Yến Từ Quy - Chương 105: Tự tay chôn cất

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:37
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chùa Quảng Đức ngay trong kinh thành, cách phủ Thuận Thiên xa.

Nằm giữa khu phố sầm uất, hương khói thịnh, mỗi ngày khách thập phương tới lễ bái ngớt.

"Đạo Hành sư phụ chùa cạo đầu mùa thu năm Thái Hưng thứ hai mươi tám, tính mười hai năm ."

"Mấy năm qua, ông phụ trách quét dọn trong chùa, việc chăm chỉ, sống thật thà, gây sự với ai."

"Sáng nay vẫn cùng tụng kinh, tới trưa khi ăn cơm thấy , đó tìm trong phòng thì chỉ thấy một bức thư để rằng ông du ngoạn ."

Nha dịch bẩm báo đưa bức thư cho Đan Thận.

Đan Thận mở thư xem, : " là thạo tin tức, Vương Lục Niên chắc chắn chạy thoát nên trốn ."

"Vậy tức là biến mất khi Thánh Thượng bao vây phủ Anh Quốc công." Từ Giản : "Hắn hiểu rõ mối quan hệ giữa Anh Quốc công và Vương Lục Niên."

Đan Thận gật đầu, : "Đưa Vương Lục Niên thẩm vấn."

Từ Giản ngăn .

Thấy Đan Thận hiểu, Từ Giản nhỏ: "Đầu đau ?"

Nghe , Đan Thận theo phản xạ đưa tay lên sờ đầu .

Hiểu ý của Từ Giản, hít sâu một : "Thật sự đưa cung ? Vụ án còn điều tra xong nữa, thế là ?"

"Đan đại nhân thận trọng trong việc điều tra án, việc gì cũng đòi hỏi chi tiết." Từ Giản khuyên: "Các vụ án khác thì , nhưng vụ liên quan tới hoàng tử phế truất, còn cái c.h.ế.t của Định Vương, đào sâu xuống đều là chuyện nhà của Thánh Thượng..."

Đan Thận thở dài.

Thanh quan cũng khó xử lý việc hoàng gia.

Ông là thanh quan, cũng dễ xử lý việc nhà của Thánh Thượng.

Biết càng nhiều càng phiền phức.

Đan Thận còn chủ trương thẩm vấn cho tới cùng, chỉ bảo nha dịch đưa Vương Lục Niên gặp nghĩa nữ và nghĩa tế của .

Vương nương tử thoải mái, liên tục kêu lên: "Nghĩa phụ, cũng bắt ?"

Chu Sính càng trực tiếp hơn, mặc kệ bản mới ngã bốn vó chổng lên trời, cả đau nhức khỏi, nhảy từ giường xuống, định đá Vương Lục Niên một cước: "Đồ đoạn tử tuyệt tôn, ngươi hại t.h.ả.m ."

Dĩ nhiên cú đá trúng.

Từ Giản kéo Vương Lục Niên , nha dịch tiến lên đỡ Chu Sính mất thăng bằng và ngã xuống.

Chu Sính đau đến nghiến răng nghiến lợi, mắng Vương Lục Niên một trận.

Cằm của Vương Lục Niên vẫn chỉnh , chỉ phát vài tiếng "a a", ai hiểu đang gì, chỉ thể đoán từ thái độ kích động của thì chắc chắn cũng chẳng lời ho.

Từ Giản kéo thêm vài bước, : "Đã gặp nghĩa nữ của ngươi , giờ gặp nghĩa tôn của ngươi ? Ngươi đứa con của Lý Mịch cuối ?"

Vương Lục Niên ngẩn , "a" hai tiếng.

Từ Giản hiểu một chữ nào, nhưng điều đó ngăn quan sát Vương Lục Niên.

Khi nhắc tới đứa trẻ, Vương Lục Niên chút lưu luyến nào.

Thái độ phù hợp với hình tượng một nội thị hầu hạ Lý Mịch nhiều năm, khi Lý Mịch giáng chức vẫn trung thành mười mấy năm của Vương Lục Niên.

Từ Giản nghĩ tới Anh Quốc công.

Anh Quốc công cũng quan tâm đến đứa trẻ đó.

Lại nghĩ tới thái độ dõng dạc của Anh Quốc công trong ngự thư phòng, thề rằng "tuyệt đối thể trung thành với Lý Mịch"...

Trước đó, tin tức mà tiểu Quận chúa truyền tới gì nhỉ?

Vương ma ma Lý Mịch " dũng mưu", cho dù bên cạnh cài tử sĩ của khác cũng chắc nhận .

Vậy thì, Vương Lục Niên là tử sĩ của ai đó ?

Từ Giản đích áp giải Vương Lục Niên cung, Đan Thận vẫn còn đang sắp xếp hồ sơ vụ án, một bước.

Trên xe ngựa, Từ Giản nhỏ với Vương Lục Niên: "Ngươi hiểu vì đột nhiên chúng chặn ngươi ? Thiên hạ chuyện gì là bí mật, thì sẽ dấu vết. Nếu ngươi là thông minh, lát nữa hãy chuyện, kết thúc vụ án một cách gọn gàng. Cắn lưỡi tự tử tính, ngươi để Thánh Thượng yên lòng, Thánh Thượng nhất định sẽ bỏ qua, tiếp tục điều tra sâu hơn, ai sẽ tới đầu ai ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-105-tu-tay-chon-cat.html.]

Vương Lục Niên im lặng.

Từ Giản : "Nói cho cùng, liên quan đến cuộc tranh đoạt cuối đời của Tiên đế, dính líu quá nhiều, Đan đại nhân cũng , vì thế đưa ngươi cung là hợp lý nhất."

"Nếu ngươi cứ cứng miệng mãi thế , Thánh Thượng sẽ bảo và Đan đại nhân tiếp tục điều tra, ngươi sẽ điều tra ai đây?"

"Vĩnh Tế cung? Tấn Vương? Hiền Vương? Hay Bình Thân Vương?"

Ánh mắt Vương Lục Niên tối .

Từ Giản thấy rõ trong mắt, nhưng cũng nếu hỏi tiếp, cũng khó thể moi câu trả lời chính xác từ Vương Lục Niên.

Thậm chí, Vương nội thị thể dựa suy nghĩ của Từ Giản mà đưa một câu trả lời sai.

Thay vì thế chi bằng tự suy nghĩ thêm.

Người áp giải đến ngoài ngự thư phòng.

Tào công công tin thì bước , chăm chú đ.á.n.h giá Vương nội thị.

"Chu Sính nhận , chính là Vương nội thị." Từ Giản : "Ta sợ khác giả danh nên đưa cung để Tào công công xác nhận."

Tào công công tất nhiên nhận : "Vương công công, mười mấy năm gặp, ngươi già ."

Vương nội thị "a a" kêu lên.

Từ Giản giải thích: "Hắn c.ắ.n lưỡi nên tháo cằm , thấy ý kiên quyết c.h.ế.t, e là trả lời Đan đại nhân câu nào, nên nghĩ vẫn là giao cho Tào công công ."

Tào công công mỉm , tinh tường, hiểu ý của Từ Giản.

Liên quan đến việc nhà của Thánh Thượng, phủ Thuận Thiên hết sức thận trọng.

Điều cũng thể trách.

Chẳng may vì thế mà Thánh Thượng phật ý thì mất nhiều hơn .

"Ta hiểu ." Tào công công lệnh cho hai tiểu nội thị: "Ta đưa diện kiến, phụ Quốc công chờ một lát."

Từ Giản gật đầu, ngự thư phòng mà chỉ chờ ngoài hành lang.

Tào công công áp giải đến mặt Thánh Thượng, đá đầu gối Vương Lục Niên, khiến quỳ thụp xuống.

"Ca ca của trẫm giờ ở ?" Thánh Thượng hỏi: "Sao ngay cả nhi tử cũng giao cho ngươi?"

Tào công công đến gần Vương Lục Niên, nhỏ từng chữ: "Muốn một cách thể diện thì đừng nghĩ tới việc c.ắ.n lưỡi nữa, ngươi mà thấy thủ đoạn của thì chắc chắn sẽ khách khí."

Nói xong, ông chỉnh cằm cho Vương Lục Niên.

Vương Lục Niên c.ắ.n lưỡi nữa.

Có lẽ lọt tai lời của Từ Giản, hoặc lẽ Tào công công dọa sợ, thành thật khai báo: "Điện hạ sức khỏe nên giao Tiểu điện hạ cho chăm sóc."

Thánh Thượng hỏi: "Cát nội thị vẫn hầu hạ chứ?"

"Cát thúc mất vì bệnh tám năm ." Vương Lục Niên trả lời.

Thánh Thượng nhíu mày: "Vậy bây giờ ai đang hầu hạ ca ca của trẫm?"

Vương Lục Niên co cổ : "Điện hạ năm ngoái mất..."

Lời dứt, thấy sắc mặt Thánh Thượng trở nên nghiêm trọng, Vương Lục Niên lập tức : "Thật sự mất , chôn bên ngoài thành Giang Châu, chính tay tiểu nhân chôn cất."

"Chính vì Điện hạ mất nên lô đất ở phường Hán Thực mới chuyển nhượng, tiểu nhân mới đào gạch vàng."

"Không kẻ nào to gan dám đổi đồ bên trong, tiểu nhân tận mắt thấy gạch vàng chôn xuống khi xưa, nay biến thành một đống sách cấm."

"Nghĩ cũng lạ, dù cũng mười hai năm, lòng đổi."

"Tiểu nhân vẫn luôn trung thành với điện hạ, ai khác"

Thánh Thượng nheo mắt, trầm giọng hỏi: "Ai khác là ai?"

 

 

Loading...