[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 52:&
Cập nhật lúc: 2026-06-12 00:44:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" lúc lắm, hôm nay bà bảo nhà bếp chuẩn chè tuyết lê xuyên bối, mấy đứa lộc ăn , lát nữa mỗi đứa ăn một bát nhé." Lâm Lý Ngọc Trân mỉm hiền từ phá vỡ bầu khí im lặng ngượng ngùng.
"Dạ , con cảm ơn bà nội~" Lâm Hảo Vũ tiếp tục tung nụ ngọt ngào.
Phùng An Hoa định gì đó nghẹn sống lời đến cửa miệng nuốt ngược trở . Mẹ chồng Lâm Lý Ngọc Trân lên tiếng, lẽ nào bà còn dám phản đối? Bà ngu ngốc đến thế, hơn nữa, bố chồng Lâm Chấn Hoa cũng xem tờ báo hôm nay , hề đưa ý kiến gì về việc , giống như đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt bình thường mà thôi.
Sóng gió còn kịp nổi lên, ngọn lửa nhen nhóm lập tức dập tắt.
Có hai chỗ dựa lớn đúng là quá , giúp cô thể yên tâm mà " ườn" đó hơn nữa. Lâm Hảo Vũ thưởng thức bữa sáng thơm ngon, trở nên dồi dào sinh lực. Ây da, cô học vài ngày , lên kế hoạch chơi, hoặc là thể rủ Minh San đến nhà chơi? Không , Lâm Khang Tông ở đây, Lâm Hảo Vũ lập tức dập tắt suy nghĩ .
"Hảo Vũ , cháu với tiểu thư nhà họ Tạ thiết như , mời đến nhà họ Tạ chơi nhiều , ' qua ' mời Tạ tiểu thư đến nhà chúng chơi?" Phùng An Hoa đột nhiên điểm danh Lâm Hảo Vũ một cú.
Lâm Hảo Vũ ngẩng đầu, chớp chớp mắt, Phùng An Hoa, thấy ánh mắt Lâm Khang Tông đang chằm chằm , biểu cảm kỳ quái. Xem Lâm Khang Tông trải qua chuyện tối qua vẫn chịu từ bỏ.
“Lần mời ạ, tối qua cháu và Minh San chơi khá lâu, thời gian tới ở nhà học tập, rảnh ạ.”
Phùng An Hoa : “Chỉ là mời một bạn đến nhà chơi thôi, rảnh? Bác thấy bình thường cháu cũng nhàn rỗi lắm mà.”
Lâm Hảo Vũ tuyệt đối là sống thoải mái nhất nhà họ Lâm. Cho dù là hai vị gia trưởng Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân, mỗi ngày cũng bận rộn với công việc và một hoạt động xã giao của gia đình, suy cho cùng thì gánh nặng vai hai họ quả thực hề nhẹ, thời gian vui chơi nghỉ ngơi đều ép mà dùng. Còn những khác, ai cũng cái bận rộn riêng, đến cả Lâm Gia Hào cũng nghĩ cách để vòi tiền tiêu vặt từ tay Lâm Lý Ngọc Trân, còn Lâm Hảo Vũ thậm chí cần ngửa tay xin tiền.
Phùng An Hoa từng để ý Lâm Hảo Vũ, cuộc sống hàng ngày của con ranh đúng là quá rảnh rỗi. Bà việc học tập đối với Lâm Hảo Vũ chuyện khó, mỗi ngày thành kế hoạch học tập là lập tức buông sách xuống, đó là chơi. Ngay cả mấy lớp cắm hoa, lớp piano, lớp lễ nghi cũng chỉ là để chơi thôi.
"Bác cả thấy cháu rảnh rỗi, chắc chắn là vì bác chỉ thấy lúc cháu đang nghỉ ngơi, chứ thấy dáng vẻ lúc cháu học tập . Mỗi ngày cháu nhiều việc , hơn nữa, kế hoạch thể xáo trộn. Vừa xáo trộn là tâm trạng cháu , tâm trạng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Ông nội bà nội luôn bảo cháu đặt sức khỏe lên hàng đầu đấy ạ." Lâm Hảo Vũ tủm tỉm.
“Ây da, cháu bác cả quan tâm đến cháu, nếu thì cũng sẽ để ý đến chuyện cháu và Minh San kết bạn . Bác cả , bác đúng là lòng quá .”
Lâm Hảo Vũ năng trầm bổng du dương, mới qua thì chẳng gì, nhưng kỹ , luôn cảm thấy cô đang châm chọc mỉa mai.
Phùng An Hoa kẻ ngốc, ẩn ý trong những lời chứ. Lâm Hảo Vũ chính là đang mát, mỉa mai bà vô sự hiến ân cần, nếu mờ ám thì cũng là phường trộm cướp.
Hơn nữa, Phùng An Hoa quả thực chẳng quan tâm gì đến bản Lâm Hảo Vũ. Quan tâm ? Nhà họ Lâm một ai tin rằng Phùng An Hoa quan tâm đến Lâm Hảo Vũ. Thế nhưng Phùng An Hoa tỏ quá mức tích cực với Lâm Hảo Vũ, ngay cả đẻ là Tôn Thục Tuệ còn gì, Phùng An Hoa nhảy , trông cực kỳ kỳ quặc.
"Bác chỉ cảm thấy hiếm khi cháu một bạn , nhất định duy trì tình bạn cho . Giống như bác đấy, tiểu thư nhà họ Tạ mời cháu đến nhà cô , cháu cũng nên mời cô đến nhà họ Lâm chơi. Có qua , tình bạn của hai đứa mới hơn ." Phùng An Hoa bình thản giải thích.
Lâm Hảo Vũ : “Ồ, là . Cảm ơn bác cả nhắc nhở cháu.”
Phùng An Hoa thấy Lâm Hảo Vũ c.ắ.n câu, đành điều mà dừng , tiếp tục vòng vo cũng chẳng ý nghĩa gì.
Lâm Hảo Vũ cứ ngỡ thể yên tĩnh dùng bữa sáng, thế nhưng, một Phùng An Hoa , đến một Lâm Khang Tông từ bỏ ý định.
"Hảo Vũ, em mặt Tạ tiểu thư ? Nếu thì tối qua Tạ tiểu thư thái độ đó với ?" Lâm Khang Tông hậm hực chất vấn.
Lâm Hảo Vũ suýt nữa thì phun thẳng miếng há cảo tôm trong miệng mặt Lâm Khang Tông đang đối diện. há cảo tôm ngon, há cảo tôm tội, cô nỡ lãng phí, thế nên cô chọn cách chậm rãi thưởng thức, nhai nhai nhai, ừm ừm ừm, ngon ngon ngon, nuốt xuống bụng.
Lâm Khang Tông cảm thấy khinh thường ngó lơ, đè nén cơn giận: “Hảo Vũ? Tại em trả lời ? Anh trúng , em chột ?”
"Đại ca , tập trung ăn sáng, nhưng em thì tập trung chứ. Anh thấy em đang ăn há cảo tôm ? Anh sinh hai con mắt là dùng để đấy." Lâm Hảo Vũ khách khí bốp chát .
Lâm Khang Tông tức giận trừng mắt cô.
"Ây ây ây, xem, đại ca mắt cũng nhỏ, lúc trừng khác càng to hơn. Em thật hiểu, hai con mắt của là đồ trang trí, rõ sự việc cơ chứ?" Lâm Hảo Vũ lắc đầu vẻ đầy tiếc nuối.
Lâm Khang Tông nổi điên, nhưng não vẫn ngọn lửa giận thiêu rụi hết, vẫn nhớ mục đích của : “Anh rõ, nhưng em vẫn trả lời .”
"Hả? Cái gì cơ?" Lâm Hảo Vũ vẻ bừng tỉnh hiểu chuyện, “Ồ ồ ồ, em trả lời , em tin chắc là thấy đấy.”
Lâm Khang Tông ngạc nhiên: “Cái gì?”
Lâm Hảo Vũ bày khuôn mặt vô tội : “Được , hiểu, xem em đành rõ ràng hơn một chút, đỡ cho hiểu nhầm. Em , hai con mắt, mà. Anh thái độ ghét bỏ, nhầm, thái độ hề hứng thú của Minh San đối với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-52.html.]
Lâm Hảo Vũ tự thấy đúng là một vô cùng lương thiện, bởi vì cô đổi từ "ghét bỏ" sang " hứng thú" cho uyển chuyển và dễ hơn một chút, hy vọng Lâm Khang Tông sẽ tổn thương quá sụp đổ.
"Phụt ha ha ha!" Lâm Hảo Phỉ bật phụt cả , đến mức sặc thức ăn, đó ho sặc sụa to.
Sắc mặt Lâm Khang Tông xanh mét. Nếu đổi sang một địa điểm khác, sớm nhảy dựng lên, bắt đầu trút cơn giận dữ của . Anh gườm gườm trừng Lâm Hảo Vũ.
"Đại ca , cũng đừng quá đau buồn. Người theo đuổi Minh San nhiều đến mức thể xếp thành vòng quanh trái đất. Trái tim cứng như sắt thép, chỉ dốc lòng việc thiết kế thời trang, hiện tại dự định bước chân dòng sông tình yêu ." Lâm Hảo Vũ đều là lời thật, Tạ Minh San từng thế với cô.
Lâm Khang Tông no , chọc tức cho no bĩu.
Thế nhưng, mỗi ở ranh giới mất kiểm soát cảm xúc, Lâm Khang Tông thường sẽ giữ bình tĩnh: “Hảo Vũ, em nghĩ quá nhiều . Anh suy nghĩ gì với Tạ tiểu thư cả, sở dĩ hỏi em chuyện , chỉ vì tối qua thái độ của Tạ tiểu thư đối với kỳ lạ, nếu , tuyệt đối sẽ hỏi em.”
Lâm Khang Diệu và Lâm Khang Kiệt đang chằm chằm như hổ rình mồi. Lâm Khang Tông lập tức đổi giọng, tuyệt đối sẽ để mất mặt hai . Hơn nữa, ông nội bà nội đều đang ở đây, thể trở thành kẻ t.h.ả.m hại .
Lâm Hảo Vũ nhướng mày: “Ây da, là em đoán sai ? đại ca thể trách em nha, tối qua ăn mặc chải chuốt tỉ mỉ, từ xuống đều vô cùng tinh tế, nhưng mang theo một bạn nam đến du thuyền chơi, cho nên, em mới tưởng là... á ha ha ha, em , đại ca theo đuổi Minh San cũng . Minh San từng với em, hiện tại định hẹn hò yêu đương. Cậu bằng tuổi ngũ tỷ, còn trẻ, thể tiếp tục chơi thêm vài năm nữa.”
Bị điểm danh, Lâm Hảo Phỉ tức giận trừng mắt lườm Lâm Hảo Vũ. Kéo cô cái gì? Hai mươi tuổi đúng là cái tuổi để ăn chơi, chơi thêm mười năm nữa cũng chẳng .
Thế nhưng Lâm Khang Tông thể cứ rong chơi thêm nhiều năm như , chuyện hôn sự của đưa lên lịch trình . Suy cho cùng thì bên Lâm Khang Tông, Lâm Khang Diệu và Lâm Khang Kiệt vẫn đang xếp hàng chờ kết hôn kìa.
"Hảo Vũ, em nghĩ quá nhiều , định theo đuổi Tạ tiểu thư." Lâm Khang Tông quá kiêu ngạo. Trong bảy chị em, là kẻ kiêu ngạo nhất, thể chuẩn tâm huyết để theo đuổi Tạ Minh San, nhưng tuyệt đối thể nào mặt dày mày dạn quấn lấy . Tối qua thái độ của Tạ Minh San tổn thương lòng tự trọng của một cách tàn nhẫn, bây giờ Lâm Hảo Vũ chà đạp mặt thế , thể nhẫn nhịn nổi nữa.
Chẳng chỉ là một Tạ Minh San thôi ? Có gì to tát chứ, là đại thiếu gia nhà họ Lâm, là Tạ Minh San xứng với !
Lâm Khang Tông từ bỏ vô cùng nhanh gọn.
Tốt quá~
Lâm Hảo Vũ trong lòng động tác giơ tay hình chữ V chiến thắng. Thực cô chẳng định gì cả, nhưng Lâm Khang Tông tự đ.â.m đầu , thì cô dĩ nhiên nhân cơ hội gõ đầu một cái. Tránh để còn Lâm Khang Tông lợi dụng để tiếp cận Tạ Minh San, cái hành động đó kinh tởm lắm. Vừa nãy, coi như là cô nho nhỏ đáp lễ.
Hừ hừ hừ, Lâm Hảo Vũ cô đây mới loại chịu thiệt thòi ngậm bồ hòn ngọt mà cạy răng cũng dám hé một lời .
Màn " một câu, em một lời" giằng co giữa Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Tông những khác trong nhà họ Lâm thu trọn tầm mắt. Sau khi chuyện , trong lòng mỗi đều những suy nghĩ phức tạp riêng, từng đều thầm tính toán mưu mô mà khác .
"Hảo Vũ, bát chè đưa em ." Lâm Khang Kiệt bưng bát chè đến sát tay Lâm Hảo Vũ, mặt ngập tràn ý , trông cứ như một trai bụng quan tâm đến em gái .
Lâm Khang Kiệt đến mức quá đà, sự đắc ý mặt tràn cả ngoài .
Trong lòng Lâm Hảo Vũ lẩm bẩm một lúc, nhưng tay dứt khoát cầm thìa lên ăn chè: “Cảm ơn tam ca ạ.”
"Anh em với cần lời cảm ơn." Lâm Khang Kiệt thế mà thể đùa với Lâm Hảo Vũ một câu, đúng là mặt trời mọc đằng Tây .
Lâm Hảo Vũ khựng một lát, Lâm Khang Kiệt thế mà vui vẻ đến ?
Lâm Khang Kiệt dĩ nhiên là vui mừng. Lâm Khang Tông tiếp cận Tạ Minh San - vị đại tiểu thư danh phó kỳ thực của nhà họ Tạ. Chẳng cần động não, Lâm Khang Kiệt cũng Lâm Khang Tông gì. Lâm Khang Tông đỏ mắt ghen tị việc Dương An Na nên mới để mắt tới Tạ Minh San. Bây giờ chuyện còn kịp bắt đầu lập tức kết thúc, Lâm Khang Kiệt chỉ nước mở cờ trong bụng.
Lâm Khang Kiệt tuyệt đối thể trơ mắt Lâm Khang Tông và Tạ Minh San tiến gần . Cho dù hai bọn họ thực sự trở nên thiết, Lâm Khang Kiệt cũng sẽ dùng đủ cách để khuấy đục chuyện của hai . Tạ Minh San thì chẳng gì đáng , nhưng Tạ Tri Kính phía lưng Tạ Minh San thì tuyệt đối thể bỏ qua . Nếu Tạ Minh San gả cho Lâm Khang Tông, ở nhà họ Lâm sẽ còn chỗ cho Lâm Khang Kiệt nữa.
Lâm Hảo Vũ phá đám dự định của Lâm Khang Tông, Lâm Khang Kiệt ngại cho Lâm Hảo Vũ vài sắc mặt .
"Hảo Vũ thích ăn chè ngọt ? Vậy để bảo nhà bếp bên nhiều thêm một chút, nếu cháu mỗi ngày ăn một món chè trùng lặp, nhà bếp cũng thể ." Tôn Phượng Nghi nở nụ thiết Lâm Hảo Vũ.
Lâm Hảo Vũ mà mi mắt giật liên hồi, quá kì lạ. Cô thà rằng Lâm Khang Kiệt và Tôn Phượng Nghi biến cái dáng vẻ chẳng thèm để ý ngó ngàng như ngày thường, chứ cần bọn họ xun xoe cận cô! Cô coi như tự trải nghiệm cái gì gọi là lật mặt .
"Đồ ăn thức uống của Lục vẫn cứ theo là , điều Lục ăn gì, em sẽ bảo nhà bếp cho con bé. Chị dâu hai cần bận tâm , em chị bận rộn mà." Tôn Thục Tuệ lên tiếng .
**[Thư Sách]**