuyết phục Thái tử ư?

Nhìn sắc mặt Lý Thiệu, rõ ràng chút dấu hiệu nào của sự vui.

Lưu Tấn vội hỏi: "Điện hạ, chuyện Hành Thủy cần thưa với Hoàng Thái Hậu nữa ?"

Nghe , Lý Thiệu lập tức nhíu mày chặt hơn.

Ninh An thì thôi, giờ quả thực là giọng vịt kêu.

Nếu Lý Thiệu là một con vịt, thì Lưu Tấn chuyện đúng là ba con vịt diễn một vở kịch.

"Thôi, để ." Lý Thiệu giờ ngay cả bản còn thấy phiền, thêm câu nào với Lưu Tấn, sải bước rời khỏi Từ Ninh cung.

Lưu Tấn đến cùng Thái tử, giờ tất nhiên tiện ở , đành hành lễ với Lâm Vân Yên theo Lý Thiệu rời .

Lâm Vân Yên theo bóng hai khuất dần.

Xem , quan hệ giữa Lý Thiệu và Lưu Tấn mấy thiết, lẽ mới kết nối lâu.

Hai tụ , chắc chắn chuyện .

Bây giờ thể "hốt gọn", thì nâng đỡ Lý Thiệu, đè bẹp Lưu Tấn. Chỉ cần chia rẽ vài , giữa bọn họ sẽ tự nhiên nảy sinh mâu thuẫn.

thời gian đúng là điều kỳ diệu.

Lý Thiệu của hiện tại tiểu ngự tọa, càng Lý Thiệu một tay che trời khi nhiếp chính.

Cho nên những lời nàng mới tác dụng.

Ở một góc khác, Lưu Tấn theo Lý Thiệu con đường cung điện dài dằng dặc.

Hắn vài định mở lời hỏi nguyên nhân, nhưng cuối cùng thốt .

Hôm nay đến Từ Ninh cung, lấy lòng Hoàng Thái Hậu, tiếp cận Ninh An Quận chúa. Đêm qua cha ép chuẩn suốt cả buổi.

Những chuyện về thư viện An Lộc và Hành Thủy, thế nào để gợi lên hồi ức của Hoàng Thái Hậu, và những điểm nào khiến Quận chúa thấy thú vị, đầy mười tờ giấy. Sau đó cha sửa chữa, trau chuốt từng chút một, học thuộc lòng.

Chỉ thuộc thôi đủ. Kể chuyện nhấn nhá, ngữ điệu cũng cần điều chỉnh. Hắn chỉnh sửa đến tận nửa đêm mới miễn cưỡng đạt yêu cầu.

Tưởng rằng chuẩn kỹ càng, ai ngờ đến Từ Ninh cung, trong sân lâu rời , chẳng thể hiện chút bản lĩnh nào.

Việc chẳng khác nào bước trường thi, bài đến mỏi tay, tin giám khảo chẳng thèm chấm bài thậm chí còn hủy luôn kỳ thi.

Lưu Tấn bất mãn đến cực độ.

Đường cung phía rẽ , lúc ngoặt qua, ngoái về phía Từ Ninh cung.

Đã mấy đến cửa cung.

Trong đó một mặc áo hoàng bào, chắc chắn là Thánh Thượng. Bên cạnh là một mặc trang phục thái giám, cũng dễ nhận .

Sau lưng Thánh Thượng còn một dáng vẻ cao ráo.

Chỉ liếc mắt thôi, Lưu Tấn nhận ngay.

Người đó ai khác chính là Từ Giản.

Rồi thấy Từ Giản bước trong Từ Ninh cung.

 

 

Loading...