[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 77:♛

Cập nhật lúc: 2026-06-14 10:36:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hi hi, mami, con , chỉ thiếu mỗi cái miệng ăn ngon thôi." Lâm Hảo Vũ nũng với Tôn Thục Tuệ.

 

Trước đó Tôn Thục Tuệ dẫn Lâm Hảo Vũ đến chùa để tạ lễ, nhưng bà nghĩ đưa con gái đến chùa ăn cơm chay cũng , để hấp thụ chút hương hỏa trong chùa, chẳng mong cầu gì to tát, chung quy cũng là một sự an ủi về mặt tinh thần.

 

Lâm Gia Hào và Lâm Khang Duệ cũng Tôn Thục Tuệ tóm gọn mang cùng. Cả nhà cùng xuất hành trông vẻ thành tâm hơn.

 

Vì Lâm Hảo Vũ, Lâm Gia Hào và Lâm Khang Duệ chẳng lấy một lời oán thán. Đi thì , ăn một bữa cơm chay thanh lọc dày cũng .

 

Ai mà ngờ , Lâm Hảo Vũ thế mà tình cờ gặp gia đình bốn nhà họ Tạ Tạ Minh San ở trong chùa. Cô mừng rỡ vô cùng, còn Tạ Minh San thì sung sướng đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên. May mà cô nàng còn nhớ đây là chốn thanh tịnh nên dám loạn, nhưng điều đó cũng chẳng thể ngăn cản hai cô gái dính lấy như sam.

 

"Hảo Vũ, hôm nay nhà tới đây?" Tạ Minh San hỏi.

 

Lâm Hảo Vũ hì hì: “Tớ mami dụ dỗ bằng món cơm chay ngon tuyệt cú mèo đấy. Còn nhà thì ?”

 

Tạ Minh San chợt hiểu : “Thảo nào, đúng là phong cách của . Tớ và cả cùng mami và bà Từ. Bình thường thì chỉ mami và bà Từ thôi, tớ và cả rảnh rỗi mới theo.”

 

Lâm Hảo Vũ khẽ nghiêng đầu. Sức khỏe bà Từ còn khá , đến mức cần Tạ Tri Kính dìu đỡ, nhưng vẫn luôn cẩn thận che chở bên cạnh bà. Cô bèn : “Trông cả cẩn thận, chu đáo ghê.”

 

"Anh cả tớ tỉ mỉ lắm, còn hơn cả tớ cơ." Tạ Minh San chịu thua thừa nhận.

 

Việc Tạ Tri Kính cùng bà Từ đến chùa ăn cơm chay, Lâm Hảo Vũ chẳng hề thấy ngạc nhiên chút nào. Tạ đổng tuy là kẻ cuồng công việc, nhưng vô cùng kính trọng và hiếu thảo với bà Từ.

 

Tạ Minh San đặc biệt dặn dò Lâm Hảo Vũ: “Món canh đậu hũ rau xanh ở đây ngon nhức nách luôn, nhất định bỏ qua đấy.”

 

"Chỉ cần là đồ ăn ngon, tuyệt đối thoát khỏi cái miệng của tớ." Lâm Hảo Vũ chỉ miệng , cô sẵn sàng đây.

 

Đợi Lâm Hảo Vũ và Tạ Minh San to nhỏ xong xuôi, cô mới nhận hai gia đình chia thành ba nhóm. Tôn Thục Tuệ và Trần Nguyệt Quân hai bên cùng bà Từ leo bậc thang, Lâm Gia Hào thì kéo Tạ Tri Kính "chém gió". Đương nhiên, Lâm Gia Hào dám giơ tay kéo vị đại lão nhà họ Tạ , nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cái mỏ liến thoắng ngừng nghỉ của ông. Dù đối mặt với Tạ Tri Kính - một vị chủ tịch lạnh lùng, Lâm Gia Hào vẫn thể "chém" nhiệt tình. Bầu khí tẻ nhạt ư? Không bao giờ chuyện đó.

 

Lâm Hảo Vũ bước gần thử, hóa ba Lâm Gia Hào đang huyên thuyên về các loại rượu ngon mà ông yêu thích. Cho dù Tạ Tri Kính chẳng mấy phản ứng, Lâm Gia Hào vẫn cứ thao thao bất tuyệt, kể vanh vách thứ về rượu cứ như thể lòng. "Cái đuôi nhỏ" Lâm Khang Duệ đến say sưa. Cậu nhóc vị thành niên thi thoảng cũng nhấp vài ngụm rượu nhưng uống thả phanh nên thèm thuồng lắm. Nghe ké chút kiến thức về các loại rượu cũng .

 

Thấy , Tạ Minh San hào hứng giơ ngón cái về phía Lâm Hảo Vũ: “Hảo Vũ, ba đúng là đỉnh của chóp!”

 

Lâm Hảo Vũ ha hả, tỏ vẻ am hiểu: “Ít nhất thì Tạ đổng cũng bỏ , ngược còn ba tớ c.h.é.m gió suốt một chặng đường. Cũng thôi, ba tớ quả thực giỏi khoản 'chém gió', dù là lạ ông cũng thể chuyện rôm rả.”

 

Thế nên Lâm Gia Hào đến cũng lòng . Nói ngoa chứ bạn bè của ông rải rác khắp Hương Cảng .

 

" đúng, bình thường ai dám mặt cả tớ mà c.h.é.m gió lâu thế chứ. Cái khuôn mặt lạnh te của , thật là bình thường chịu nổi nhiệt . Chú Gia Hào quá đỉnh." Tạ Minh San chính là một trong những " bình thường" chịu nổi nhiệt đó.

 

Đám trẻ con Lâm Hảo Vũ chỉ việc theo lớn, đến lạy đấy. Lúc quyên tiền nhang đèn, Lâm Hảo Vũ gom hết tiền tiêu vặt tiết kiệm đem quyên sạch. Chẳng đáng bao nhiêu, chỉ vài nghìn tệ, cô cũng lo tiền quyên kẻ khác biển thủ. Ngôi chùa quản lý quỹ nghiêm ngặt, đảm bảo từng đồng từng cắc đều sử dụng đúng mục đích. Đó cũng là lý do Tôn Thục Tuệ dẫn cả nhà đến đây.

 

Bỏ vài nghìn tệ tiền tiêu vặt để đổi lấy một bữa cơm chay ngon tuyệt, Lâm Hảo Vũ thấy quá xứng đáng. Không ngờ cơm chay thể ngon đến ! Đầu bếp đỉnh thật sự! Đến đây đúng là sáng suốt, cô nhất định sẽ .

 

Hai gia đình cùng mãi, ăn cơm xong là chia tay ai về nhà nấy.

 

"Cô Từ, chuyện hôm nay là do cô sắp xếp ạ?" Trần Nguyệt Quân tìm cơ hội thì thầm hỏi bà Từ. Chuyện hôm nay thực sự quá trùng hợp, hai nhà thế mà cùng lúc đến ngôi chùa .

 

Bà Từ lắc đầu: “ sắp xếp gì, tuy là chung suy nghĩ với nhà họ Lâm, nhưng con bé Hảo Vũ vẫn còn nhỏ, dù cũng đợi nó trưởng thành .”

 

Trần Nguyệt Quân mỉm : “Xem , hai đứa trẻ quả thực duyên với đấy.”

 

Bà Từ: “ .”

 

"Chỉ là hai đứa nhiều chuyện để với ." Trần Nguyệt Quân chút lo lắng.

 

Bà Từ chẳng hề lo lắng về điều : “Tri Kính lúc nào nhiều với ai ?”

 

Trần Nguyệt Quân ngẫm nghĩ một chút, lập tức im lặng. Con trai Tạ Tri Kính luôn là kiệm lời, ít , thể bớt hai chữ thì tuyệt đối sẽ thừa một chữ. Dù là khi đối mặt với bà Từ, cũng luôn chăm chú lắng , ít khi mở miệng.

 

Trần Nguyệt Quân: “Quả nhiên là nên tìm một hoạt bát một chút, giống như con bé Hảo Vũ . Cô xem Minh San và Hảo Vũ ở cạnh lúc nào cũng vui vẻ, lâu lắm cháu mới thấy Minh San thích bám lấy một bạn đến . Cháu thấy nó hận thể dọn đến nhà họ Lâm sống cùng Hảo Vũ luôn chứ.”

 

"So với việc đến nhà họ Lâm, Minh San càng dụ dỗ Hảo Vũ về nhà chúng hơn." Bà Từ bật , khẽ lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-77.html.]

 

Bên phía Lâm Hảo Vũ, cả nhà định về thì ngờ chạm mặt quen, đó là gia đình năm nhà họ Tiền. Bốn đối mặt với năm , đây là đầu tiên Lâm Hảo Vũ gặp gỡ những thành viên khác của nhà họ Tiền. Đưa mắt qua một lượt, ai nấy đều thấy chướng mắt, cô dứt khoát dời tầm mắt chỗ khác.

 

Lâm Gia Hào liếc sắc mặt mấy vui vẻ của Tôn Thục Tuệ, đang định lên tiếng hòa giải thì Tiền Ái Nghi bước tới chào hỏi : “Dì, dượng, biểu tỷ, biểu , chuẩn về ạ?”

 

Thái độ của Tôn Thục Tuệ đối với Tiền Ái Nghi hơn Tôn Tĩnh Tuệ nhiều: “Ừ, nhà cháu đến đây?”

 

Tiền Ái Nghi nhếch mép, giải thích: “Mami và daddy đưa hai em đến chùa lễ Phật, cháu cũng cùng.”

 

"Tiền Ái Nghi, mày còn đực đấy gì, mau đuổi theo, nếu mày tự theo khác mà về!" Tôn Tĩnh Tuệ mất kiên nhẫn hét lên một tiếng.

 

Cơn giận của Tôn Thục Tuệ bùng lên ngùn ngụt. Bà thật sự chỉ thẳng mặt Tôn Tĩnh Tuệ mà mắng c.h.ử.i một trận. Bà mang mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, đổi chỉ là một kết cục như . Không cầu Tôn Tĩnh Tuệ một tiếng cảm ơn, Tôn Tĩnh Tuệ thì , coi chị ruột là bà như kẻ thù bằng. Tuy nhiên, đang ở bên ngoài, Tôn Thục Tuệ luôn nhớ rõ phận của , thể mất mặt nhà họ Lâm mặt ngoài .

 

Lâm Hảo Vũ trơ mắt hai lớn và hai đứa trẻ nhà họ Tiền, ai nấy đều dùng ánh mắt khinh khỉnh gia đình bốn bọn họ, hếch mũi lên trời lướt qua.

 

Lâm Hảo Vũ: “...”

 

Lâm Hảo Vũ nhất thời cũng hiểu nổi suy nghĩ của chính , tóm bốn nhà họ Tiền quả thực khó hiểu, quá đáng đòn. Cô đ.ấ.m cho chúng nó lệch mũi, , nhất là đ.ấ.m dẹp lép luôn, xem còn hếch lên trời nữa .

 

Tiền Ái Nghi tỏ vẻ lúng túng, lên tiếng xin gia đình Lâm Hảo Vũ vội vàng chạy theo.

 

"Mami, dì và nhà dượng bình thường vẫn cư xử với khác như ạ?" Lâm Hảo Vũ , nhà họ Tiền một ngày sẽ tẩn cho mấy trận.

 

Tôn Thục Tuệ lắc đầu: "Với ngoài, họ sẽ giả vờ giả vịt một chút, nhưng với , thì khỏi cần." Giọng bà trầm xuống, tâm trạng não nề. Sao thể đau lòng cho ? Suy cho cùng, Tôn Tĩnh Tuệ là duy nhất còn bên đằng nhà đẻ của bà.

 

"Khụ khụ khụ, Thục Tuệ , hôm nay định sang chỗ mami bòn mót một khoản tiền tiêu vặt, em xem, nên xin bao nhiêu thì ?" Lâm Gia Hào tỏ vẻ khó xử hỏi.

 

"Anh mà nên xin bao nhiêu ? Đã xin thì xin nhiều , càng nhiều càng !" Tinh thần Tôn Thục Tuệ lập tức vực dậy, hào hứng hiến kế cho Lâm Gia Hào.

 

Lâm Hảo Vũ bụm miệng : “Ba đúng là thần y chữa bách bệnh.”

 

Lâm Khang Duệ ngớ một lúc nhanh chóng hiểu , bật ha hả.

 

Làm Tôn Thục Tuệ bật , Lâm Gia Hào khoác vai bà, nhẹ nhàng : “Em đấy, chuyện đáng bận tâm thì bớt lo nghĩ . Người cũng ba đứa con , dù em là đẻ của Tôn Tĩnh Tuệ chăng nữa cũng cần lo lắng từng li từng tí, huống hồ em chỉ là chị ruột của nó. Những gì em cho Tôn Tĩnh Tuệ quá đủ . Ví như căn nhà mà nhà họ Tiền đang ở, nếu nhờ em âm thầm giúp đỡ, năm đó họ thể mua với cái giá bèo bọt như , chẳng do em bỏ tiền túi bù ? Nếu em giúp, khéo giờ nhà họ Tiền vẫn đang thuê nhà ở đấy. Nội chuyện căn nhà thôi cũng đủ để nhà họ Tiền coi em như tổ tiên mà đội lên đầu ơn cả đời . Em đúng là đồ ngốc, giúp mà chẳng hé răng nửa lời, để ngang nhiên chiếm tiện nghi của em.”

 

Tôn Thục Tuệ sững sờ: “Sao chuyện căn nhà?”

 

Lâm Gia Hào cợt nhả: “Anh và em là vợ chồng, em bí mật của , cũng bí mật của em. Chuyện căn nhà của nhà họ Tiền, cũng lén lút giúp em một tay đấy.”

 

Tôn Thục Tuệ im lặng, đột nhiên cảnh giác hỏi: “Anh mật mã két sắt của em?”

 

"Không , xin thề là ," Lâm Gia Hào lập tức giơ hai tay đầu hàng, “Thục Tuệ em mà, tiền, cần gì vòi vĩnh từ em, chỗ mami xin bao nhiêu mà chẳng .”

 

Tôn Thục Tuệ cố nhịn, mắng ông: “Cái đồ mặt dày.”

 

Lâm Gia Hào tự vỗ vỗ mặt : “Em cứ c.h.ử.i , da mặt dày lắm, sợ .”

 

Tôn Thục Tuệ - bòn mót tiền từ tay Lâm Gia Hào: "..." Hết c.h.ử.i nổi , đúng là nồi nào úp vung nấy, bà cũng là kẻ mặt dày vô sỉ mà.

 

Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ đầu tiên đến chuyện căn nhà của nhà họ Tiền, hai chị em đưa mắt . Không ngờ chuyện căn nhà của nhà họ Tiền nội tình như . Nghĩ bộ dạng hống hách xí của nhà họ Tiền , quả thực là nỡ nhớ .

 

"Mami, vất vả ." Lâm Hảo Vũ xót xa vô cùng, ôm chầm lấy Tôn Thục Tuệ cọ cọ. Cô hỏi, chẳng lẽ vợ chồng Tôn Tĩnh Tuệ chuyện căn nhà giá rẻ uẩn khúc ?

 

Làm ? Vợ chồng Tôn Tĩnh Tuệ là giáo viên, hai kẻ thiểu năng. vẫn câu cũ, ai mà hai vợ chồng nhà đó nghĩ gì? Tóm vẫn đang yên tâm thoải mái ở trong căn nhà của nhà họ Tiền.

 

Mắt Lâm Khang Duệ đảo một vòng, nảy ý tưởng . Cậu đ.á.n.h phụ nữ, nhưng cái thằng em họ hống hách xấc xược , nhất định tẩn cho một trận. Dám oai với ? Tiểu gia đây sẽ đ.á.n.h cho mày sưng mặt lên.

 

Trong lòng Tôn Thục Tuệ chua xót cảm động, dang rộng vòng tay ôm trọn hai đứa con lòng. Lâm Gia Hào định sán gần, bà thẳng tay đẩy cái đầu to bự của ông . Lâm Gia Hào vẫn ngoan cố xáp , Tôn Thục Tuệ thấy phiền, buồn đẩy nữa, Lâm Gia Hào liền ha hả.

 

Lâm Gia Hào hào hứng ba hoa bốc phét với cô con gái cưng và con trai cưng: “Hai đứa , nếu đến sứ giả hộ hoa, thì mami của hai đứa mới đúng là sứ giả hộ hoa thực thụ đấy. Năm xưa mami các con luôn bảo vệ cho Tôn Tĩnh Tuệ, chuyện nhà cửa là bà lo liệu cho. Tôn Tĩnh Tuệ gặp rắc rối gì, cũng là mami các con âm thầm tay giải quyết. Còn Tôn Tĩnh Tuệ thì , chuyện yêu đương cưới xin thuận buồm xuôi gió, đến việc tìm việc cũng một phát ăn ngay chỗ . Tôn Tĩnh Tuệ ngày hôm nay, tất cả là nhờ mami các con đấy.”

 

 

 

Loading...