Yến Từ Quy - Chương 112: Họ đều đã chết

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:44
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Dật Bá và Từ Giản trở về cung báo cáo nhiệm vụ.

Thánh Thượng phê duyệt tấu chương, hỏi: "Chu Xướng còn kêu oan ?"

An Dật Bá báo cáo trung thực: "Oan thì kêu, khi áp giải gặp đứa cháu gái, tóm là mắng mỏ một trận, cuối cùng Quận chúa Ninh An phản bác , tức đến ngất ."

Thánh Thượng tay cầm bút dừng , ngẩng đầu lên, trong giọng chút tò mò: "Bị Ninh An mắng đến ngất ?"

Chỉ với cô gái nhỏ dịu dàng, lúc nào cũng vui vẻ mà cũng khiến Chu Xướng tức đến như ư?

Chu Xướng chắc chắn là nhiều tội .

Nghĩ thì đúng là tội.

Hôm qua còn cố gắng tỏ lòng trung thành trong ngự thư phòng, hôm nay Ninh An vạch trần, đúng cách nào chịu nổi.

cũng , chỉ những cô gái như Ninh An phản đối thì Chu Xướng mới hai chữ " hổ" thế nào, nếu là một quan viên nghiêm nghị, chắc Chu Xướng còn cố cãi lý đến cùng.

Thánh Thượng giao trọng trách giám trảm cho An Dật Bá.

Nói thật, trong cơn giận Thánh Thượng c.h.é.m ngay Chu Xướng, nhưng khi cơn giận qua , thực Thánh Thượng giữ Chu Xướng thêm một thời gian.

Những điều liên quan đến Lý Mịch còn nhiều thứ rõ ràng, Vương Lục Niên và Chu Xướng khai thật , cũng cần kiểm chứng qua .

cuối cùng, Thánh Thượng vẫn quyết định c.h.é.m ngay.

Nhìn bề ngoài, mười năm khi đăng cơ, triều đình trong ngoài đều yên , nhưng lòng khác vẫn còn ít.

Không chỉ Vương Lục Niên và Chu Xướng.

Cho dù Lý Mịch c.h.ế.t thì họ vẫn kéo theo con trai của Lý Mịch giương cờ, mưu đồ bất chính.

Thà g.i.ế.c ngay để răn đe còn hơn là đợi họ mở miệng, đồng đảng cũng thật giả .

An Dật Bá ở đó, khí thế áp đảo tất cả.

Thiếu Vương Lục Niên cầm đầu, đám tiểu nhân cũng suy nghĩ.

An Dật Bá nhận lệnh lên cáo lui.

Từ Giản cũng định theo nhưng Thánh Thượng gọi .

"Trẫm còn việc giao cho khanh."

Từ Giản đành xuống trở .

Uống một ngụm , Thánh Thượng : "Vừa trẫm chuyện với Đan ái khanh về vụ án , ông khen khanh đấy."

Từ Giản đại khái hiểu ý của Thánh Thượng, chắc là khi vụ án kết thúc, trở thành đến khi lên triều, gián tiếp đưa sang ở nơi khác, mười phần chắc là tam ty.

.

Từ Giản trực tiếp phản bác: "Thần là Nhất đẳng Quốc công, Đan đại nhân là Tam phẩm Phủ Doãn, chỉ cần thần phá nhà, trò hề ở phủ Thuận Thiên hoặc ảnh hưởng tới công việc của quan viên thì khi đến mặt thánh thượng, ông đều khen thần vài câu. thần tự nên coi lời của Đan đại nhân là thật."

Thánh Thượng lắc đầu, đặt chén xuống: "Vậy khanh xem, khi vụ án kết thúc suy nghĩ gì? Nói rảnh rỗi thì trẫm ."

Từ Giản trả lời ngay.

Dường như suy nghĩ lâu, mới lên tiếng: "Thần thực sự nghĩ kỹ, bên phủ Thuận Thiên còn vài việc cần tất, đợi bên đó xong việc thì thần sẽ đến xin lệnh."

Thánh Thượng gật đầu.

Lời ít nhất vẫn hơn là từ chối.

Từ Giản từ ngự thư phòng bước .

Tào Công Công tiễn , thấp giọng : "Cái tên Vương Lục Niên đó, tạp gia thấy khai hết, mà còn giấu nhiều chuyện."

"Công công còn hỏi ." Từ Giản : "Thì và Đan đại nhân càng cách nào."

Tào Công Công , khiêm tốn lắc tay: "Không giống , trong cung thể dùng vài thủ đoạn chính đáng, phủ Thuận Thiên thể xét hỏi như ..."

Sợ rằng ngày mai Đan Thận sẽ Ngự Sử buộc tội mất chức.

Từ Giản trả lời: "Cũng đúng, mấy thứ dùng ở doanh trại Đan đại nhân cũng dám dùng."

"Nếu phủ Thuận Thiên còn manh mối nào thì phiền Phụ Quốc công báo cho tạp gia." Tào Công Công .

Từ Giản tất nhiên là đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-112-ho-deu-da-chet.html.]

Trong phủ Thuận Thiên, Đan Thận chăm chỉ văn thư.

Nhà họ Chu tịch thu, An Dật Bá dẫn đến đưa Chu Xướng , Tào Công Công sai đưa con trai Lý Mịch và Vương nương tử , trông như chỉ đợi từng xử trảm, vụ án sẽ kết thúc.

Đan Thận tự , vụ án vẫn còn nhiều lỗ hổng.

Thấy Từ Giản tới, Đan Thận kéo thấp giọng : "Hòa thượng Đạo Hành biến mất ở chùa Quảng Đức rốt cuộc ? Hắn ở trong chùa mười hai năm, rốt cuộc đóng vai trò gì? Chẳng lẽ chỉ để giật dây Vương Lục Niên? Hắn còn giật những ai nữa? Hai rương vàng ở Ngõ Lão Thật rốt cuộc ai đào ?"

Từ Giản ho một tiếng.

Hắn Đan đại nhân là tính cách quyết liệt, chắc chắn sẽ coi vụ án là kết thúc khi giao hồ sơ, nhưng những câu hỏi ...

Hoặc trả lời , hoặc là thể trả lời.

Chẳng lẽ là tiểu Quận chúa sai đào vàng , nhét sách cấm đó.

Kẻ tình nghi đang ở bên cạnh, chỉ trỏ chỉ trích bao ngày mà Đan đại nhân ...

Chỉ sợ Đan đại nhân sẽ tức đến ngất mất.

"Ta từ cung về." Từ Giản : "Nghe Tào Công Công , Vương Lục Niên vẫn còn nhiều điều khai rõ, cụ thể thì hỏi, mà Tào Công Công cũng ."

Đan Thận thông minh, thì thở dài.

Ông hiểu ý của Từ Giản.

Nếu tiếp tục điều tra, tất cả đều là khó khăn do hoàng tộc gây , căn bản là thứ mà phủ Thuận Thiên thể động đến.

Đan Thận cảm kích: "Ta rõ nặng nhẹ, những vấn đề chỉ suy nghĩ trong bụng là , thể công khai điều tra, còn mong điểm đ.á.n.h giá một chút nè."

Tùy tiện chỉ trỏ, kéo dài tay chân, sợ rằng "Xuất sắc" thành, thành "Trảm".

Tại cửa chợ.

An Dật Bá cầm thẻ dài.

Giờ trưa đến, mặt trời lên cao.

Từ khi tịch thu tài sản đến lúc c.h.é.m đầu, chỉ bốn ngày.

Đàn ông nhà họ Chu quỳ thành hàng, nào nấy đều đầu bù tóc rối.

Trán Chu Xướng còn lành hẳn, tháo bỏ băng vải để lộ vết thương đáng sợ, mặt căng cứng nhúc nhích.

Chu Sính ngơ ngác quỳ bên cạnh như một kẻ mất trí, phản ứng với những lời bàn tán của dân chúng xung quanh.

Chu Trì gầy đến má hóp , ánh mắt u ám như một con sói cô độc khát máu.

"Đến nước ." giọng nhỏ, chỉ Chu Xướng bên cạnh mới thấy: "phụ còn giấu giếm ?"

Chu Xướng hề cho một ánh mắt.

"Phụ Lý Mịch xứng, ai mới xứng?" Chu Trì rít từng chữ qua kẽ răng: "Phụ chuyện , khiến chúng đều quỳ ở đây, con là nhi tử của phụ , trưởng tử, con thậm chí xứng đáng c.h.ế.t rõ ràng ?"

Mi mắt đầy nếp nhăn của Chu Xướng nhướng lên.

về phía Chu Trì.

Ông về phía Chu Trán.

Chu Trán ở vị trí , ngay hàng đầu tiên, mặc áo tang, tay ôm bài vị.

"Ngươi..." Mới một chữ, cổ họng Chu Xướng nghẹn , thở gấp.

Trong tình cảnh , Chu Sính cũng phát hiện Chu Trán.

Cái lưng còng lập tức thẳng lên, Chu Sính gọi con gái, nhưng khi rõ chữ bài vị, ánh mắt ông tối .

Đó là bài vị của Vu Thị.

Không họ Chu.

Thời khắc đến, An Dật Bá vung thẻ dài, đao phủ lập tức c.h.é.m đầu.

Chu Trán vô thức nhắm mắt ép mở , thấy một màu đỏ máu, nàng ôm chặt bài vị.

"Mẫu ." nàng nhỏ: "Họ đều c.h.ế.t ."

 

 

Loading...