Yến Từ Quy - Chương 120: Hôm nay không thể ăn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:52
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tào Công Công đón: "Từ xa ngửi thấy mùi thơm ."
"Ta vội tới đây nên vẫn còn nóng." Lý Thiệu trả lời: "Phụ hoàng bận ?"
Thánh Thượng duyệt tấu cả buổi chiều, tinh thần đang mệt mỏi, nhưng ngửi thấy mùi thơm từ chiếc đùi hươu nướng cả lập tức tỉnh táo hơn.
Lý Thiệu mang đùi hươu bên trong sảnh nhỏ.
Đợi Thánh Thượng bước , Lý Thiệu hành lễ : "Phụ hoàng, hôm nay nhi thần săn một con hươu, chiếc đùi là tự tay nhi thần nướng đó."
Thánh Thượng Lý Thiệu bằng ánh mắt hiền hòa.
Vì trời mưa rừng, vạt áo và giày của Lý Thiệu vẫn dính chút bùn.
Trở về cung, hình như chỉnh qua loa, nhưng bên lửa khá lâu nên đầy mùi than.
Nhìn Lý Thiệu như , tuy Thánh Thượng chút hài lòng nhưng nghĩ đến lòng hiếu thảo của ...
"Trước hết rửa mặt, bộ đồ khác ." Thánh Thượng chỉ đùi hươu : "Chờ con chỉnh trang xong, chúng sẽ uống rượu ăn thịt."
Lý Thiệu lời.
Trong gian phòng bên của ngự thư phòng lưu nhiều vật dụng của Lý Thiệu.
Tiểu nội thị nhanh chóng chuẩn một bộ áo quần .
Lý Thiệu sạch sẽ trở bàn bày sẵn rượu.
"Để trẫm thử tài nghệ của con." Thánh Thượng gắp từ đĩa, mà nhận lấy con d.a.o nhỏ từ Tào Công Công, cắt một miếng đùi hươu và bỏ miệng nhai.
Thịt hươu béo ngậy, bên ngoài giòn, bên trong mềm, mỡ tan trong miệng, hương thơm lan tỏa.
Vốn là món ngon, còn do đứa con trai yêu quý tự tay săn và nướng, hương vị càng thêm tuyệt vời.
Thánh Thượng hài lòng, ăn liên tục mấy miếng mới uống một chút rượu, : "Trẫm thật phúc."
Mặt Lý Thiệu rạng rỡ.
Được phụ hoàng khen ngợi, bao nhiêu khó nhọc khi săn b.ắ.n giữa trời mưa rét, nướng thịt bên lửa phút chốc đều trở nên đáng giá.
"Phụ hoàng thích là ." Lý Thiệu rót thêm rượu cho ông: "Chỉ cần thích, tới nhi thần sẽ săn thêm con nữa."
Thánh Thượng ngẩn .
Là Thái tử mà cứ nghĩ đến săn hươu thì cũng đúng lắm.
dáng vẻ vui vẻ mãn nguyện của Lý Thiệu, Thánh Thượng nhai thêm miếng thịt và bật .
Chuyện nhỏ thôi, cần dội gáo nước lạnh .
Đợi bài vở bận rộn hơn, nó sẽ còn thời gian rừng nữa thôi.
"Con là gửi cho Tấn Vương ?" Thánh Thượng hỏi.
"Con gửi ." Lý Thiệu lượt kể về phần quà chia .
Thánh Thượng xong, gật đầu.
Xem kìa, đúng là một đứa con hiếu thuận.
Nhớ tự tay nướng đùi hươu cho cha, nhớ gửi phần tới Từ Ninh cung, Thúy Hoa cung, cũng quên sinh nhật của Tấn Vương.
Rất chu đáo.
Nghĩ , ông cũng nhắc đến việc Thái hậu đang bệnh, thể ăn thịt hươu nướng.
Thiệu nhi còn nhiều điểm đủ trưởng thành, nhưng tấm lòng , chỉ cần rèn luyện thêm một thời gian sẽ trở nên chín chắn.
Trong Từ Ninh cung, Tiểu Dư Công Công tươi rói: "Hươu thật béo."
Nội thị Đông Cung : "Thái tử điện hạ mới săn con hươu tươi hôm nay, nhờ ngự thiện phòng nướng mang đến cho Hoàng Thái Hậu."
"Điện hạ đúng là lòng hiếu thảo."
Nói qua đôi lời chúc phúc, Tiểu Dư Công Công bảo trong báo với Thái hậu, còn theo một bước, nụ mặt dần đông , đó là vẻ khó xử.
Thịt hươu thì ngon, mùi hươu thơm ngào ngạt, mà Thái hậu cũng thích.
Chỉ là hôm nay Thái hậu thể ăn thịt hươu.
Món thịt hươu thơm phức đặt mặt Thái hậu lúc , chẳng đang bà thèm .
Thái hậu thực sự thèm, cổ họng bà nuốt vài , miệng tràn nước.
Sau khi khen ngợi lòng hiếu thảo của Lý Thiệu, nội thị Đông Cung rời , Thái hậu rương thức ăn mãi rời mắt.
"Ai gia ăn." Thái hậu đích hiểu rõ: "Đã mang tới đây thì để ai gia cho đỡ thèm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-120-hom-nay-khong-the-an.html.]
Vương ma ma lời.
Tầng đầu tiên là chiếc đùi của con hươu, phần nối với .
Tầng thứ hai đựng sườn hươu.
Thái hậu hít sâu mấy , thở dài: "Ai gia hôm nay phúc ăn, Vân Yên, con ăn ."
Lâm Vân Yên chớp chớp mắt.
Không cần bàn cãi, nàng căm ghét Lý Thiệu.
Lý Thiệu là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến kết cục của nàng và Từ Giản ở kiếp .
Sau khi họ buộc rời khỏi kinh thành, tình hình triều chính ngày càng hỗn loạn, tin tức đến muộn đôi khi chính xác, nhưng những chuyện cha nàng nhắc tới lúc lâm chung vẫn khắc sâu trong lòng Lâm Vân Yên.
"Thánh Thượng bệnh nặng, dưỡng bệnh tại Thành Thọ cung, triều chính do Thái tử kiểm soát. Ngoài thì ai thể gặp Thánh Thượng, ngay cả Bình Thân Vương cũng Thành Thọ cung."
Không rõ kẻ gây tội , nhưng Thái tử tham gia việc "cách ly" Thánh Thượng.
Kiếp , nếu Lâm Vân Yên sống yên bình ở kinh thành thì hẳn sẽ xung đột và mâu thuẫn với Lý Thiệu.
Tuy nhiên...
Lâm Vân Yên liếc rương thức ăn.
Đồ ăn thì vô tội.
Nàng thù với Lý Thiệu, nhưng thù với rương thịt hươu .
Lãng phí thức ăn là tội đáng hổ nhất, lúc khó khăn nàng còn từng chịu đói.
"Vậy con xin phép mặt thưởng thức." Lâm Vân Yên vui vẻ nhận lấy.
Chỉ nàng thôi, thật ăn bao nhiêu, nhưng mùi thịt thơm đem sự thỏa mãn, khiến lòng vui vẻ.
"Con hươu quả là , tiếc rơi tay Thái tử."
"Tranh thủ lúc Tiểu Dư Công Công và Vương ma ma để ý, lén nếm một chút xem ?"
"Đâu thèm, Thái tử vẻ săn kinh nghiệm , nếm bảo săn thêm một con cho là ."
Thái hậu nàng chọc thôi.
Cái con bé thích pha trò, bình thường ăn uống nhỏ nhẹ, mà hôm nay để chọc bà, nó bưng cả miếng sườn hươu mà gặm.
Gặm xong còn quên mút mút đầu ngón tay.
Nhìn nào giống một vị Quận chúa cao quý chứ?
Vương ma ma thấy cũng vui vẻ.
Bà nương nương thích Vân Yên những lúc như , theo quy tắc, nhưng chân thành, khiến bà tự nhiên nhớ về thời thơ bé của .
Miệng thì bảo "bẩn thỉu", "chẳng khác gì trẻ con ba tuổi", nhưng thực mắt đến híp .
Cười một lúc, trong lòng bà dâng lên vài phần lưu luyến.
Vân Yên cũng tới tuổi bàn chuyện hôn sự .
Thời gian trôi qua nhanh thật, bà bất giác già .
Thôi thì chọn một nhà môn đăng hộ đối trong kinh, để khi bà nhớ đến mong mỏi, vẫn thể gọi Vân Yên cung.
Không thể giống như A Kỳ, nhà chồng đến nữa thì cũng ở quá xa.
Núi cao sông dài, A Kỳ con cái bên cạnh, mỗi kinh dễ, chỉ thể thư về.
Mà bà ở độ tuổi , mỗi năm đều nhớ, đều mong, nhưng còn gặp A Kỳ mấy nữa đây?
Lâm Vân Yên ăn no.
Nhìn thấy sự vui vẻ của Thái hậu, phía đó xen chút lưu luyến, nàng hỏi thẳng mà tìm Vương ma ma.
Vương ma ma ngập ngừng, lấp liếm: "Người già , hậu bối cũng thế thôi. Lúc nhớ về thời trẻ, lúc cảm thán thời gian trôi nhanh..."
Thấy nên Lâm Vân Yên hỏi thêm, chỉ trong lòng mơ hồ đoán phần nào.
Có lẽ liên quan đến cuộc trò chuyện giữa Thánh Thượng và Thái hậu khi dùng bữa trưa.
Thịt hươu trong bụng tiêu hóa, hôm , Lâm Vân Yên gặp săn con hươu đó ở Từ Ninh cung.
Lý Thiệu đưa Lưu Tấn đến thỉnh an Thái hậu.