Yến Từ Quy - Chương 111: Hãy nén đau thương
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:43
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió bỗng chốc lớn lên, cuốn theo những chiếc lá vàng, xoay tròn bay xa.
Không từ lúc nào, trời dần tối, ngẩng đầu , mới cơn mưa lớn đang đến.
Cơn mưa đến bất ngờ gió cuốn theo đổ ập xuống.
Dân chúng đang hóng hớt lập tức tản gần hết, chỉ còn những tiếc nuối , tìm chỗ tránh mưa, ngoái .
Hai họ nhà họ Vu cũng mưa dầm.
Thấy Chu Trán đó, họ vội đến khuyên.
"A Trán, sức khỏe quan trọng, nhỡ cảm thì đây."
"Sau còn lo chuyện của mẫu con, nếu con bệnh thì mà lo nổi?"
"Trước tiên cứ lên xe ." thứ hai xong, qua rèm với Lâm Vân Yên: "Quận chúa cũng khuyên A Trán , xe xem cũng thôi."
Lâm Vân Yên nhẹ giọng gọi Chu Trán: "Ngươi cũng ướt sũng khi gặp mẫu , đúng ?"
Chu Trán lời, lên xe ngựa.
Mưa mỗi lúc một lớn.
Nhìn thấy đồ đạc chuyển hết, nhà họ Chu cũng gần như dọn sạch, Từ Giản với An Dật Bá: "Cô nương nhà họ Chu hình như đang ở xe ngựa phía của Quận chúa, còn mẫu của nàng ..."
An Dật Bá vuốt râu.
Ông gương mặt vuông vức, da ngăm đen, mắt tròn như đồng trông hung dữ, gặp chuyện mắt là mở miệng chỉ trích ngay, nhiều đồn rằng ông còn đáng sợ hơn cả Nam Phương Tăng Trưởng Thiên Vương trong Tứ Đại Kim Cang.
thực tế, gương mặt cứng cỏi của ông ẩn giấu một trái tim mềm yếu.
Ông từng gặp Chu Trán, nhưng đồng cảm với cô gái , vì nàng gần bằng tuổi cháu trai ông.
Hơn nữa, Thánh Thượng dặn rõ, khó Chu Trán, nàng cũng nhà họ Vu đón về.
Đã , An Dật Bá tất nhiên sẽ thuận tình.
An Dật Bá gọi một Ngự Lâm quân đến dặn vài lời.
Người lập tức tìm đến xe ngựa, cung kính : "Quận chúa, Chu cô nương, Bá gia chuyện chính sắp xong , nếu Chu cô nương đưa lệnh đường thì thể bất cứ lúc nào."
Chu Trán cảm ơn.
Nàng nhận chiếc ô từ tay Lâm Vân Yên, xuống xe, gọi hai cùng với Lưu Tô trong đại trạch.
Bên trong thật bừa bộn.
Thực cũng quá lộn xộn, chỉ là so với ấn tượng của Chu Trán về phủ Anh Quốc công đây thì khác biệt một trời một vực.
An Dật Bá giỏi những lời hoa mỹ, đợi Chu Trán chào hỏi xong, nghĩ nghĩ ông cũng chỉ một câu "hãy nén đau thương".
Đợi Chu Trán và hậu viện, An Dật Bá đầu hỏi Từ Giản: "Ta như cứng quá ? Nhìn cô nương nhỏ như sợ đến trắng cả mặt."
Từ Giản An Dật Bá, mỉm : "Thật ngài cũng sai. Bao nhiêu c.h.é.m đầu, lưu đày, đó là thương đau; mẫu nàng chỉ còn một thở, cũng là thương đau; phủ Quốc công tan nát, dựa nhà ngoại, thế nào, cũng là thương đau. Mấy chuyện tuy thành sự thật, nhưng cũng gần , hết cứ nén cũng ."
An Dật Bá: ...
Ông hỏi Từ Giản gì nhỉ?
Từ Giản mấy ngày nay ở phủ Thuận Thiên, chắc chắn ít Đan Thận nghẹn lời .
lời Từ Giản... dường như cũng mấy phần đúng.
"Ngươi ." An Dật Bá lắc đầu liên tục: "Ông già Từ Mãng tính như ."
Sao nuôi đứa cháu, mở miệng là khiến chẳng nên trách thế nhỉ?
Từ Giản trả lời: "Tính của tổ phụ cũng giống ngài đấy."
An Dật Bá lẩm bẩm vài câu.
Từ Mãng tính khí ngang ngược, ông giống Từ Mãng.
"Ngươi cứ ở đây xem trò vui ." An Dật Bá nghĩ một lúc, vẫn nhắc nhở: "Sau khi lên triều thì bớt hóng chuyện , vô cớ đắc tội khác."
Từ Giản ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-111-hay-nen-dau-thuong.html.]
Nói đến việc đắc tội khác thì vẫn đến An Dật Bá, triều hễ chuyện bất công nhỏ nhặt là ông ầm lên, vì trong mắt ông cũng dung hạt cát.
Nhất là những chuyện đến Ngự Sử cũng cân nhắc, An Dật Bá luôn nghịch dòng thẳng thắn mắng mỏ.
Tính cách như đắc tội khác cũng khó.
Tuy nhiên, Từ Giản lời nhắc của An Dật Bá là ý .
Hắn còn trẻ tuổi nhưng giữ chức cao, triều thần sẵn sàng chỉ bảo , đối xử với đều là nể tình từng giao hảo với ông nội nhiều năm, họ đều là những trưởng thành.
"Ngài đúng." Từ Giản cúi đầu, trả lời thành khẩn: "Sau sẽ bớt xem trò vui ."
Lời của Từ Giản khiến An Dật Bá quên chuyện dọa Chu Trán trắng mặt.
Từ Giản nghĩ: "Thật ".
An Dật Bá ngay thẳng, tự rõ bản hung dữ, nhưng ông ít khi đối diện với những cô gái.
Vẫn nên để ông sự thật thì hơn, nếu , lo nghĩ về chuyện sẽ khiến ông khó lòng nghỉ ngơi.
Ở một phía khác, Chu Trán gặp .
Người hầu ở đây đều bắt , đồ đạc cũng chuyển , lẽ do kiêng dè bệnh nên khi chuyển dọn cẩn thận, lộn xộn quá.
Thư họa lấy hết, những vật trang trí giá cổ cũng trống , bàn ghế dời sang một bên.
Mọi thứ đều đổi, chỉ Vu thị vẫn như thường.
Bà vẫn đó, thở yếu đến mức khó nhận .
Chu Trán bên giường nắm lấy bàn tay gầy guộc của .
như nàng với Lâm Vân Yên, nàng thực sự sợ ở đây, gần , cảm nhận sự đau đớn của , nàng thể giúp gì, cảm giác bất lực gần như khiến nàng phát điên.
, lòng nàng yên hơn nhiều.
"Là phụ đầu độc mẫu , tiếc là, mất đến tám năm mới nội tình."
"Tổ phụ và đều phán tử hình, sắp hành hình ."
"Quận chúa trong nha môn sẽ thủ tục hủy bỏ hôn ước giữa mẫu và phụ , mẫu là mẫu , phụ là phụ , dù xuống cửu tuyền cũng còn liên quan đến ông nữa."
"Con thật chẳng gì, mẫu từng dạy con bao nhiêu đạo lý thế mà con vẫn thường mắc sai lầm."
"Mẫu từng mắt thấy hẳn là thật, nhưng... con vẫn cứ nghĩ đứa bé ở hẻm Lục Quả là nhi tử của phụ , hóa ..."
Chu Trán nhiều, những giọt nước mắt nàng cố nén khi đối diện với nhà họ Chu xe ngựa, giờ trào rơi xuống mặt chăn.
Hai nhà họ Vu thúc giục, chỉ quan sát tình trạng của Vu thị.
Đau lòng ?
Sao thể đau lòng chứ?
Dù cũng là chị gái ruột cùng lớn lên từ nhỏ.
Những năm , họ chị gái bệnh nặng chịu nhiều đau khổ, nhưng chỉ đến dịp lễ tết mới ghé thăm, từng chị lâu như hôm nay thế ...
Cậu ba đành lòng nữa, khỏi phòng.
Làn mưa ẩm ướt thổi đến, ông cố lau mặt.
Bảo A Trán nổi điên, ngày nào cũng đối diện thế thì điên ?
Bên trong chuyện một khắc, thấy mưa ngớt , ba mới : "A Trán, chúng thôi, lát nữa mưa lớn bây giờ."
Chu Trán gật đầu.
Dưới sự giúp đỡ của ba, hai cõng Vu thị, đưa bà lên kiệu mềm.
Chu Trán và Lưu Tô , mỗi một bên đỡ Vu thị, tránh cho bà ngã.
Cùng với bọn hầu, hai nhà họ Vu cũng khiêng kiệu mềm, khi đến cửa lớn Ngự Lâm kiểm tra, tất cả hướng về nhà .
Cánh cửa lớn phủ Anh Quốc công đóng .
An Dật Bá tự tay dán niêm phong.