[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 66:~
Cập nhật lúc: 2026-06-12 00:44:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không , hộp đêm cái thú vị của hộp đêm chứ! Lâm Hảo Phỉ gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt chẳng dám hó hé nửa lời.
Lâm Lý Ngọc Trân hài lòng vỗ vỗ tay Lâm Hảo Vũ: “Tiểu Lục, cháu còn nhỏ, nơi như hộp đêm quá phức tạp, hợp với cháu. Hơn nữa cháu còn đủ tuổi thành niên, một nơi nên đến, cháu cứ ngoan ngoãn nhé.”
Lâm Hảo Vũ mỉm ngọt ngào. Sao cô cảm giác kỳ lạ nhỉ? Hình như bà nội quản cô nghiêm ngặt hơn Lâm Hảo Hân và Lâm Hảo Phỉ một chút thì ?
"Tiểu Ngũ, cháu đừng dẫn Tiểu Lục đến mấy nơi hỗn tạp đó. Khang Kiệt và An Na đưa Hảo Vũ chơi thì cũng nên chọn những nơi đàng hoàng." Lâm Lý Ngọc Trân nghiêm giọng .
"Vâng, cháu thưa bà nội." Lâm Hảo Phỉ dám lơ là, vô cùng cung kính đáp.
Lâm Lý Ngọc Trân gọi Lâm Hảo Vũ đến là để đích kiểm tra bài vở của cô một cách chi tiết tỉ mỉ, còn trao đổi một phen với các giáo viên giảng dạy.
Lâm Hảo Phỉ mà thấy vô cùng gai mắt. Bà nội cũng quá coi trọng Lâm Hảo Vũ , còn nghiêm túc hơn cả lúc đối xử với Lâm Hảo Hân đây. Dựa mà Lâm Hảo Vũ nhận nhiều đãi ngộ đặc biệt như ?
Lâm Hảo Phỉ hậm hực phóng từng tia sắc lẹm về phía Lâm Hảo Vũ.
Lâm Hảo Vũ phớt lờ bộ, cô đang mải suy nghĩ chuyện của . Cô sắp đến tuổi trưởng thành, từng việc từng việc đang sắp xếp. Vốn dĩ Tôn Thục Tuệ là chuẩn cho bữa tiệc trưởng thành của cô, nhưng bà nội Lâm Lý Ngọc Trân thường xuyên gọi Tôn Thục Tuệ qua bàn bạc công tác chuẩn . Như gần như tương đương với việc Lâm Lý Ngọc Trân đích tổ chức tiệc trưởng thành cho cô . Đãi ngộ giờ chỉ đích tôn Lâm Khang Tông mới . Lịch học của cô xếp kín mít, yêu cầu của Lâm Lý Ngọc Trân đối với cô ngày càng cao…
Hai vị gia trưởng sẽ định đưa một sự sắp xếp vô cùng quan trọng nào đó đối với cô chứ?
Ví dụ như... liên hôn gì đó?
Ý nghĩ xuất hiện cực kỳ mượt mà trong đầu Lâm Hảo Vũ, nhưng cô lập tức lắc đầu. Vừa trưởng thành liên hôn? Quá vội vàng .
Lâm Hảo Vũ vội vàng đè bẹp ý nghĩ tồi tệ . Binh đến tướng chặn, nước lên đất ngập, bây giờ nghĩ quá nhiều chỉ là tự rước lấy phiền não.
Cô nên phiền não xem hôm nay ăn loại chè gì thì hơn. Chè ở Hương Cảng vô cùng đa dạng, tha hồ cho cô lựa chọn, sướng rơn.
Ừm, chọn chè đậu đỏ .
Không hộp đêm thì thể đổi sang địa điểm giải trí khác. Thế nên Lâm Khang Kiệt và Dương An Na chọn một hội sở cao cấp thanh tĩnh, mời Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ đến chơi.
Người thuyết khách vẫn là Lâm Hảo Phỉ.
Lâm Hảo Vũ lấy lạ: “Tam ca và chị An Na khăng khăng mời em chơi như ? Bọn họ chuyện gì bàn bạc với em ?”
Lâm Hảo Phỉ đảo mắt: “Không thể chỉ đơn thuần là mời em và Lâm Khang Duệ chơi ? Sao em đa nghi thế, chẳng ai hại em .”
"Ha ha, ngũ tỷ, chị nhớ xem, từ khi nào mà tam ca bụng dẫn em và Tiểu Thất chơi thế?" Lâm Hảo Vũ nhắc nhở Lâm Hảo Phỉ. Mọi đều là tình chị em "nhựa", bớt diễn vở kịch tình thâm , ai mà chẳng bản chất của ai chứ?
Ngay cả Lâm Khang Kiệt ở đây cũng thể phản bác câu , Lâm Hảo Phỉ đương nhiên cũng , cô bèn : “Em cứ coi như là chị An Na mời bọn em chơi , chị kết với bọn em, .”
"Chỉ mời em và Tiểu Thất, mời tứ tỷ, đại ca và nhị ca ?" Lâm Hảo Vũ nhướn mày.
“Sao em lắm câu hỏi thế?”
Lâm Hảo Vũ nhếch miệng : “Em còn mười vạn câu hỏi vì nữa cơ, chị ? Em sẵn lòng hỏi từng câu một.”
là miệng lưỡi sắc bén! Lâm Hảo Phỉ bỗng phát hiện , hình như nào cô cũng cãi Lâm Hảo Vũ, luôn chọc cho tức hộc máu.
Đáng ghét, cô ghét Lâm Hảo Vũ! tại cô cứ suốt ngày chạy đến tìm Lâm Hảo Vũ chứ?
Lâm Hảo Phỉ: “...”
"Mời tất cả , ngay cả ba chị em Phú Đình Đình, Phú Văn Tín và Phú Văn Nghĩa cũng sót." Lâm Hảo Phỉ bực dọc .
Lâm Hảo Vũ vui vẻ vỗ tay một cái, : “Mọi tề tựu đông đủ , quá, em nhất định sẽ đến!”
Một kẻ đam mê hóng hớt như cô thể bỏ lỡ dịp náo nhiệt ? Đi, nhất định .
Hội sở cao cấp an ninh nghiêm ngặt, tính bảo mật cực kỳ . Phòng bao mà Lâm Khang Kiệt và Dương An Na đặt vô cùng rộng rãi, trang thiết giải trí bên trong phong phú. Lâm Khang Duệ là em út nhỏ tuổi nhất ở đây, khi chào hỏi các chị lớn và giải phóng, lập tức lao thẳng đến dàn karaoke. Đến đây chơi đương nhiên bật nhạc , còn thể hát nữa chứ.
Lâm Hảo Vũ Lâm Khang Duệ kéo theo. Chỉ cần dùng miệng để hát thì sẽ múa mép khua môi với khác, những lời vô bổ, nhạt nhẽo.
Lâm Khang Duệ quả nhiên là một em trai , độc chiếm micro mà nhường cho Lâm Hảo Vũ lên hát : “Chị, chị hát bài gì? Em chọn giúp chị .”
Lâm Hảo Vũ chọn một bài hát mà cô từng ở buổi concert đó và thấy . Lâm Khang Duệ hớn hở chọn bài giúp cô, âm nhạc nổi lên, quẩy thôi nào.
"Chị , chị hát lắm, chất giọng , ihccũng thể ca sĩ đấy!" Lâm Khang Duệ hào hứng .
"Thôi , so với việc vượt năm ải c.h.é.m sáu tướng để trở thành ngôi ca nhạc lấp lánh, chị chọn cách ườn bình an khỏe mạnh một con cá muối." Lâm Hảo Vũ hát đời, cảm giác như đang hát KTV .
Vẻ mặt Lâm Khang Duệ kỳ quái: “Cá muối?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-66.html.]
Lâm Hảo Vũ một tay cầm micro, tay chỉ , giải thích: “Cá muối chính là tùy tâm sở dục, ườn thì ườn. Làm cá muối là lý tưởng cao cả nhất, hiểu ?”
Lâm Khang Duệ thật thà: “Em hiểu.”
"Em hiểu cũng , em cố gắng trở thành ca sĩ nổi tiếng thế giới, kiếm thật nhiều tiền cho chị, để chị một cá muối là ." Lâm Hảo Vũ hì hì.
Thời đại là thời kỳ kinh tế ngừng vươn lên, đời sống tinh thần của khác so với hơn ba mươi năm . So với việc cá muối, nguyện ý phấn đấu liều mạng nhiều vô kể, cô cũng cần tìm kiếm đồng đạo.
"Cá muối gì cơ? Em cá muối?" Lâm Hảo Phỉ tình cờ lời của Lâm Hảo Vũ, ánh mắt cô cạn lời. Vốn Lâm Hảo Vũ chí tiến thủ, ngờ cô em gái còn thể chí tiến thủ đến mức .
Lâm Hảo Vũ ngang nhiên bĩu môi với Lâm Hảo Phỉ: “Sao ở cũng mặt chị .”
Lâm Hảo Phỉ nghẹn lời: “Em quản chị chắc! Chỗ nào chị cũng !”
"Được , Hảo Phỉ và Hảo Vũ, hôm nay hai đứa nể mặt chị và Khang Kiệt, đừng cãi nữa, chơi đùa vui vẻ nào." Dương An Na vội vàng tách hai .
"Chị An Na, em và ngũ tỷ đang cãi , chỉ là đấu võ mồm vài câu thôi, ở nhà bọn em cũng thế mà." Lâm Hảo Vũ để bụng.
Dương An Na kinh ngạc Lâm Hảo Phỉ: “Thật ?”
Lâm Hảo Phỉ phủ nhận. Nếu ngày nào cô và Lâm Hảo Vũ đấu khẩu vài câu, chắc chắn trời sẽ đổ mưa đỏ mất.
"Hóa là , thế thì chị yên tâm , ồn ào cũng là một biểu hiện của sự thiết mà. À đúng , Hảo Phỉ, Hảo Vũ hai đứa uống gì? Chị gọi điện bảo nhân viên phục vụ mang ." Dương An Na hành xử như một nữ chủ nhân sắp xếp việc.
Mắt Lâm Hảo Vũ đảo một vòng, : “Chị An Na, em uống Cola.”
Lâm Hảo Phỉ ngạc nhiên trừng mắt Lâm Hảo Vũ: “Lâm Hảo Vũ, em cũng ngoan ngoãn gì.”
Cả nhà họ Lâm đều Tôn Thục Tuệ cho phép Lâm Hảo Vũ đụng đến rượu, cho phép cô uống mấy loại nước ga. Thức uống hàng ngày của Lâm Hảo Vũ chỉ các loại nước ép trái cây tươi và đủ loại chè ngọt.
Từ khi xuyên đến nay, Lâm Hảo Vũ từng uống thử ngụm "nước vui vẻ của mập" (nước ga) nào, dù chỉ là một giọt. Không cô thích uống Cola, nhưng mà, uống quá nhiều đồ uống dinh dưỡng cho sức khỏe , hôm nay cô nếm thử thứ gì đó khác biệt, một thứ lành mạnh cho lắm nhưng mang đến niềm vui của " mập" - Cola.
"Em cứ thích uống đấy." Lâm Hảo Vũ lén lút lưng mami uống trộm Cola cũng một chút c.ắ.n rứt lương tâm, nhưng cảm giác trẻ con lén chuyện lưng lớn kích thích thú vị. Cô chơi thử, hi hi.
Ở đây chẳng ai ngăn cản Lâm Hảo Vũ uống Cola. Sau khi chắc chắn Lâm Hảo Vũ nhất quyết Cola, Dương An Na liền trực tiếp gọi món cho cô.
Trái , Lâm Khang Duệ hát xong một bài, thấy Lâm Hảo Vũ bủa vây, lập tức vứt micro chạy tới. Biết Lâm Hảo Vũ gọi Cola, bèn nhắc: “Chị uống một ly nếm thử vị thôi, nếu thích thì đừng uống nữa nhé.”
"Ừ ừ, em cần lúc nào cũng để mắt tới chị . Ra ngoài chơi thì cứ xõa , một chị cũng thể ứng phó , chẳng ai bắt nạt chị . Em cứ nghĩ đến ông nội bà nội ." Tuy Lâm Hảo Vũ luôn đùa gọi Lâm Khang Duệ là sứ giả hộ hoa của , nhưng bé mới chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, độ tuổi cần tự do tự tại. Cô lúc nào cũng trói buộc .
Lâm Khang Duệ đang định phản bác, đến mấy chữ cuối cùng "ông nội bà nội", lập tức yên tâm hẳn, vui vẻ chạy thả bay chính .
Lâm Hảo Vũ bộ dạng của chọc , quả nhiên là một đứa trẻ con, chút giống Husky, ha ha ha.
"Dáng vẻ em uống Cola gì đáng xem mà cứ chằm chằm mãi thế." Ly Cola của Lâm Hảo Vũ rót một chiếc ly rượu tuyệt . Uống một ngụm, là thứ đồ uống ga lâu gặp. Cô chép chép miệng, cảm thấy cũng chỉ đến thế mà thôi. Bây giờ khẩu vị của cô nuôi đến độ kén chọn , bởi vì mỗi ngày đều thưởng thức sơn hào hải vị. Tuy nhiên, thỉnh thoảng nếm chút "nước vui vẻ" cũng tệ.
Cô dứt lời, đồng loạt dời mắt khỏi cô.
Dương An Na mỉm hòa giải: “Hảo Vũ đầu tiên uống Cola, em thấy Cola ngon ?”
Lâm Hảo Vũ đối diện với khuôn mặt đang cường điệu của Dương An Na, im lặng ba giây: “Cũng bình thường, nước ép trái cây tươi hợp khẩu vị em hơn.”
"Vậy gọi thêm cho em một ly nước ép trái cây tươi nhé!" Dương An Na búng tay một cái, nở một nụ rạng rỡ và vô cùng nhiệt tình, để lộ cả hàm răng trắng với Lâm Hảo Vũ.
Lâm Hảo Vũ im lặng ba giây: “Cảm ơn chị An Na.”
"Hảo Vũ em cần khách sáo với chị , em là em gái của Khang Kiệt, cũng chính là em gái của chị." Nụ hở răng của Dương An Na tựa như khắc sẵn mặt , nhiệt tình và thiện, nhưng Lâm Hảo Vũ luôn cảm thấy gì đó gượng gạo.
Mấy đàn ông trưởng thành như Lâm Khang Tông đang tụ tập ở quầy bar uống rượu trò chuyện, Phú Văn Nghĩa cũng chen chúc trong cái hội đàn ông trưởng thành .
Phú Văn Tín vô cùng bất mãn: “Phú Văn Nghĩa, mày đủ tuổi vị thành niên, uống rượu cái gì, mày chỉ cùng đẳng cấp với Lâm Khang Duệ thôi.”
Ánh mắt Phú Văn Nghĩa u ám: “Tao thể uống loại cồn, hơn nữa, tao cùng đẳng cấp với Lâm Khang Duệ.”
Phú Văn Tín khinh khỉnh: “Mày mãi mãi chỉ là một thằng em trai.”
"Mãi mãi? Chuyện ngày hôm nay đoán ngày mai? Có quá nhiều chuyện ngoài ý xảy , tao tin sự bất ngờ hơn." Phú Văn Nghĩa nhạo, nể mặt Phú Văn Tín.
"Mày ăn hàm hồ!" Phú Văn Tín tức giận đá một cước Phú Văn Nghĩa, Phú Văn Nghĩa lập tức né tránh.