Yến Từ Quy - Chương 107: Tâm trạng Thánh Thượng không tốt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:39
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những chuyện xưa cũ, từng màn từng màn hiện lên từ sâu trong lòng, quẩn quanh trong suy nghĩ.

ngôi báu , đối với Vĩnh Gia Đế Lý Ngân quả đúng là ngoài ý .

Trước khi tiếng chuông của năm Thái Hưng hai mươi tám vang lên, thật sự, chút ý định tranh đoạt ngôi vị nào.

Mẫu phi mất sớm, nhà ngoại là thực thần, việc chăm chỉ, chức phẩm cao, ông ngoại chỉ là một viên gạch trong ngàn bước hành lang, các nha môn trái cần thì chuyển đến đó.

Hoàng hậu Thẩm thị thì hiền hòa, đại Lý Thương xuất chúng, như , viên ngọc quý dòng chính ở , các khác dù chút tâm tư gì cũng giữ vẻ ngoài yên , vị lục hoàng tử Lý Ngân , quá , quá vẫn luôn ở giữa bình an.

Giờ nghĩ , điều Lý Ngân hối hận nhất chính là từng ý tranh đoạt ngôi vị.

Chính vì ông tranh, giành, nên cuối cùng mới phái đến chùa Định Quốc cầu phúc cho phụ hoàng, một là thể hiện lòng hiếu thảo; hai là tránh xa những xáo động trong kinh thành, tìm sự yên tĩnh; ba là khác nghĩ ngợi quá nhiều, nỡ , cũng để đối thủ ...

Chuyến vì lòng hiếu thảo cuối cùng trở thành một vụ hỏa hoạn lớn, khiến chính thất Hạ thị gặp nạn.

Bao nhiêu năm qua, từ đầu đến cuối ngọn lửa vẫn là nỗi đau âm ỉ trong lòng ông.

Không ít ông với Lâm Dư, nếu đêm đó giận dỗi với Hạ thị, nóng nảy dẫn hết vệ binh, võ tăng xuống núi cứu viện thì lẽ sự cố ở chùa t.h.ả.m khốc đến .

Hắn trách nhiều , nhưng bao giờ tin tất cả chỉ là trùng hợp.

Năm thứ hai mươi tám, vụ phóng hỏa của đám sơn tặc ở thị trấn chứng minh qua một bức thư tố giác rằng đó là bọn tử sĩ giả dạng, nhưng từ đầu đến cuối, cho đến khi phụ hoàng băng hà, vẫn rõ kẻ chủ mưu là ai...

Hắn quyết tâm hoàng đế cũng vì vụ án kết thúc ở năm Thái Hưng.

Một ngày nào đó, nhất định sáng tỏ tất cả, tin rằng đằng vụ cháy chùa Định Quốc cũng nhiều bí ẩn, tuyệt đối là "sự cố" như định năm đó.

Hắn cho Hạ thị một lời giải thích, cũng cho Lý Thiệu, đứa con còn nhỏ mất một lời công bằng.

Và để điều tra đến cùng, chỉ khi đích chủ lớn nhất.

Nghĩ đến Hạ hoàng hậu, Thánh Thượng hít sâu một .

Hạ thị thường bảo nóng tính quá, lúc trẻ nghĩ , lúc hoàng tử, xung quanh tâng bốc nên hề cơ hội để nóng nảy.

Sau sự cố , suy nghĩ nhiều.

Nếu như bớt nóng tính một chút, cãi vã với Hạ thị...

Thánh Thượng lấy đó gương, mỗi nóng giận nghĩ đến Hạ thị, như cũng khiến dịu phần nào.

Điềm tĩnh đôi chút, hỏi tiếp: "Ngọn lửa ở chùa Định Quốc là ai đốt?"

Vương Lục Niên đờ đẫn: "Không là sự cố ngoài ý ?"

Lần phản ứng tự nhiên, trực tiếp, hiểu cả.

So với đây, dù là động lòng kéo ai cuộc, đều thiếu sự tinh khôn và tính toán.

Thánh Thượng thấy và rút kết luận: Vương Lục Niên liên quan đến vụ cháy.

Tất nhiên, điều cũng chứng minh rằng Lý Mịch liên quan.

"Ngươi chôn ngoài thành Giang Châu?" Thánh Thượng hỏi: "Không tìm , trẫm sẽ để ngươi c.h.ế.t nhẹ nhàng . Công đầu của ngươi, chính là sống lâu hơn đám Chu Xướng vài ngày."

Công đầu?

Thánh Thượng căm ghét loại công đầu .

Nếu như Lý Thương còn sống, giữ hòa bình trong kinh thành, cũng sẽ đến chùa Định Quốc.

Đợi Lý Thương đăng cơ, một vương, cùng Hạ thị cầm sắt hòa minh, chẳng sẽ hạnh phúc hơn chứ âm dương cách biệt như bây giờ nhiều ?

Vương Lục Niên dẫn .

Ngoài ngự thư phòng, Từ Giản ông thị vệ kéo , đầu về phía Tào Công Công.

Thần sắc Tào Công Công nặng nề lắc đầu, hạ giọng : "Tâm trạng Thánh Thượng ..."

Từ Giản hiểu.

Lúc , tám phần là đụng vận xui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-107-tam-trang-thanh-thuong-khong-tot.html.]

Từ Giản xui xẻo, Tào Công Công cũng Thánh Thượng nổi trận lôi đình, đúng lúc Đan Thận ôm bản án chỉnh sửa xong đến.

Tào Công Công nhận lấy, để hai , còn thì trở án ngự.

Thánh Thượng đang nhắm mắt dưỡng thần.

Tào Công Công lên tiếng quấy rầy, chỉ đặt đồ lên bàn lớn.

Rất lâu , Thánh Thượng mới chậm rãi mở mắt, lấy tinh thần.

Xem bộ bản án, ông trầm tư một lúc, : "Từ Giản và Đan Thận đều ở ngoài cửa ? Bảo họ về , sáng mai lên triều đường sẽ bàn tiếp. Trẫm... trẫm thăm Hoàng Thái hậu."

*

Từ Ninh cung.

Lâm Vân Yên đang cùng Hoàng Thái hậu dùng canh sữa.

"Vừa là đến xin ?" Hoàng Thái Hậu dùng xong , lấy khăn thấm lên môi: "Nói xem, con chuyện lưng nào?"

Lâm Vân Yên cũng dùng xong, đưa bát và thìa cho cung nữ, giọng nhẹ nhàng: "Con lấy oai hùm dọa cáo, còn tiền trảm hậu tấu nữa."

Hoàng Thái Hậu bật : "Chỉ thành ngữ thì chuyện gì?"

Lâm Vân Yên lập tức kể đầu đuôi chuyện khó khăn của Chu Trán, và việc nàng vì giúp mà bảo Vương ma ma dẫn Thái y tới phủ Anh Quốc công.

Dĩ nhiên là giấu phần liên quan đến t.h.u.ố.c độc.

Hoàng Thái Hậu xong thì nhíu mày.

Chuyện gì cũng nặng nhẹ, bà là bà già hiểu chuyện, nên chẳng giận gì hành động ứng biến của Lâm Vân Yên.

Nếu như ngay cả chút trí khôn và thủ đoạn cũng thì bà suy nghĩ : cưng chiều cô gái quá, đến mức gặp chuyện cũng ngơ ngác, ứng phó thế nào .

, điều khiến Hoàng Thái Hậu giận và hài lòng thật sự là phủ Anh Quốc công.

Đường đường là Quốc công phủ, bên trong tồi tàn đến , nghĩ đến tình cảnh của Chu Trán, bà cảm thấy đau lòng.

là một cô gái đáng thương.

Nếu Lâm Vân Yên kịp thời giúp đỡ, một cô gái nhỏ như Chu Trán khi đối diện với trưởng bối , cô độc ai giúp thì chỉ nổi điên mà thôi.

Chỉ là chuyện gì đời cũng thể giải quyết bằng cách nổi điên.

Nắm đầu một đứa trẻ, là con gái, dễ dàng và lặng lẽ bao.

"Ta nhớ nàng ." Hoàng Thái Hậu : "Thánh Thượng sai bao vây phủ Anh Quốc công? Nhà họ Chu chịu khổ một chút, nàng khó khăn gì thì cứ đến tìm ."

Đang thì bên ngoài truyền tiếng thông báo, Thánh Thượng giá lâm.

Lâm Vân Yên dậy nghênh tiếp.

Thân hình vàng óng xuất hiện, Lâm Vân Yên lén quan sát sắc mặt Thánh Thượng, trong lòng hiểu rõ.

Hoàng Thái Hậu nhanh sẽ , nhà họ Chu chỉ chịu chút khổ, mà là rụng đầu.

Thánh Thượng miễn lễ, vài lời khách sáo.

Lâm Vân Yên là tiến lui ở Từ Ninh cung, khéo léo lui , nép tẩm điện.

"Triều đình chuyện quan trọng gì mà cho Vân Yên thế?" Hoàng Thái Hậu hỏi.

Thánh Thượng lộ vẻ khó xử: "Định Vương, đại ca... là c.h.ế.t do trúng độc."

Lời dứt, Hoàng Thái Hậu ngây , bà sững sờ Thánh Thượng, dám tin tai .

"Bao nhiêu năm qua , đột nhiên ..." Hoàng Thái Hậu lẩm bẩm: "Là kẻ đến mặt con nhảm, xuất hiện manh mối mới? A Thương nó... thật sự là..."

Gần như ngay lập tức, Hoàng Thái Hậu nghĩ đến chuyện Lâm Vân Yên bẩm báo.

Manh mối, cứ thế mà nối với .

 

 

Loading...