Yến Từ Quy - Chương 103: Cởi quần hắn ra?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:08:35
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Trì vẫn tiếp tục kể lể cảnh khốn cùng của Anh Quốc công, nhưng thấy vẻ mặt " thì , quan tâm" của Từ Giản và Đan Thận, bỗng thấy mất hứng, nên đành thôi.
Từ Giản và Chu Trì tiến mặt Anh Quốc công.
Anh Quốc công giường, sắc mặt khó coi, trán cuốn băng dày, thở yếu ớt.
"Ta... ..." Anh Quốc công thở gấp, : "Ta tuyệt đối giúp đỡ Lý Mịch, hề."
Từ Giản thản nhiên: "Chu Sính khai hết , ngài cứ nghỉ ngơi , kẻo già thêm."
Một nghẹn ở cổ họng Anh Quốc công, nhất thời ông cũng rõ là Từ Giản chọc tức do Chu Sính phản bội mà tức. Tên nghịch tử đó khai hết ?
Chẳng lẽ phủ Thuận Thiên dùng hình ư?
Con trai ông, dù mang tội nhưng chỉ cần Thánh Thượng tước tước hiệu Quốc công của ông thì phủ Thuận Thiên sẽ phép dùng cực hình.
Sao phủ Thuận Thiên dám bừa chứ?
Đan Thận kẻ ngốc, thể sơ suất .
Không dùng hình, A Sính khai?
Chắc chắn là Từ Giản đang lừa ông.
"Cứ thư phòng của A Sính mà tra." Anh Quốc công đầu , đấu khẩu với Từ Giản nữa, tránh dẫn lối: "Ta sợ c.h.ế.t, chỉ sợ c.h.ế.t rõ ràng thôi."
Chu Trì dẫn thư phòng của Chu Sính.
"Tứ bệnh nặng, đó xảy chuyện, nên hậu viện để cho và A Trán. Tứ hằng ngày đều ở thư phòng." Chu Trì chỉ bên trong: "Ta hề động đến, các cứ tra ."
Đến lúc , Đan Thận chẳng khách sáo nữa, vung tay cho vài tra xét.
Từ Giản bên cửa, tìm kiếm gì, mà trò chuyện với Chu Trì: "Ngươi cũng thật xui xẻo, đụng tên , gây chuyện rắc rối nguy hiểm tính mạng."
Chu Trì liếc Từ Giản, trả lời.
Từ Giản tiếp tục: "Phủ các ngươi là do Quốc công gia định đoạt đúng ? Ngài thực sự Chu Sính đang gì ? Chu Sính tự khai là theo lệnh của Quốc công gia, thêm gì cả. Nhìn bộ dạng ngươi, chắc cũng giấu giếm, chịu trận bất ngờ. Ta chỉ hiểu, Chu Sính giỏi giang gì, phụ ngươi chọn chạy việc, cho ba còn các ngươi ? Việc mà giao cho ngươi, chắc quan phủ tóm sơ hở."
Chu Trì căng thẳng, tay siết chặt lưng.
Phụ từng nhắc nhở cẩn thận với Từ Giản.
Nhìn Từ Giản trẻ trung, nhiều kinh nghiệm quan, bì với lão hồ ly Đan Thận, nhưng thật suy nghĩ thâm sâu.
Chu Trì ghi nhớ, nhưng lời Từ Giản lý.
Tứ hỏng việc, chẳng thành sự.
Giờ còn phản bội cha .
Nếu là bắt thì chắc chắn sẽ tự gánh chuyện, dù chắc giữ phủ Quốc công nhưng quyết khiến tình hình thêm tồi tệ.
Trong thư phòng, họ tìm kiếm suốt hai khắc, cuối cùng lôi một tờ giấy từ một cuốn sách giá.
Trên đó ghi ngày sinh tháng đẻ, tính là của đứa trẻ, mẫu họ Quan, Giang Châu, còn ghi rằng huyết mạch quý báu, mong chăm sóc tử tế.
Đan Thận tặc lưỡi hai tiếng, đưa cho Từ Giản xem: "Chu Sính chắc chắn chạy thoát ..."
Nửa câu , ông Chu Trì tiếp.
Chỉ dựa tờ giấy , đủ để kéo Anh Quốc công xuống nước.
Trong lúc tiếp tục tìm kiếm, Huyền Túc và một quản gia bước nhanh , chào hỏi .
Đan Thận hiểu ý, đích trong thư phòng.
Chu Trì cũng kiếm cớ sang phía khác, lặng lẽ quan sát tình hình.
Huyền Túc đưa một tờ giấy cho Từ Giản.
Từ Giản mở xem thì nhướng mày.
Nét chữ khá quen thuộc, là bút tích của Thành Ý Bá, đó ghi địa chỉ.
Huyền Túc ghé sát, nhỏ: "Bá gia gửi từ Đào Hạch Trai, ngài dẫn vây sẽ thu hoạch."
Ngón tay lật qua tờ giấy, khi ghi nhớ nội dung, Từ Giản rút giấy đốt .
"Ngươi thăm dò tình hình." : "Ta và Đan đại nhân sẽ đến ."
Huyền Túc nhận lệnh rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-103-coi-quan-han-ra.html.]
Từ Giản gọi Đan Thận: "Chúng chuyển chỗ khác."
Đan Thận nheo mắt.
Phụ Quốc công đột nhiên đề nghị, hẳn là tùy tùng của mang đến tin tức gì đó.
Mỗi con đường riêng, Đan Thận ngốc, đến mức cứ hỏi cặn kẽ nguồn tin.
Phụ Quốc công thì thôi.
Cùng lắm là mất công một chuyến.
Để vài tiếp tục tìm kiếm, còn theo họ xuất phát.
Chu Trì tiễn họ ngoài, lòng đầy bất an: Rốt cuộc tờ giấy đốt sạch gì thế?
Chỗ Thành Ý Bá chỉ ở phía nam thành, gần cổng Nam, trong một con ngõ cũ kỹ.
Ở khu vực dân cư ít, thể coi là nơi nhộn nhịp.
Khi Từ Giản và đến đây thì mặt trời xế, mỗi nhà đều chuẩn bữa tối, trong khí ngập tràn mùi thức ăn.
Căn nhà họ bao vây thì thấy khói bếp.
Ngôi nhà nhỏ, cổng lớn đóng chặt.
Huyền Túc bước lên, báo: "Cửa mở nào, nhưng bên trong sống. Hỏi hàng xóm, họ cũng rõ bên trong ở ai, chỉ từng thấy một trẻ mua thức ăn sẵn."
Đan Thận vuốt râu, hỏi: "Thế thì cho gõ cửa ?"
"Không cần gõ, để Huyền Túc mở cửa." Từ Giản .
Đan Thận gượng: "Phụ Quốc công, đừng trách hạ quan lời khó , chúng dù là quan phủ phá án nhưng lý do lục soát dân cư. Ngài chắc mấy phần?"
Từ Giản mỉm .
Hắn cũng rõ tình hình nhà , cũng Thành Ý Bá tìm thấy địa chỉ như thế nào.
, Thành Ý Bá việc đáng tin.
Thành Ý Bá bảo bao vây thì chắc chắn lý do, dù Vương công công ở đây, cũng sẽ chứng cứ khác thể theo.
"Đan đại nhân cứ yên tâm, danh sách ưu tú cuối năm thiếu phần ." Từ Giản hiệu cho Huyền Túc.
Huyền Túc hai lời, nhảy qua tường.
Đan Thận căn bản cản , chỉ thể thầm cầu nguyện: "Mong việc thuận lợi."
Cửa lớn từ bên trong mở , Từ Giản bước thẳng .
Đây là một tứ hợp viện, tình hình bên trong rõ ràng.
Phòng phía đông, một thanh niên thấy tiếng động thì chạy quát lớn: "Các là ai?"
Đan Thận đưa thẻ bài của phủ Thuận Thiên: "Ở đây chỉ ngươi thôi ?"
Người trẻ thoáng về phía chính phòng.
Đan Thận lập tức .
Từ Giản vòng nhà, thấy ông già đang định bắc thang, bèn "chậc" một tiếng: "Ông Chu Sính leo tường ngã đến chỏng vó ?"
Ông già bắt gặp, ánh mắt đầy phẫn nộ Từ Giản.
Từ Giản đ.á.n.h giá ông vài , : "Chu Sính còn trẻ nên còn thể hồi phục, ông ở cái tuổi đừng mấy việc hại xương tổn cốt nữa, Vương công công."
Ông già căng thẳng, giọng khàn khàn: "Ngươi nhận nhầm , lão phu họ Vương."
"Ta nhận Vương Lục Niên, nhưng nét phác của ngươi do nghĩa nữ ngươi miêu tả thì khác nhiều." Từ Giản tiến thêm vài bước, gần ông già: "Dán râu, đ.á.n.h phấn, đổi nét mặt, nếu phố thì dù Chu Sính cũng nhận ngươi. rời cung mười mấy năm, vẫn còn khí chất của nội thị thế ?"
Ông già lùi một bước.
Một tiếng giòn tan vang lên, chân đạp trúng chậu hoa, chậu ngã xuống.
Nghe thấy động, Đan Thận trong phòng đẩy mạnh cửa sổ, mắt trợn trừng họ.
Từ Giản chỉ ông già, thản nhiên với Đan Thận: "Đan đại nhân, cởi quần ?"