Yến Từ Quy - Chương 110: Không oan chút nào
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:42
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc tịch thu nhanh chóng thu hút sự chú ý của dân chúng, họ kéo đến xem đông đúc.
Người một câu, trả lời , bàn tán xôn xao.
Có chỉ hiểu lờ mờ về chuyện của Chu Sính, bèn hỏi xung quanh thì lập tức rõ giải thích.
"Đầu độc Định Vương."
" , sai , là cùng đường với kẻ đầu độc Định Vương."
"Haiz, cũng như cả thôi. Định Vương là con trai cả của Tiên đế, là đứa con duy nhất của Hoàng Thái Hậu, thể tha cho phủ Anh Quốc công chứ?"
"Còn phủ Quốc công gì nữa, thấy cái biển hiệu cũng ném xuống đất ? Giờ là nhà họ Chu, chỉ là Chu gia thôi."
Trong đám đông, hai họ bên ngoại của Chu Trán nên lời.
Nhanh quá ?
Hôm qua mới nộp đơn kiện lên phủ Thuận Thiên, hôm nay phủ Anh Quốc công thành nơi để giẫm đạp .
"Không liên lụy đến chúng chứ?" Người thứ ba nuốt nước bọt, lo lắng hỏi.
"Không ." thứ hai cố gắng giữ bình tĩnh: "chẳng , cả A Trán cũng đó ? Họ đều gặp chuyện, chỉ A Trán bảo vệ, chỉ cần A Trán thì chúng sẽ gặp nguy."
"Cũng , Quận chúa đúng, lưng nhà họ Chu đều những thứ mờ ám dám để lộ , chúng kiện chỉ là thêm chút chứng cứ thôi, cũng , cũng ." thứ ba gật đầu, thở phào nhẹ nhõm: "May mà hôm qua lời A Trán và Quận chúa kiện Chu gia , nếu thì đúng là mất cả mặt mũi."
" phủ Quốc công còn nữa, chúng ..." Người thứ hai cảm thấy tiếc đứt ruột.
Không là lợi dụng, nhưng một nhà thông gia là Quốc công, mỗi ngoài ăn cũng dễ dàng hơn nhiều.
Giờ thì , núi dựa đổ.
"Quận chúa đáng tin hơn phủ Quốc công." thứ ba đề nghị: "Không sợ mất mạng bảo vệ cho A Trán, quan hệ chắc chắn lắm, A Trán cũng theo chúng mà sống thôi. Đối xử với A Trán, thiết hơn chút là , đúng ?"
Người thứ hai lau mặt.
Nhà họ Chu tự tạo nghiệp mà tan tành, cũng một A Trán gây , thể trách nàng .
Một cô gái chỉ một đôi đũa thì ăn bao nhiêu?
Trong nhà cơm, khó nàng trong chuyện ăn mặc .
"Cùng lắm hai ba năm nữa là gả , tổ chức đàng hoàng, cũng coi như lấy chút thể diện, đúng ?" Người thứ hai .
Thể diện là thứ quan trọng.
Hàng xóm láng giềng nhiều mắt cũng lắm miệng, mà ai một câu "nhà họ Vu thật tử tế, đối xử với cháu gái ", thì mấy năm nay cũng coi là công cốc.
Tính toán rành mạch xong nên lòng cũng yên hơn. Nhìn những thùng đồ tịch thu, hai em khỏi trầm trồ.
Trước họ cũng từng phủ Anh Quốc công, thấy nhiều đồ quý giá thế nhỉ?
Ngọc trắng, ngọc xanh, phỉ thúy, mã não, mà hoa cả mắt.
Mọi xôn xao trầm trồ, gần để xem cho kỹ, nhưng nét mặt nghiêm nghị của Ngự Lâm quân giật lùi .
Đối lập với những châu báu rực rỡ, thu hút ánh là tiếng lóc t.h.ả.m thiết vang vọng tai.
Bọn nô tỳ, bà quản gia đầu bù tóc rối áp giải ngoài, qua trong ánh mắt chăm chú của đám đông.
Cuối con ngõ một cỗ xe ngựa sang trọng đỗ , bên trong xe là Lâm Vân Yên và Chu Trán.
Việc tịch thu phủ Anh Quốc công trong dự liệu, nhưng khi cảnh tượng tịch thu , Lâm Vân Yên vẫn cảm thấy khó chịu.
Phủ Thành Ý Bá từng tịch thu, phủ Phụ Quốc công cũng .
Cái cảm giác khi tịch thu nhà thật khiến nàng nhớ mãi quên.
Dù hôm nay là phủ nhà khác, sự khó chịu cũng đổi.
Thế nhưng chuyện đời thật sự thể đoán .
Trước đây, An Dật Bá vì hai thùng gạch vàng khả năng xuất phát từ ngõ Lão Thật mà tịch thu nhà, bây giờ, An Dật Bá chính sứ dẫn tịch thu phủ Anh Quốc công mà tìm thấy gạch vàng.
Thêm nhiều rương lớn khiêng .
Chu Trán qua tấm rèm một lát, với Lâm Vân Yên: "Ta xuống xem thử."
Lâm Vân Yên mỉm với nàng.
Chu Trán cũng nhảy xuống xe.
Tịch thu là chuyện chắc chắn, nàng chỉ ngờ nhanh đến thế.
Nàng căm hận cha, hận ông nội, hận tất cả những chỉ danh lợi, nhưng dù đây cũng là nhà của nàng, dù chỉ để chào từ biệt thì nàng cũng đến đây một .
Nàng ơn Lâm Vân Yên, chỉ xin tha giúp nàng mà còn khích lệ nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-110-khong-oan-chut-nao.html.]
Nếu thì dù nàng , cũng đủ dũng khí đây, vì bây giờ nàng điên chút nào.
Lưu Tô cùng Chu Trán, cảnh tượng ngôi nhà cao sụp đổ.
Lại thêm một toán bà quản gia trói dây thừng, dẫn ngoài, mắt tinh thấy Chu Trán bèn kêu .
"Cô nương, cô nương thật tàn nhẫn."
"Cô nương thể thờ ơ như ?"
Gần như ngay lập tức, vô ánh mắt dồn Chu Trán.
Chu Trán thẳng lưng, đôi tay trong ống tay áo nắm chặt, lòng bàn tay hằn đầy dấu móng tay, nàng trả lời cũng lùi bước.
Cho đến khi Anh Quốc công dẫn .
Trên đầu Chu Xướng vẫn quấn băng vải, bước lảo đảo, xiêu vẹo, vài con trai đỡ đỡ , dìu cha như bảy tám mươi tuổi qua một đêm.
Chu Xướng vững nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, đến gần thì dừng , đôi mắt hung dữ chằm chằm Chu Trán.
"Ngươi còn mặt mũi ở đây ?" Ông nghiến răng, từng chữ như dao: "Xúi giục nhà ngoại kiện phụ ngươi, đây là bất hiếu. Có vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, lẽ đó ngươi hiểu ? Phủ Anh Quốc công sụp đổ thì lợi gì cho ngươi? là lòng đen tối. Ngươi một giữ mạng, nhưng ngươi nghĩ đến những trong phủ ? Tổ phụ, bá thúc tỷ của ngươi, còn bao sống nhờ nhà họ Chu, vất vả hầu hạ bao nhiêu năm, vì ngươi mà kẻ c.h.ế.t lưu đày. Ngươi thấy với liệt tổ liệt tông ?"
Người Chu Trán run lên bần bật.
Hàng mi dài rung động, nước mắt chực trào nhưng nàng cúi đầu, cũng tránh ánh mắt của ông nội.
"Tổ phụ sai, sai lớn ." Môi Chu Trán run rẩy, giọng cũng run, nhưng nàng vẫn tiếp từng chữ: "Chu gia kết cục ngày hôm nay là do tổ phụ sai ngay từ đầu, kết giao với bên cạnh hoàng tử phế truất, trung thành với Thánh Thượng, ý đồ khác, chính ô danh phủ Anh Quốc công. Người còn mặt mũi liệt tổ liệt tông nên là tổ phụ."
"Chu Trán."
"Chu Trán."
Gần như cùng một lúc, Chu Xướng và mấy con trai đồng thanh kêu lên.
Chu Trì đỡ cha đang chao đảo, sắc mặt tái xanh, giận đến kiềm chế : "Ngươi bậy cái gì hả."
Chu Trán mím môi thật chặt, nếu thì nàng sẽ rơi nước mắt vì xúc động mất.
Đột nhiên, tấm rèm xe phía nàng vén lên một góc, lộ đường nét cằm của bên trong.
"Phủ Anh Quốc công phong khi khai triều, từng xuất hiện bao danh thần danh tướng, hôm nay thất thế ở đây. Nếu thành bại là chuyện thường tình, chọn sai trong tranh vị, dù cũng là con cháu hoàng gia, mặt liệt tổ liệt tông vẫn một lời giải thích."
Người trong xe cất tiếng.
Giọng lớn nhưng rõ ràng, xung quanh đều .
" dạy con g.i.ế.c thê tử, còn xúi giục con cái khác g.i.ế.c tỷ , liệt tổ liệt tông nhà họ Chu dạy ông cái ? Hừ, họ chịu nổi nỗi nhục ."
Dứt lời, Chu Xướng giận dữ đến mức hộc máu, ngất lịm.
Anh em Chu Trì còn lòng nào tranh cãi, vội vàng đến đỡ.
Ngự Lâm quân bước tới, mỗi bên một lôi Anh Quốc công , một lời thúc giục những còn .
Chu Trán dõi mắt họ rời xa.
Bên cạnh, bàn tán.
"Trong xe là ai ? Giọng trẻ mà lý thật."
"Hình như là Quận chúa Ninh An."
"Chính là ở phủ Thành Ý Bá ?"
" , lão Chu còn bắt nạt cháu gái, rõ ràng chính ông sai đường đổ hết cho một cô nương nhỏ, may miệng Quận chúa sắc sảo, đều nàng đẩy ngược hết."
"Không thể là giỏi ăn , Quận chúa đều là lẽ mà. Có lý thì khắp thiên hạ."
Trước cửa lớn, Từ Giản từ bên trong bước .
Nghe thấy tiếng bàn tán, ngẩng đầu phía .
Cách nửa con ngõ, đông đảo dân chúng hóng hớt vây quanh, chỉ thể thấy lờ mờ đỉnh xe ngựa.
Nghe thêm vài câu, Từ Giản giãn đôi mày.
Cãi lý với Quận chúa ư?
Chu Xướng chẳng chút lý lẽ nào mà lợi từ nàng?
Tức giận đến hôn mê, thật oan chút nào.