Yến Từ Quy - Chương 11: Kẻ ngáng đường từ đâu xuất hiện
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:01
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Đoạn Thị giữ dùng bữa sáng mà bảo họ tự về, dặn Trần thị: "Tam Lang ngoài ? Gọi nó đây."
Hoàng thị chầm chậm ngoài, thấy Tiểu Đoạn Thị dặn dò Nguyễn Ma ma lưng.
"Đại Lang về phủ thì bảo nó qua đây một chút."
Lâm Vân Yên vẫn khoác tay Lâm Vân Tĩnh cùng , Lâm Vân Phương chen bên cạnh, miệng ríu rít ngừng, khiến hai chị đều vui vẻ.
Hoàng thị liếc các nàng, Thanh Nghiên đang tiễn khách ngoài, càng càng băn khoăn.
Mọi chia tay viện Tải Thọ, Lâm Vân Yên thấy Hoàng thị cứ bước vài bước ngoảnh đầu , trong lòng lập tức hiểu rõ.
Thím hai lo lắng cho con gái, nhất định sẽ chịu yên.
Đây chính là điều mà Lâm Vân Yên mong đợi.
Còn Hoàng thị, từ sáng băn khoăn mãi đến chiều, mãi tới khi của Hồng Hỷ Đường đến, những tấm vải tinh xảo , lòng bà vẫn yên.
Hoàng thị xuất từ nhà quan nhỏ, nhưng nết gia phong nghiêm chỉnh, nên mới tuyển dâu nhà Bá phủ.
Lâm Ký tuy là con thứ, nhưng nhà họ Lâm từ xuống đều sạch sẽ, từng ai coi thường , cũng chẳng ai bạc đãi Hoàng thị.
Sau khi kết hôn, vợ chồng hoà thuận, sinh một cô con gái cũng ngoan ngoãn, cuộc sống êm ấm.
Chỉ tiếc, đời vốn trọn vẹn.
Bà chỉ Vân Tĩnh là con gái duy nhất, Lâm Kỷ qua đời sớm, để bà một cô đơn.
Hoàng thị hiểu rõ cuộc đời vô thường, mấy năm nay bà đặt hết hy vọng lên con gái.
Bà tìm một gia đình cho Vân Tĩnh, mong con gái hạnh phúc lâu dài, sớm sinh cho bà một đứa cháu ngoại...
Là , mong của Hoàng thị cũng chỉ ngần .
Vì thế, bà vô cùng xem trọng chuyện hôn sự của Vân Tĩnh.
Con trai trưởng của phủ Quốc công, là Vân Tĩnh trèo cao, may hai nhà đều chân thành kết , đợi đến cuối năm thành hôn thì bà mới yên lòng.
Thế nhưng, bà chồng hôm nay dường như đổi ý.
Điều khiến lòng bà nơm nớp lo lắng, yên .
Nghĩ tới nghĩ lui, Hoàng thị gọi Hồng Ma ma đến, : "Thử thăm dò ý tứ của Thanh Nghiên, chuyện cẩn thận, đừng để Vân Tĩnh , sợ con bé lo lắng."
Hồng Ma ma do dự: "Lão phu nhân thích hạ nhân đến viện của dò hỏi ..."
Hoàng thị tất nhiên là hiểu rõ.
Thực , lớn trẻ, chẳng ai thích chuyện "xung quanh lọt gió" cả.
Hồng Ma ma khuyên: "Cũng chỉ còn vài ngày nữa, phủ Quốc công sẽ tới bàn chuyện hôn sự, khi ngóng suy nghĩ của lão phu nhân cũng muộn."
Hoàng thị đắn đo gật đầu.
Còn ở bên , Lâm Tuần đến viện Tải Thọ.
"Chuyện ở ngõ Lão Thật, nghĩ tới nghĩ lui, cũng là thể ." Khi trong phòng chỉ còn hai , Tiểu Đoạn Thị mở lời.
Sau khi từ chối hôm qua, Lâm Tuần vốn còn hy vọng, nhưng thấy chút chuyển biến, lập tức phấn khởi: "Xin mẫu rõ, con sẽ lắng ."
"Ta Vân Yên rằng sang năm sẽ khoa cử, nó và con cùng đưa một kế hoạch." Tiểu Đoạn Thị khẽ : "Chúng thể chính diện mặt, con và Trần Quế hãy bàn bạc kỹ lưỡng, lập một kế hoạch báo cho . Nhớ nhắc nhở , chuyện ngoài còn tin tức gì, giữ kín miệng."
Lâm Tuần càng lâu, ánh mắt càng sáng lên.
Không ngờ, Vân Yên tuổi còn nhỏ mà suy nghĩ linh hoạt, quả là tài.
Tất nhiên, mẫu cũng thật thông minh, phân tích rõ ràng lợi hại.
Đường đúng, hướng cũng chuẩn, việc lo thành công.
"Con sẽ tìm Trần Quế ngay, cẩn thận liệt kê chi tiết." Lâm Tuần : " mà, bạc để mua nhà, sửa sang..."
"Nghĩ đến việc động của hồi môn của Vân Tĩnh, thật đành lòng..." Tiểu Đoạn Thị thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-11-ke-ngang-duong-tu-dau-xuat-hien.html.]
Tuy nhiên, lời của Lâm Vân Yên vẫn văng vẳng trong đầu bà.
Hoàng thượng thể g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Phủ Hứa Quốc công là gà là khỉ, giờ vẫn rõ.
Nếu là khỉ, hai nhà thể cùng rụt cổ mà khỉ, nhưng nếu là gà...
Chi bằng cứ tiếp tục quan sát.
Lâm Tuần Tiểu Đoạn Thị đang phân tâm nghĩ ngợi, chỉ cho rằng đang lo lắng về bạc, lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, miệng buột : "Hay là hỏi mượn Vân Yên? Tiền bổng lộc của nó đều dành dụm, con sẽ trả theo lãi suất thị trường, còn cao hơn hai phần, giấy nợ đàng hoàng..."
Tiểu Đoạn Thị thì giật trở về thực tại, phì mắng: "Con những lời đó luôn ? Đường đường là một đại gia chủ, hỏi mượn bạc của cháu gái, thật mất mặt! Không nhắc chuyện !"
Mặt Lâm Tuần đỏ bừng.
"Vân Yên nghĩ kế sách." Tiểu Đoạn Thị hừ nhẹ, : "Nếu nó còn bỏ tiền , thì chi bằng nó tự hợp tác với Trần Quế ăn cho , còn cần gì con nữa?"
Lâm Tuần gãi đầu ngượng ngùng: "Mẫu , là con chỉ kiếm tiền công trung gian, chạy việc giúp Vân Yên?"
Tiểu Đoạn Thị hiểu chuyển hướng câu chuyện, lúc cũng , mắng cũng chẳng xong, đành chỉ lườm Lâm Tuần một cái.
"Mau , lập kế hoạch cụ thể ." Bà phất tay đuổi ông: "Đừng để đến lúc đó trung gian cũng xong."
Chờ khi con trai rời , Tiểu Đoạn Thị tựa gối, nhắm mắt suy nghĩ, ai là thích hợp nhất để mặt lo liệu việc một cách thỏa và đáng tin cậy đậy.
Thời gian trôi qua nhanh, thoắt cái ba ngày.
Trần Quế nhận lời mời của Lâm Tuần, lập tức dám chậm trễ, mang theo hầu dò giá, so sánh giá cả.
Lâm Tuần cũng hề rảnh rỗi, ngày ngày khắp thành, từ nam bắc, len lỏi qua các ngõ ngách, quan sát xem con hẻm nào, ngõ nào khả năng quan phủ trưng dụng.
Ba ngày chạy khắp nơi, càng càng cảm thấy chuyện ăn tương lai.
Trong phòng , Trần Quế rót cho Lâm Tuần: "Có câu , 'Gừng càng già càng cay, hậu sinh khả úy', một bên là phu nhân của đại lão gia, một bên là Quận chúa. Có xem đường, nắm lái, tiểu chỉ việc chạy vặt thôi, nhẹ nhàng mà hiệu quả."
Lâm Tuần gật đầu liên tục.
Nếu đó, khi Trần Quế trịnh trọng giới thiệu chuyện ăn , lòng vẫn còn đôi chút lo lắng, thì giờ đây, sẵn sàng mở rộng kinh doanh.
"Ta vẫn nhắc , cẩn thận, đừng để lộ tin tức." Lâm Tuần .
"Huynh yên tâm." Trần Quế cam đoan: "Ngay cả hầu của cũng chỉ chúng đang tính toán chi phí sửa chữa, chứ rõ sửa xong sẽ gì."
Lâm Tuần gật đầu: "Ta về phủ kế hoạch, còn chịu khó một chuyến đến nha môn."
"Kiếm tiền thì khổ , chuyện ở nha môn nắm rõ trong lòng." Trần Quế nâng chén rượu: "Chúc chúng mã đáo thành công."
Hai rời khỏi quán .
Trần Quế bước đến bức tường cạnh phủ Thuận Thiên, sửa sang y phục, vòng qua cặp sư tử đá, mặt hiện lên vẻ khó xử.
Khi gặp Hách thông phán, vẻ mặt khó xử của càng đậm hơn.
"Số bạc dễ thu xếp ?" Hách thông phán hỏi.
"Không giấu gì ngài, Tam lão gia của hứng thú, nhưng chi phí ban đầu cao quá, hồi vốn chậm, trong phủ đồng ý." Trần Quế thở dài: "Mấy ngày nay cùng ngài dạo khắp nơi, xem xét chi phí sửa nhà, ngài xem thử các gia đình khác cho thuê nhà gì, giá bao nhiêu, tính toán một lượt..."
Hách thông phán : "Ta hiểu."
"Không chắc chắn, rủi ro cao, dù kiếm cũng chậm." Trần Quế lắc đầu: "Không chỉ trong phủ, ngay cả cũng rút lui."
Bỏ qua bản , đợi đến khi lão phu nhân phái mới ai phía chuyện là ai.
Hách thông phán vỗ vai Trần Quế: "Ta và ngươi là quen nên cũng thật với . Hôm qua nhiều tiền, mua cả ngõ Lão Thật, nhưng vì là từ nơi khác đến, đại nhân phủ doãn vẫn còn đang cân nhắc. Ngươi , cũng quyết sớm, nếu thật sự sẽ một bước đấy."
Nghe , mắt Trần Quế mở to.
Tên ngáng đường từ xuất hiện thế ?