[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-06-12 00:44:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Hảo Vũ cúi đầu , quả nhiên góc váy ướt một mảng, bên còn dính cả chút thịt quả. Không may là cô đang mặc một chiếc váy trắng, nên vết bẩn trông cực kỳ rõ ràng.

 

Tạ Minh San rút khăn giấy giúp Lâm Hảo Vũ lau váy.

 

Lâm Hảo Vũ cũng lấy khăn tay nhẹ nhàng lau, nhưng càng lau càng bẩn, cô đành bỏ cuộc. Cô thích chiếc váy trắng , vì đây là chiếc váy mà cả nhà bốn họ cùng mua sắm dạo , nên cô mới mặc ngoài để ngầm khoe khoang một chút. Không ngờ chiếc váy trắng của cô xui xẻo rước họa, giặt sạch nữa, thật đáng ghét.

 

"Lục tiểu thư, để đền váy cho cô nhé, đều tại lúc nãy cẩn thận trẹo chân." Đổng Tinh nhíu mày, chân vẻ như bong gân thật, một tay đang ôm lấy chân.

 

"Không cần đền, cẩn thận mà," Lâm Hảo Vũ lặng lẽ đ.á.n.h giá Đổng Tinh, ánh mắt lướt qua chân . Cô thể xuyên thấu qua lớp quần áo để xem chân Đổng Tinh thật sự thương , “Anh trẹo chân , khám bác sĩ ? Trên du thuyền bác sĩ đấy.”

 

Đổng Tinh hít sâu một , hai bước, : “Có lẽ thật sự trẹo chân , nên khám bác sĩ thôi, hy vọng gãy xương.”

 

Nghe , Lâm Hảo Vũ đành bảo pha chế gọi điện thoại, đó nhờ đưa Đổng Tinh khám bác sĩ. Tất nhiên Lâm Hảo Vũ theo.

 

Cô xách váy lên, dáng vẻ đáng thương: "Chỉ thể mua một chiếc váy khác để thôi." May mà du thuyền chỗ mua sắm, nếu cô đành mặc chiếc váy dính nước ép .

 

"Chiếc váy của em mặc nữa ." Tạ Minh San .

 

"Không chiếc váy trắng của giặt sạch ." Lâm Hảo Vũ vẫn tiếp tục mặc nó, vì cô thích.

 

“Chắc chắn là , em thích chiếc váy đến ?”

 

Lâm Hảo Vũ nghiêm túc gật đầu: “Ừm, mami, ba và Tiểu Thất cùng mua với đó.”

 

Tạ Minh San chợt hiểu : “Thảo nào em thích thế. Tuyệt đối thành vấn đề, chỉ cần tiền là , chắc chắn cách giặt sạch bong chiếc váy cho em. Trên du thuyền hẳn là dịch vụ giặt ủi chứ?”

 

Lâm Hảo Vũ kinh ngạc thôi: “Có hả?”

 

“Đi hỏi thử là ngay.”

 

Thế mà thật! Hơn nữa, nhân viên dịch vụ giặt ủi còn khi Lâm Hảo Vũ xuống du thuyền, nhất định sẽ trả chiếc váy sạch sẽ tươm tất tận tay cô.

 

Lâm Hảo Vũ yên tâm, mặc chiếc váy mới tiếp tục chơi. Hai quyết định chọn một vị trí để ngắm cảnh đêm.

 

"Nói là du ngoạn đêm ở cảng Victoria, nhưng phần lớn thời gian vẫn là ở du thuyền vui chơi đủ kiểu." Lâm Hảo Vũ thấy bên phía đuôi tàu vẫn đang xếp hàng hô hào, du thuyền sang trọng phía đối diện cũng vô cùng náo nhiệt. Người hai chiếc du thuyền một câu một câu hô qua hô , hò hét mệt.

 

"Cứ ngắm cảnh đêm mãi cũng chán, lên du thuyền là để vui chơi giải trí mà," Tạ Minh San quá hiểu, “A, đó là du thuyền của cả .”

 

"Anh cả á?" Lâm Hảo Vũ ló đầu .

 

Tạ Minh San gật đầu: “ , cả đó .”

 

"Sao thế, Tạ đổng ở đó nên định qua bên đấy chơi ?" Lâm Hảo Vũ trêu cô.

 

Tạ Minh San vội vàng lắc đầu: “Không , ở đây chơi thoải mái hơn.”

 

“Minh San, đúng là thích gió.”

 

“Khụ khụ, đừng nữa, bảo tên Đổng Tinh đó, cẩn thận thật là cố ý ?”

 

“Mình , thể hành động của Lâm Hảo Phỉ kích thích chăng.”

 

“Vậy chỉ tông tông ?”

 

“Vì gần chiếc ghế đẩu cao mà ?”

 

Tạ Minh San thể phản bác. Đợi đến khi hai xác nhận Đổng Tinh thực sự trẹo chân, nghiêm trọng lắm, chỉ là mấy ngày tới bất tiện, bèn lặng lẽ nên lời.

 

Lâm Hảo Vũ xoa xoa cằm, chậm rãi : “Nếu cố ý, thì chỉ thể bái phục. Cú trẹo chân đúng là bỏ vốn liếng lớn đấy.”

 

Tạ Minh San giật giật chân để tỏ lòng tôn kính.

 

Lâm Hảo Vũ ngờ, Đổng Tinh bong gân mà vẫn chống nạng đến tìm cô xin : "Lục tiểu thư, cẩn thận bẩn váy của cô, cô cần bồi thường, ơn. nếu gì cả thì lương tâm yên, thể gì cho cô ? Cho dù là chuyện gì, nhất định sẽ !" Đổng Tinh vô cùng chân thành.

 

"Không cần," Lâm Hảo Vũ vẫn từ chối một cách kiên định, cô định dây dưa với Đổng Tinh, dứt khoát kết thúc chuyện , “Anh là bạn của ngũ tỷ, chút chuyện nhỏ sẽ tính toán, cũng cố ý.”

 

Lâm Hảo Vũ thể gọi là nước đổ lá khoai, Đổng Tinh đau thương cô, giọng điệu oán trách uyển chuyển: “Lục tiểu thư...”

 

Trong khoảnh khắc , Lâm Hảo Vũ ớn lạnh, nổi da gà khắp , cô buột miệng: “Cút!”

 

Đổng Tinh: “...”

 

Tạ Minh San: “Phụt ha ha ha ha!”

 

Cuối cùng Đổng Tinh cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-51.html.]

Lâm Hảo Vũ đáng thương ôm lấy run rẩy, thề rũ sạch hết đống da gà . Đổng Tinh quả nhiên là ngôi , cho dù nổi tiếng nhưng diễn xuất của tên cũng tồi, chỉ là quá vô sỉ, dám đến tán tỉnh cô! Lâm Hảo Phỉ quá vô dụng, thế mà quản nổi Đổng Tinh!

 

Cảm giác vi diệu lúc của cô sai!

 

Lâm Hảo Vũ cô đây vẫn còn là trẻ vị thành niên đó á á á!

 

" là cổ đông của giải trí Thôi Xán." Người bạn tồi Tạ Minh San ha ha ha, nhắc nhở cô.

 

Lâm Hảo Vũ: “...”

 

Ông trời ơi, giáng đạo sấm sét xuống , một cần thức tỉnh đầu óc .

 

Đợi du thuyền cập bến, Lâm Hảo Vũ vội vàng lấy chiếc váy trắng của , kéo Lâm Khang Duệ phóng như bay về nhà. Cô cần vòng tay của mami để xoa dịu trái tim nhỏ bé tổn thương!

 

Mặc dù tối nay Lâm Hảo Vũ chịu vô tổn thương tinh thần, nhưng những hành khách khác chơi điên cuồng cho họ cảm thấy tuyệt, vui vẻ, đồng thời hẹn tiếp. Đặc biệt là hạng mục hô hào " là vua của thế giới" đạt đến độ hài lòng một trăm phần trăm.

 

Ông chủ du thuyền nhận phản hồi của hành khách, vui vẻ vung tay lên, thêm ! Phải thêm hạng mục hô hào ! Sau đó, những tay săn ảnh nhạy bén trắng đêm bài. Ngày hôm , sự náo nhiệt ở cảng Victoria hôm qua chễm chệ xuất hiện trang nhất của các tờ báo lớn. Người dân Hương Cảng nhiệt tình buôn chuyện và thích tụ tập náo nhiệt, xem báo thấy: Ể! Thế mà trò vui nhộn như , tuyệt quá, mua vé tàu, lên du thuyền thôi!

 

Hảo hán, vé du thuyền tranh giành đến phát điên. Lên thuyền mặt về phía cảng Victoria để hò hét nhanh chóng trở thành một trào lưu hot ở Hương Cảng! Không lên đó hét một câu " là vua của thế giới" thì là dân sành điệu chính hiệu!

 

Nhà họ Lâm, mới sáng sớm, cả nhà tụ tập đông đủ ở phòng ăn.

 

Không từ ngày nào, nếu chuyện ngoài ý , bất kể tối hôm về nhà muộn đến , sáng hôm cả nhà họ Lâm về cơ bản đều sẽ tụ tập trong phòng ăn để cùng ăn sáng, dường như trở thành một quy củ ngầm hiểu trong nhà .

 

Tuy nhiên, ngay cả Lâm Hảo Vũ cũng hiểu rõ, sở dĩ cả nhà tụ họp đông đủ bàn ăn sáng là vì Lâm Chấn Hoa. Mọi đều ăn sáng cùng Lâm Chấn Hoa, dù cận nhiều hơn cũng sai. Ngay cả một đứa thích ngủ nướng như Lâm Hảo Vũ cũng Tôn Thục Tuệ dựng dậy từ chiếc giường êm ái. Không lấy một trăm triệu thì quên mất ông nội Lâm Chấn Hoa ? Biết Lâm Chấn Hoa vui lên cho cô thêm một trăm triệu nữa thì ?

 

Lâm Hảo Vũ đó ngáp một cái. Tối qua cô gặp ác mộng. Í, tuy cô là Đổng Tinh hiến ân cần, nhưng Lâm Hảo Vũ thực tâm cảm thấy bản gánh nổi. Chỉ một tên thôi cô chống đỡ nổi , khó mà tưởng tượng Minh San trải qua những chuyện gì mà vẫn thể lạc quan vui vẻ như .

 

"Trò vui thế ! Ba nhất định thể bỏ qua!" Lâm Gia Hào báo, lập tức vỗ bàn nhảy dựng lên. Nếu do sai thời điểm, chắc chắn bây giờ ông chạy .

 

Lâm Hảo Vũ đang mơ màng dọa cho giật , cô trợn tròn mắt, oán hận cha đang mừng rỡ như điên của .

 

"Vô vị, mấy chuyện thế lên mặt báo cơ chứ?" Phùng An Hoa nhíu mày . Bà sang các con: “Tối qua mấy đứa ở du thuyền, tham gia mấy trò trẻ con đúng ?”

 

Lâm Khang Tông, Lâm Khang Diệu và Lâm Hảo Hân ngậm miệng, cúi gằm mặt, im lặng gì.

 

Lâm Hảo Phỉ bật chế nhạo: “Bác cả gái, tiếc là tối qua bác chơi cùng chúng cháu. Đại ca, nhị ca và tứ tỷ đều tham gia đấy, họ chỉ hét một , hét to lắm, hét vô cùng vui vẻ.”

 

Sắc mặt Phùng An Hoa xám ngắt.

 

Lâm Hảo Phỉ : “ , trò vui thế là do Hảo Vũ đầu đấy. Hảo Vũ dẫn Tạ Minh San và Khang Duệ, đó những khác học theo. Mọi hét điên cuồng luôn, rát cả cổ họng mà vẫn hét tiếp.”

 

"Gái cưng! Thì là con! Ha ha ha, hổ là con gái cưng của ba, thế mà nghĩ ý tưởng thú vị thế . Ây da, tối qua ba chơi với tụi con cơ chứ?" Lâm Gia Hào hối hận đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.

 

Cả gia đình đồng loạt về phía Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ: “...”

 

Thế mà là cô!?

 

Các trưởng bối nhà họ Lâm giống như mới quen Lâm Hảo Vũ từ đầu , Tôn Thục Tuệ ngạc nhiên con gái.

 

Tôn Thục Tuệ lập tức : “Trẻ con thích vui đùa nghịch ngợm là bản tính, hồi nhỏ Lục chơi, bây giờ con bé cơ hội, chỉ cần chuyện gì , nó chơi thế nào em đều ủng hộ nó. Hơn nữa, đây cũng chẳng chuyện gì to tát.”

 

Lâm Gia Hào ầm ĩ phản đối: “Không! Thục Tuệ, đây chuyện nhỏ, đây là chuyện ho, chuyện thú vị! Gái cưng của là thiên tài! Thiên tài vui chơi! Giống , á ha ha ha!”

 

Lâm Hảo Vũ ôm mặt bằng hai tay, da mặt dày như cô giờ phút cũng sinh một chút xíu lòng hổ. Thiên tài vui chơi…

 

Thật , cách miêu tả cũng ? Khụ khụ.

 

Lâm Hảo Vũ như chuyện gì buông tay , khuôn mặt thản nhiên : “Lúc đó con quá khích, nhất thời kích động. Tuy nhiên, quả thực vui, hét xong thoải mái, sảng khoái cả thể xác lẫn tinh thần. Ba thử xem, còn mami nữa, mami thể cùng ba chơi.”

 

Mọi : “...”

 

Không chứ, Hảo Vũ điên cuồng như ?

 

"Đại ca, nhị ca, tam ca, tứ tỷ, ngũ tỷ, Tiểu Thất, cứ , vui nào." Lâm Hảo Vũ ngọt ngào, đó kéo hết bộ chị em trai xuống nước, chủ trương là bỏ sót một ai, thật chỉnh tề.

 

Lâm Khang Duệ lập tức : "Vui ạ! Lần em vẫn ! Tỷ tỷ, tỷ trò gì vui nhất định rủ em cùng nhé!" Tỷ tỷ của bé siêu lợi hại, quá cách chơi.

 

Hai chị em mắt sáng rực rỡ, sang năm em "hồ lô" còn .

 

Năm em hồ lô: “...”

 

Có đôi khi, im lặng chính là câu trả lời nhất.

 

**

Loading...