Yến Từ Quy - Chương 118: Một cây giá đỗ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:50
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Tấn im lặng.
Những lời cha chẳng lọt chữ nào, chỉ là tiện phản bác, nên đành giữ im lặng.
Lưu Tĩnh con trai, giọng điệu nghiêm khắc: "Cha là vì cho con. Quan trường khó khăn, chút bối cảnh mà một bước lên mây, gì chuyện dễ như ?"
Giống như ông .
Là một sĩ tử từ nơi khác tới, nếu lấy con gái của phủ Phụ Quốc công, thì với tuổi tác và kinh nghiệm của ông thể thăng chức Hồng Lư Tự Khanh chứ?
Trên con đường ngàn bước, các vị đầu năm tự sáu bộ đều là tranh đấu hàng chục năm triều đình, hoặc là gia thế cao, bậc tiền bối tài năng chống đỡ.
Lưu Tĩnh vẫn khỏi oán trách.
Lão Quốc công gả con gái xong thì thật sự như nhắm mắt ngơ, bận tâm đến con rể. Thành tựu ngày nay của ông dựa sự cố gắng của bản , và sự trợ giúp từ những tự nguyện nể mặt Từ Mãng mà giúp.
Hồng Lư Tự cũng là cơ quan duy nhất trong năm tự chức vụ tứ phẩm, quan tứ phẩm đúng là chút thành danh, nhưng ở kinh thành đầy các quan nhất phẩm nhị phẩm, hoàng quốc thích, vẫn còn thiếu chút uy thế.
Nếu Từ Mãng chịu mở đường thêm thì ông thể tiến xa hơn.
Đời giới hạn, quan trường thăng trầm năm sáu mươi năm là tài giỏi, bao nhiêu chỉ hai ba mươi năm là nghỉ hưu. Vì , khi còn trẻ mà tiến xa hơn chút, sẽ vượt nhiều bước trong Kim Loan điện.
Tam phẩm mới là mục tiêu của Lưu Tĩnh.
Hiện tại là cơ hội, nhưng nếu vì Từ Mãng chú ý, ông thể tiến nhanh hơn, đến nỗi khập khiễng như hiện giờ. Nghĩ đến đây, Lưu Tĩnh càng thêm bực dọc.
Đó cũng là lý do ông Lưu Tấn tiến lên.
Cha hết đường thì con tiếp, một đời thì hai đời.
"Quận chúa Ninh An là một ." Lưu Tĩnh tiếp tục dạy bảo con: "Phong hiệu là tự tay nàng giành , Hoàng Thái Hậu thương yêu bảo vệ, ngoài các công chúa đương triều và Quận chúa trong các phủ vương gia thì ai phận cao bằng nàng. Thành Ý Bá phủ hòa thuận, dễ chuyện, Bá gia chỉ mỗi một con gái, gia nghiệp để cho cháu, Bá gia nhất định sẽ nghiêng về phía con gái. Chỉ cần con nắm lòng Quận chúa, và nhạc phụ chỗ dựa, con còn sợ thể thi triển tài năng ?"
Lưu Tấn vẫn để tâm.
Ai bảo cứ là con gái duy nhất thì sẽ nghiêng về phía con rể?
Ngay mặt đây chẳng là một ví dụ ?
Thêm nữa, dù cố gắng đến cùng cũng chỉ đổi cái mũ quan, thể sánh với tước vị Quốc công của Từ Giản ư?
Dù thực quyền, chính sự nhưng Quốc công vẫn là Quốc công.
Lại , Quận chúa Ninh An mới bao nhiêu tuổi chứ?
Mười ba, mười bốn?
Chẳng ngang tuổi với Lưu Sính ?
Đã một năm gặp Lưu Sính, nhưng trong ký ức của , giống hệt một cây giá đỗ, cũng , nhạt nhẽo vô vị.
Phải như Nguyệt nương, hình uyển chuyển như mới thu hút khác.
Trong lòng trách thầm nhưng Lưu Tấn cũng ngu ngốc mà .
Thấy Lưu Tĩnh đang , đành ngoan ngoãn trả lời: "Đợi đến khi cùng thái tử Từ Ninh cung, con sẽ cố gắng để ấn tượng cho Quận chúa."
Nghe , Lưu Tĩnh cuối cùng cũng hài lòng một nửa: "Ta quan tâm cô Nguyệt nương đó là ai, mau đuổi , đừng để mẫu con và A Sính thấy, tránh gây thêm rắc rối."
Lưu Tấn , định lên tiếng thì Lưu Tĩnh để .
"Ta con gì." Lưu Tĩnh : "Ai cũng thích, con thích kiểu như cũng , nhưng con nhớ, hiện tại con vẫn là gì cả, đợi khi con cưới Quận chúa, một chỗ triều đình, lúc đó nạp thêm vài hợp ý cũng muộn. Làm gì mà gấp gáp thế?"
Lưu Tấn mặt tái , định "Như thế giống", mười mấy tuổi và mấy chục tuổi thể giống ?
Lại định "Cha cũng từng trẻ, chẳng lẽ hiểu", nhưng lời đến miệng nuốt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-118-mot-cay-gia-do.html.]
Có lẽ cha thực sự hiểu.
Trong mắt cha, từ đến nay chỉ cuộc tranh đấu quan trường, tất cả đều vì chức vị.
Những chuyện tình cảm so với việc thành danh thì chẳng đáng là gì.
Thấy thôi, dường như từ bỏ tranh luận, Lưu Tĩnh vỗ vai con, : "Con hiểu nỗi lòng của cha là . Lát nữa thỉnh an mẫu con, đó nghỉ ngơi cho . Ta chỉ xin nghỉ nửa buổi, giờ nha môn."
Lưu Tấn trả lời: "Cha cứ lo công vụ ."
Lưu Tĩnh gật đầu.
Hai cha con khỏi thư phòng, một về phía chính sảnh, một về phía hậu viện.
Trước khi tách , Lưu Tĩnh còn căn dặn thêm: "Hy vọng khi về, trong nhà còn bóng dáng của Nguyệt nương Tinh nương gì nữa cả."
Buổi sáng, cơn mưa thu lúc tạnh lúc rơi, đến gần trưa mới thực sự dứt hẳn.
Thánh thượng giá lâm Từ Ninh cung, Lâm Vân Yên ngoài chính điện nghênh giá.
"Hoàng Thái Hậu thế nào ?" Thánh thượng hỏi.
Lâm Vân Yên trả lời: "Nay tinh thần Thái Hậu , hoàng thượng đến dùng bữa trưa nên Thái Hậu vui lắm."
Thánh thượng gật đầu, Lâm Vân Yên thật kỹ.
Ông chứng kiến Lâm Vân Yên trưởng thành.
Từ một đứa bé con giọng non nớt thành một thiếu nữ đang độ xuân thì, chỉ thấy vô cùng thương, giờ kỹ dung mạo...
là một mỹ nhân, thêm một hai năm nữa khi ngũ quan nở rộ, càng xinh rạng ngời.
Nói cũng .
Từ Giản cũng vẻ thừa hưởng từ cha .
Điểm cũng thực sự hợp.
"Trẫm trong trò chuyện với Hoàng Thái Hậu." Nói xong, Thánh thượng cất bước chính điện.
Lâm Vân Yên theo mà về điện phía tây.
Trong tẩm điện.
Thánh thượng : "Mẫu hậu rông sắc mặt hơn nhiều ."
"Nếu còn khỏe thì cả đám cũng ai gia khổ , ai gia cũng chẳng dễ chịu, đ.á.n.h bài, ăn đồ ngon, chẳng gì vui." Hoàng Thái Hậu , xong thì vòng vo nữa, thẳng vấn đề: "Hoàng thượng việc quan trọng bàn với ai gia ?"
Thánh thượng gật đầu.
Trong tẩm điện ngoài hai con, chỉ còn Vương ma ma đó.
Thánh thượng thấy, trong lòng thầm khen: Người hầu mặt mẫu hậu là khéo léo.
Vương ma ma sớm cho lui , Lâm Vân Yên cũng .
"Có chuyện nhi thần hỏi ý kiến mẫu hậu." Thánh thượng hạ thấp giọng: "Ninh An cũng đến tuổi bàn chuyện hôn sự, mẫu hậu nào trong lòng ?"
Hoàng Thái Hậu ngạc nhiên Thánh thượng.
Bà thương yêu Lâm Vân Yên, thường xuyên gọi đến Từ Ninh cung, nhưng nàng còn bà nội, cha, chuyện hôn nhân là việc của nhà họ Lâm, bà thể tự ý chủ chứ?
Nếu nhà họ Lâm hỏi thì bà thể cho ý kiến, nhưng tuyệt đối vượt quyền.