[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 65:/

Cập nhật lúc: 2026-06-12 00:44:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy tiếng cửa phòng khép nhẹ nhàng, Tiền Ái Nghi từ từ siết chặt nắm đấm. Cô bé dì đề phòng và lạnh nhạt với , nhưng tính toán viện phí chữa bệnh cho cô. Biểu tỷ thiết với cô, thái độ mặn nhạt. vốn dĩ chị em họ bọn cô cũng chung đụng nhiều, thái độ như bình thường. mà, nhưng mà! Tại những họ hàng xa xôi như sẵn lòng đối xử với cô, còn ruột thịt nhất của cô ?

 

Tiền Ái Nghi đưa tay gạt nước mắt, . Cô bé hiểu rõ, quyền tùy hứng, chẳng ai nuông chiều cô cả, cô cũng thể trông mong những thứ mãi mãi .

 

Nhà họ Lâm thêm một Tiền Ái Nghi nhưng cũng chẳng tạo biến hóa gì lớn. Tiền Ái Nghi dưỡng bệnh trong phòng, hiếm cơ hội gặp mặt những khác trong nhà họ Lâm. Đợi đến khi cơ thể Tiền Ái Nghi gần như hồi phục , Tôn Thục Tuệ chuẩn đưa cô bé khỏi nhà họ Lâm.

 

Dù nhà họ Lâm ở thêm một cũng chẳng , thế nhưng, một họ hàng mấy thiết bệnh đến nhà họ Lâm dưỡng bệnh thì chẳng chuyện ho gì. Suy cho cùng, dinh thự nhà họ Lâm viện điều dưỡng. Lâm Lý Ngọc Trân thể cho phép Tiền Ái Nghi ở vài ngày là giới hạn . ngay cả như , Tôn Thục Tuệ vẫn chịu ít lời đ.â.m thọc, mỉa mai sáng tối của Phùng An Hoa và Tôn Phượng Nghi.

 

"Ái Nghi, dì đưa cháu đến căn nhà dì sắp xếp cho cháu ở nhé." Tôn Thục Tuệ thẳng.

 

Tiền Ái Nghi tự gây phiền phức lớn cho Tôn Thục Tuệ, lắc đầu : “Dì ơi, dì đưa cháu về nhà ạ, cháu về nhà ở.”

 

Tôn Thục Tuệ kinh ngạc Tiền Ái Nghi: “Cháu chắc chứ? Dì cháu hiểu rõ sự khác biệt giữa hai nơi đó. Cháu là một cô bé thông minh và nhạy cảm, nếu về nhà, cháu sẽ sống dễ chịu .”

 

"Dì , cháu về nhà ở là hợp lý nhất. Ngay từ đầu, dì sẽ chi trả viện phí chữa bệnh cho cháu, cháu thể gây thêm phiền phức nào khác cho dì nữa. Nuôi cháu trách nhiệm của dì, dì đối với cháu thế là quá , cháu cũng học cách tự đối mặt." Tiền Ái Nghi rành rọt .

 

Ánh mắt Tôn Thục Tuệ Tiền Ái Nghi mang thêm vài phần tán thưởng. Bà tiền là thật, nhưng là một "kẻ ngốc lợi dụng". Tiền của bà kiếm chẳng dễ dàng gì, đều là từng chút từng chút tích góp mà thành. Bà trân trọng từng đồng tiền. Số tiền bỏ để chữa bệnh cho Tiền Ái Nghi, nếu đặt ở nhà họ Tiền thì cũng là một khoản tiền lớn mà nhà họ Tiền gánh nổi.

 

"Cháu thể nghĩ như , chứng tỏ cháu là một đứa trẻ tỉnh táo." Tôn Thục Tuệ thẳng ruột ngựa. Bà rước thêm một gánh nặng . Tiền Ái Nghi chừa đường lùi cho hai bên, , cần bà hao tâm tổn trí khuyên giải nữa.

 

Tiền Ái Nghi gượng , cúi gằm mặt xuống, che giấu sự cam lòng. Nếu đầu óc cô mà u , e là dì ngay cả tiền chữa bệnh cũng trả cho cô nữa. Cô chẳng gì cả, thứ duy nhất dám nghĩ tới lúc là một cơ thể khỏe mạnh trong tương lai.

 

"Cái cô Tiền Ái Nghi đó cứ thế mà rời khỏi nhà chúng ?" Ấn tượng của Lâm Khang Duệ về Tiền Ái Nghi chỉ là một cơ thể ốm yếu bệnh tật giống như chị gái .

 

Tâm trạng Lâm Hảo Vũ vui vẻ: “Ừ, em về nhà .”

 

Lâm Khang Duệ gật gù cho lệ: “Ồ.”

 

"Khoan , khóe miệng bên của em bầm xanh thế ?" Lâm Hảo Vũ phát hiện cái thằng nhóc thối cố tình dùng bên mặt trái về phía . Cô thấy gì đó mờ ám, lập tức vươn tay , nhanh chuẩn tàn nhẫn bóp chặt cằm Lâm Khang Duệ, nhẹ nhàng xoay một cái, liền thấy nửa khuôn mặt bên phép của nhóc. Thấy khóe miệng một vết thương, còn đ.á.n.h đến tím bầm: “Em đ.á.n.h với ?”

 

"Không đ.á.n.h , là tỷ thí," Lâm Khang Duệ lập tức phản bác, ánh mắt đảo điên, “Em với mấy em đến võ quán chơi thôi.”

 

Lâm Hảo Vũ nheo mắt: “Hửm? Sao trông em cứ như đang tật giật , che giấu chuyện gì đó thế.”

 

"Em !" Lâm Khang Duệ gào lớn.

 

"Có hiểu thế nào gọi là lạy ông ở bụi , hiểu thế nào gọi là già mồm át lẽ , bộ dạng của em bây giờ chính là thế đấy." Lâm Hảo Vũ thương xót vỗ vỗ lên đầu thằng em trai ngốc nghếch.

 

Lâm Khang Duệ: “...”

 

Lâm Hảo Vũ cố ý bày bộ mặt nghiêm túc: “Khai mau, thành khẩn sẽ khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị.”

 

Lâm Khang Duệ: “...”

 

Lâm Khang Duệ đáng thương định giấu giếm một chút bí mật, nhưng nhanh Lâm Hảo Vũ moi móc bộ.

 

Lâm Khang Duệ: “...”

 

Sau khi ngọn nguồn sự việc, Lâm Hảo Vũ day trán. Quả nhiên là một đám thiếu niên chuunibyou, thế mà cái chuyện chuunibyou thế . mà, cô vươn tay , dùng sức vò rối đầu Lâm Khang Duệ, tươi: “Tiểu Thất, em bảo vệ chị, chị vui đó. Cảm ơn nhé, sứ giả hộ hoa~”

 

Lâm Khang Duệ vốn đang xịu lơ lập tức như nạp đầy thanh m.á.u khi khen, kiêu ngạo khoe khoang: “Lần tỷ thí , em thắng Hứa Dương !”

 

"Wow, lợi hại lợi hại, hổ là sứ giả hộ hoa." Lâm Hảo Vũ vỗ tay bốp bốp bốp.

 

Lâm Khang Duệ đắc ý vang: “Ha ha ha, tất nhiên là em giỏi ! Lần em cũng sẽ đ.á.n.h thắng Hứa Dương cho xem!”

 

Lâm Hảo Vũ ngạc nhiên: “Vẫn còn ?”

 

Lâm Khang Duệ lén lút trộm sắc mặt Lâm Hảo Vũ: “Cậu chịu từ bỏ, nhưng mà, chị, em tuyệt đối sẽ để Hứa Dương cơ hội phiền chị .”

 

"Được, đành nhờ cậy Tiểu Thất ." Lâm Hảo Vũ hề để tâm đến Hứa Dương, cô chỉ coi vụ tỷ thí ở võ quán như một trò giao lưu vui đùa của Lâm Khang Duệ và em của mà thôi.

 

"À đúng , chị thích nhỏ tuổi hơn nhé." Lâm Hảo Vũ tuyên bố.

 

"Giao cho em, em sẽ truyền đạt cho Hứa Dương!" Lâm Khang Duệ vỗ n.g.ự.c đôm đốp, hớn hở tìm em .

 

Dễ lừa thật đấy.

 

Lâm Hảo Vũ khẽ. Cơ mà, đứa em trai ngày càng thú vị đây.

 

"Em gì thế? Đưa cho em , để em xem một chuyện còn nực hơn nữa. Hừ hừ, cần cảm ơn chị quá ." Lâm Hảo Phỉ lén lút thò đầu , ném một tờ báo giải trí cho Lâm Hảo Vũ.

 

"Rốt cuộc chị chui từ góc nào ? Cứ xuất quỷ nhập thần." Lâm Hảo Vũ thuận miệng mỉa mai Lâm Hảo Phỉ một câu. Đối với Lâm Hảo Phỉ, cần khách sáo, dễ đằng chân lân đằng đầu.

 

Lâm Hảo Phỉ: “Ây da, em quản chị chui từ gì, quan trọng là tờ báo chị đem đến cho em kìa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-65.html.]

 

Lâm Hảo Vũ ngờ vực chằm chằm: “Trên báo tin đồn lăng nhăng gì mà khiến chị đắc ý ?”

 

"Đương nhiên là tin đồn khiến chị vui sướng ! Hừ hừ hừ!" Lâm Hảo Phỉ tự mãn đến mức lỗ mũi hếch lên trời.

 

Sự tò mò của Lâm Hảo Vũ khơi gợi. Cô cầm tờ báo lá cải lên lật xem, lập tức phát hiện bức ảnh scandal của Đổng Tinh. Lần , nữ chính trong bức ảnh đổi , nhưng mà, vẫn cay mắt như cũ.

 

Lâm Hảo Vũ nhắm chặt mắt , nhưng bức ảnh tựa như in sâu trong tâm trí cô: “...”

 

Nói thế nào nhỉ, bất ngờ mà cũng chẳng bất ngờ. Cô chỉ than phiền một câu, cánh paparazzi ở Hương Cảng vì tiền mà thực sự vô cùng, vô cùng, vô cùng chẳng màng đến giới hạn đạo đức. Loại ảnh rốt cuộc họ chụp kiểu gì ! Quá sức tưởng tượng !

 

"Chị chuyện ?" Lâm Hảo Vũ hỏi Lâm Hảo Phỉ.

 

Lâm Hảo Phỉ sửng sốt: “Sao em ?”

 

Khóe miệng Lâm Hảo Vũ giật giật: “Lúc nãy chỉ mới nghi ngờ thôi, bây giờ thì khẳng định . Đổng Tinh và phú bà mới dây dưa với ?”

 

"Vốn liếng của Đổng Tinh , chẳng bám váy phú bà ? Chị giúp một bước tới trời luôn. Mấy cô tiểu thư trẻ tuổi tiền và tài nguyên lớn như mong , nhưng mà các dì, các bà thì thừa. Hắn đến phục vụ là vặn, coi như tạo phúc cho bọn họ, chị còn tiện tay trả thù Chu Tiểu Mẫn." Lâm Hảo Phỉ chút gian xảo.

 

, phú bà mới là một bà lão già khú đế, cái tầm tuổi thể bà nội của Đổng Tinh luôn . Lâm Hảo Vũ từng hóng "dưa" về vị phú bà , chồng mất, con cái hiếu thuận thành đạt, sở thích là cưng chiều trai trẻ. bà lão giường một đam mê kỳ quặc khụ khụ khụ…

 

"Chị đúng là nhân tài." Lâm Hảo Vũ bái phục, khả năng quậy phá của Lâm Hảo Phỉ đúng là thượng thừa, nhanh như báo thù xong .

 

Lâm Hảo Phỉ: “Hoàn cảnh của Chu Tiểu Mẫn giống hệt chị, cô mà giữ chân Đổng Tinh.”

 

"Nói như , thì chị đúng là giúp Đổng Tinh một việc lớn . Nhỡ Đổng Tinh thừa cơ đổi vận nổi tiếng, thì chị chính là ân nhân lớn nhất của đấy!" Lâm Hảo Vũ hóng hớt.

 

Lâm Hảo Phỉ nghẹn họng, há miệng cãi : “Đổng Tinh tuyệt đối thể nào nổi tiếng !”

 

"Khó lắm, em nhớ vị phú bà hào phóng với tình nhân đấy." Lâm Hảo Vũ nhớ , chắc chắn nhớ nhầm, liền gật gật đầu.

 

"Đổng Tinh nổi tiếng." Lâm Hảo Phỉ nghiến răng kiên trì. Đổng Tinh đ.â.m lưng cô , thể vui vẻ Đổng Tinh phất lên ?

 

Lâm Hảo Phỉ bắt đầu tính toán mưu mô, còn vẻ đắc ý như lúc đầu.

 

Xem chép kinh Kim Cang bao nhiêu đối với Lâm Hảo Phỉ cũng chỉ như nước đổ đầu vịt, vô dụng , ngược còn uổng phí thời gian.

 

"Ngũ tỷ xong chuyện , nếu xong thì, xin mời." Lâm Hảo Vũ động tác mời rời .

 

Lâm Hảo Phỉ hồn, sực nhớ mục đích của , liền giật tờ báo lá cải: “Chị tìm em vì tờ báo , chị tới hỏi em, tam ca và chị An Na rủ em và Lâm Khang Duệ ngoài chơi, em ?”

 

"Sao tam ca và chị An Na nhớ đến chuyện rủ bọn em chơi? Hai họ chẳng đang là cặp đôi ngọt ngào ? Gọi bọn em theo bóng đèn ?" Lâm Hảo Vũ hỏi.

 

Lâm Hảo Phỉ ngó , : “Là đến hộp đêm, em xem thử ?”

 

Lâm Hảo Vũ nhướn mày: “Ngũ tỷ, chị nhớ là em đủ tuổi vị thành niên chứ.”

 

"Chưa thành niên thì , hộp đêm đó do bạn của tam ca mở, quen cả. Lẽ nào em tò mò xem hộp đêm trông như thế nào ?" Lâm Hảo Phỉ dụ dỗ cô.

 

Lâm Hảo Vũ: “Em tò mò.”

 

Lâm Hảo Phỉ kinh ngạc, Lâm Hảo Vũ như thấy sinh vật quý hiếm: “Chị đang đến hộp đêm đấy! Nơi mà giới trẻ bọn thích nhất! Em thế mà ? Em là mười bảy tuổi đấy? Hồi mười bảy tuổi chị lén lút đến hộp đêm cả chục !”

 

“Hộp đêm gì cơ?”

 

"Hộp đêm gì với chả hộp đêm, con bé cổ hủ nhà em, em..." Lâm Hảo Phỉ m.á.u dồn lên não, cứ tưởng câu là Lâm Hảo Vũ hỏi.

 

"Bà nội~ bà tới tìm cháu ạ?" Lâm Hảo Vũ mở miệng ngọt ngào chào Lâm Lý Ngọc Trân đang lưng Lâm Hảo Phỉ.

 

Trán Lâm Hảo Phỉ toát mồ hôi lạnh, cô cứng đờ đầu : “Bà, bà nội...”

 

"Tiểu Ngũ, Tiểu Lục, hai đứa đang rầm rì hộp đêm hộp ngày gì ở đây thế?" Câu hỏi của Lâm Lý Ngọc Trân triệt để đập nát đường lui của Lâm Hảo Phỉ.

 

"Bà nội, bà ạ. Vừa nãy ngũ tỷ , tam ca và chị An Na mời cháu và Tiểu Thất đến hộp đêm chơi đấy ạ." Lâm Hảo Vũ giải thích.

 

Lâm Lý Ngọc Trân đỡ xuống, bảo Lâm Hảo Vũ bên cạnh , đó sang Lâm Hảo Phỉ: “Tiểu Ngũ, đừng đó, cháu cũng .”

 

Lâm Hảo Phỉ câm như hến, cử chỉ quy củ, tuyệt đối dám vượt quá giới hạn nửa bước.

 

"Tiểu Lục, cháu hứng thú với hộp đêm ?" Lâm Lý Ngọc Trân hỏi Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ lắc đầu: “Không ạ, hộp đêm thì cũng chỉ là nhảy nhót uống rượu linh tinh thôi mà. Mấy trò đây du thuyền cũng chơi , chắc cũng chẳng khác mấy.”

 

 

 

 

 

Loading...