Yến Từ Quy - Chương 106: Thương thay cho điện hạ của chúng ta
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:38
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Lục Niên nuốt khan một ngụm nước bọt.
Ai khác...
Phụ Quốc công lý, liệu thể nhân cơ hội kéo thêm vài xuống nước ?
Vương Lục Niên sắp tàn , nhưng khi , thể dọn thêm chút đường cho chủ nhân...
Cằm vẫn còn đau nhức, nuốt nhanh vài ngụm nước bọt, cuối cùng sặc, ho mãi dứt.
Ho lâu đến mức nước mắt cũng trào .
Mắt nhòe , Vương Lục Niên liếc Thánh Thượng, bất giác giật .
Kéo nào cũng vô ích.
Thánh Thượng ngốc, chắc chắn sẽ đề phòng điều , dù nước đục lên, Thánh Thượng vẫn đợi đến khi nước lắng , nước sẽ là nước, bùn sẽ là bùn, phân rạch ròi.
Thánh Thượng vẻ buông tha, nếu c.ắ.n chút m.á.u thì Tào Công Công sẽ khiến đẫm máu.
Đời khổ cực, nếm trải một quá đủ .
Vất vả suốt nửa đời, dù là Vương Công Công bên cạnh Điện hạ, là Vương viên ngoại ngoài cung, giờ cũng thẳng lưng, ăn ngon mặc .
Giờ mà chịu khổ nữa, Vương Lục Niên nghĩ chắc chắn trụ nổi.
"Anh Quốc công." Vương nội thị đoán ý Thánh Thượng, hít sâu một , căm phẫn : "Hắn mấy năm nay càng lúc càng gì, tự mặt sai một đứa con vô dụng chân chạy, nếu là Chu Trì chút tài cán thì đến mức ? Giờ chịu liên lụy, đáng đời. Đây chính là cái kết của việc dối lừa với Điện hạ."
Những lời , chẳng để mô tả mối quan hệ giữa và Anh Quốc công, nhưng điều đó quan trọng.
Vương Lục Niên quá hiểu .
Hắn chỉ việc cắn, thế nào, dùng , còn tùy chủ nhân quyết định.
Chốn cung đình là nơi như .
Thánh Thượng hỏi tiếp: "Định Vương, đại ca của trẫm c.h.ế.t như thế nào?"
Vương Lục Niên giật thót .
Điều tra Điện hạ là điều dễ hiểu, dù Vương Lục Niên cũng là nội thị của Điện hạ.
Thánh Thượng hỏi đến Định Vương...
Định Vương c.h.ế.t vì bệnh, đóng nắp quan tài, năm đó Thái Y Viện, Ngự Dược Phòng đều ai nêu dị nghị gì cả.
Chính vì phương t.h.u.ố.c đáng tin, Vương Lục Niên mới thể để dấu vết khi tay với Định Vương.
Giờ lật chuyện cũ?
Bất chợt, Vương Lục Niên nhớ lời Từ Giản xe ngựa: "chỉ cần , đều sẽ dấu vết."
Dấu vết...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-106-thuong-thay-cho-dien-ha-cua-chung-ta.html.]
Hắn hiểu nguyên nhân .
"Chu, Chu Sính cái đồ vô dụng ." Vương Lục Niên thở dài một tiếng, giấu nổi, thì thêm chút nữa cho phủ Anh Quốc công: "Hắn sợ sệt, lo lo , khiến phu nhân sống bằng c.h.ế.t. Ta với Anh Quốc công, sớm muộn cũng là tai họa, nếu Chu Sính dám tay thì để Anh Quốc công động thủ. Kết quả, Anh Quốc công cái danh hão, cứ thế kéo dài, để lâu thành như . Tám năm trôi qua, chôn đất chỉ còn xương trắng, còn phát hiện ."
Dù đang c.ắ.n Anh Quốc công hai miếng, nhưng nỗi bực và tức giận trong lòng Vương nội thị cũng thật.
"Người còn để chẳng luôn là chứng cứ đó ?" Vương nội thị liên tục khạc nhổ: "Giờ thì lật thuyền trong rãnh, nhà họ Chu kết quả , còn khiến thể ..."
Thánh Thượng hỏi: "Phương t.h.u.ố.c độc là ngươi tự nghĩ ? Sao thể qua mặt Thái Y."
"Thế giới rộng lớn." Vương nội thị trả lời: "Ta xuất từ Lĩnh Nam, lúc nhỏ từng thấy trong làng, giấu gì ngài, chỗ chúng , nhất là trong núi, ai cũng chút bản lĩnh, độc trùng, t.h.u.ố.c độc, thứ nào cũng từng ..."
Nghe , sắc mặt Thánh Thượng tái .
Tào Công Công thấy vội rót thêm nóng cho Thánh Thượng.
Mượn hành động đó, cắt đứt khí âm u.
Thánh Thượng nhấp một ngụm , nước ấm cổ họng, khiến tâm tình dịu nhiều.
Tào Công Công đoán ý, bèn : "Mão lão thái y cáo lão từng kê t.h.u.ố.c an thần cho Điện hạ."
"Hắn cũng là Lĩnh Nam." Vương nội thị giấu diếm: "thuốc chỉ một đường, uống là đường c.h.ế.t, lý nào cứu giữa chừng. Mao thái y kê t.h.u.ố.c an thần, chắc hẳn cũng . ai bảo dám . Bệnh nặng chữa , thái y tận sức, trúng độc cứu nổi, thái y đều là phế vật. Năm cáo lão, chim đầu đàn. Nhìn Định Vương Tiên đế, ai phế vật chứ? Tiên đế bệnh nặng mất con, còn tỉnh táo mấy phần? Nếu , chỉ vì chút chuyện tranh công , Tiên đế thể giáng Điện hạ thành thứ dân? Điện hạ dù sai, nhưng cấm túc, giam cầm. Trong Vĩnh Tế cung chẳng vẫn giam một đó ? Sao Vĩnh Tế cung giam nổi thứ hai chứ? Dù giam tự do, nhưng ít ăn mặc thiếu, còn hầu hạ. Thương Điện hạ chúng , mười mấy năm nay trôi dạt khắp nơi, thì tự tại nhưng quen nổi, từ nhỏ ăn sung mặc sướng, từng chịu qua khổ cực ? Nếu , Điện hạ mà chỉ mới tuổi qua đời ? Sao sống lâu hơn trong Vĩnh Tế cung chứ."
Vương Lục Niên càng càng đau lòng, thể quỳ nổi nữa, bệt xuống đất lớn.
Tiếng khiến Thánh Thượng nhức đầu.
Dù , ông vẫn bỏ sót những lời bất nhất của Vương nội thị.
"Theo lời ngươi, kẻ hạ độc Định Vương, là do Tứ ca sai bảo ?" Thánh Thượng hỏi.
Tiếng của Vương nội thị bỗng ngưng bặt, miệng vẫn còn há , nước mắt đầy mặt, tầm mờ ảo, nỗi sợ lóe lên.
Hắn lập tức cúi đầu: "Không Điện hạ, Điện hạ bảo . Là , tự , Tiên đế bệnh nặng, Định Vương giám triều, nếu gì thì Điện hạ cơ hội, là tự thôi. Ta cũng như đám ở châu phủ khi đó, giấu Điện hạ mà . Lúc họ bắt, khiến Điện hạ giáng thứ dân nên giấu trời qua biển đến tận bây giờ..."
Nói đến đây, Vương nội thị dùng cả hai tay, tát mạnh mặt mấy cái.
Ra tay nặng, vang từng tiếng vang giòn giã.
"Thánh Thượng hỏi, mới hiểu là hại Điện hạ." mặt Vương Lục Niên sưng lên: "nếu hại Định Vương, khiến bệnh đến còn sức chống đỡ, Điện hạ sẽ mơ tưởng tranh ngôi; Điện hạ tranh ngôi, sẽ chuyện đám hùng hổ diệt phỉ đoạt công, cũng Tiên đế chán ghét, giáng thứ dân. Nói cho cùng, đều là do bậy mới tạo cục diện hôm nay. Thánh Thượng, ngày đó nếu hạ độc Định Vương thì hôm nay ngài cũng ở đây, ngài xem, ?"
Ánh mắt Thánh Thượng sắc bén như d.a.o nhọn.
Vương Lục Niên cố tình khiêu khích ông, chỉ để cầu một cái c.h.ế.t nhanh chóng.
Thánh Thượng ý của đối phương, nhưng điều đó ngăn ông tức giận.
"Sao?" giọng ông còn lạnh hơn cả băng: "Ý ngươi là trẫm còn ghi công đầu cho ngươi chắc?"