[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 43:©

Cập nhật lúc: 2026-06-10 09:28:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế nên việc Dương An Na chiếm sóng trọn vẹn tại buổi tiệc cũng là lẽ đương nhiên.

 

"Chào Lục tiểu thư." Dương An Na chủ động đến chào hỏi với thái độ niềm nở, Lâm Hảo Vũ cũng đáp một cách hòa nhã.

 

Dương An Na ngần ngại xuống cạnh Lâm Hảo Vũ, bắt chuyện: “Hảo Vũ , cứ gọi chị là chị An Na nhé. Chị và Khang Kiệt đang quen . Rất vui gặp em.”

 

Lâm Hảo Vũ gật đầu: “Chị An Na, chị tìm em việc gì ạ?”

 

Dương An Na cẩn thận quan sát Lâm Hảo Vũ: “Đây là đầu Khang Kiệt đưa chị về mắt gia đình. Chị quen với chị em của . Chị theo thứ tự từng một, em là thứ sáu trong nhà ? Còn em trai Khang Duệ của em ?”

 

"À, Tiểu Thất đang đằng c.h.é.m gió với bạn," Lâm Hảo Vũ hất cằm chỉ về một hướng, “Cậu bé giữa ạ.”

 

Dương An Na theo hướng tay Lâm Hảo Vũ: “Chị thấy , dễ nhận thật. Khang Duệ nét cũng từa tựa em nhỉ. Hai chị em nhà em đúng là gen trội, thì gái, thì trai.”

 

Được khen ngợi, Lâm Hảo Vũ cũng " qua " khen Dương An Na một câu cho trọn vẹn lễ nghĩa. Cơ mà lớp trang điểm của Dương An Na ... đậm đà quá, nên cô đành chọn cách : “Chị An Na trông thời thượng quá.”

 

"Chị đang theo xu hướng make-up đang hot nhất bên Mỹ đấy. Hảo Vũ thích , chị make-up cho em nhé, chị chỉ cho." Dương An Na tỏ vẻ tự hào.

 

Lâm Hảo Vũ từ chối ngay lập tức: “Dạ thôi, em cảm ơn chị.”

 

"Tiếc thế. Chị thấy em mới chỉ bôi mỗi son thôi. Da em thật đấy, chẳng thấy lỗ chân lông cả, nhưng mà... trắng quá. Em nên phơi nắng cho da ngăm đen một chút, trông sẽ khỏe khoắn và năng động hơn. Người Mỹ chuộng làn da bánh mật khỏe khoắn lắm, họ thích phơi nắng để tận hưởng cảm giác đó..." Dương An Na thao thao bất tuyệt đưa lời khuyên.

 

Lâm Hảo Vũ mỉm đáp: “Em thích da trắng hơn.”

 

Da của Lâm Hảo Vũ quả thực trắng, trắng đến mức phát sáng. đó là cái kiểu trắng bệch ốm yếu thiếu sức sống, mà là làn da trắng hồng hào, rạng rỡ của khỏe mạnh. Cô tự hào về làn da của , việc gì phơi cho đen nhẻm ?

 

Dương An Na thấy khuyên đành chuyển chủ đề với chút tiếc nuối: “Chị đồn Hảo Vũ là cục cưng của ông nội, ông còn cho em hẳn 100 triệu cơ. Ông nội cưng em quá mất, chị cũng thấy ghen tị với em đây .”

 

"Chị ganh tị với em gì? Em còn đang ngưỡng mộ bộ trang sức kim cương của chị đây , chắc đắt tiền lắm nhỉ, ba chị mua cho chị đúng ?" Lâm Hảo Vũ dán mắt bộ trang sức lấp lánh của Dương An Na.

 

Dương An Na khẽ đưa tay chạm sợi dây chuyền kim cương cổ, đầy kiêu hãnh: "Trọn bộ trang sức kim cương là quà ba tặng nhân dịp chị nghiệp đại học đấy. Thực cũng chẳng đắt lắm ." Rồi cô nàng vô tình tiết lộ giá trị của bộ trang sức.

 

Lâm Hảo Vũ chép miệng, hùa theo: “ , ba chị nắm trong tay cả tỷ tệ, sắm một bộ trang sức kim cương nhầm nhò gì. Chị An Na, tài sản của chị chắc chắn còn 'khủng' hơn em nhiều, em đúng ?”

 

"Đợt chị tròn 18 tuổi, ba cũng sang tên cho chị kha khá tài sản." Dương An Na khoe sương sương vài món bất động sản giá trị, tiện thể hỏi Lâm Hảo Vũ về tài sản của cô.

 

Lâm Hảo Vũ mở to đôi mắt hạnh tròn xoe, lúng liếng: “Chà, chị An Na giỏi thật, tự quản lý tài sản của . Em thì , em đủ tuổi vị thành niên, nên mấy khoản đó do ông nội giữ giùm thôi.”

 

Dương An Na ngạc nhiên: “Thế ? Vậy là đợi Hảo Vũ tròn 18 tuổi mới tự quản lý tài sản ?”

 

Lâm Hảo Vũ gật gù xác nhận. Chuyện vốn chẳng bí mật gì, chỉ cần dạo một vòng quanh giới thượng lưu Hương Cảng là . Tiền lì xì của con cháu nhà họ Lâm cũng đợi đến lúc trưởng thành mới đụng . Cũng chính vì cái quy định khắt khe mà nhiều vẫn mỉa mai Lâm Chấn Hoa quá keo kiệt, đến tiền lì xì của con nít mà cũng tính toán chi li.

 

“Thật để đến lúc em trưởng thành tự quản lý tài sản cũng , các bậc trưởng bối nhà em tính toán kỹ lưỡng đấy. Nhà chị cũng áp dụng nguyên tắc đó, khi nào trưởng thành thì mới xem là lớn, mới quyền tự do quyết định chuyện.”

 

“Dạ .”

 

“Hảo Vũ giới thiệu em trai Khang Duệ cho chị quen ?”

 

“Dạ chứ, nhưng mà Tam ca ở cạnh chị ?”

 

“Hôm nay là tiệc nghiệp của Khang Kiệt, là nhân vật chính, tiếp khách khứa đông lắm. Chị thể cứ bám riết lấy . Nãy giờ chị cùng Hảo Phỉ, nhưng cô bạn bè kéo mất tiêu, nên chị tự quen thôi.”

 

“Dạ.”

 

Lâm Hảo Vũ gọi với Lâm Khang Duệ. Cậu nhóc tiếng gọi liền bỏ dở đám bạn đang c.h.é.m gió, lóc cóc chạy . Sau khi quen với Dương An Na và hàn huyên một lúc, Dương An Na mới xin phép rời để giao lưu với những khách khác.

 

"Nhị tỷ, Lâm Khang Kiệt định cưới cô Dương An Na hả?" Nãy giờ Lâm Khang Duệ cũng ráng "hóng hớt" khối chuyện. “Nghe ba Dương An Na sở hữu khối tài sản khổng lồ, lên tới cả mấy tỷ tệ. Không ổng moi ?”

 

Lâm Hảo Vũ nhún vai: “Chị họ là bạn học đại học, chuyện quen cũng dễ hiểu thôi mà.”

 

Lâm Khang Duệ ngó nghiêng xung quanh, ghé sát tai Lâm Hảo Vũ thì thầm: “Chị xem, nhỡ nhị bá thất bại trong cuộc chiến gia sản với đại bá, liệu Lâm Khang Kiệt đành lòng ở rể nhà họ Dương ?”

 

"Phụt!" Lâm Hảo Vũ đang nhấp ngụm nước trái cây thì sặc. Cũng may sức khỏe cô dạo cải thiện đáng kể, chỉ ho vài tiếng là bình thường. “Em gì cơ?”

 

Lâm Khang Duệ rành rọt nhắc : “Ở rể á.”

 

Lâm Hảo Vũ cạn lời: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-43.html.]

 

Thật sự cạn lời, gì luôn.

 

"Lâm Khang Kiệt mà chịu ở rể ? Em moi cái suy luận đó ?" Lâm Hảo Vũ rút khăn tay lau khóe miệng.

 

"Em đoán mò thôi." Lâm Khang Duệ nhún vai, tỏ vẻ bận tâm.

 

"Đừng ăn lung tung, Lâm Khang Kiệt mà là ổng đ.ấ.m em đấy." Lâm Hảo Vũ thừa tính cách của mấy ông trai nhà , ai cũng kiêu ngạo c.h.ế.t. Chuyện Lâm Khang Kiệt chịu nhún nhường ở rể là điều viển vông, trừ khi nhà họ Lâm phá sản trắng tay.

 

Phỉ phui cái miệng, nhà họ Lâm mà phá sản !

 

Lâm Hảo Vũ vội vàng vỗ nhẹ lên miệng ba cái, tự răn ăn cẩn thận, mong chư thần Phật xá tội cho sự lỡ lời.

 

"Tự dưng chị vỗ miệng gì?" Lâm Khang Duệ ngạc nhiên hỏi.

 

Lâm Hảo Vũ lắc đầu: “Không gì, tự dưng vỗ thôi. Miệng chị, chị thích thì vỗ.”

 

Lâm Khang Duệ cạn lời: "..." là bó tay, thực sự thể nào hiểu nổi bà chị .

 

"Hảo Vũ, chị tới đây~~~" Tạ Minh San xuất hiện tại sảnh tiệc vứt ngay bà Trần Nguyệt Quân sang một bên, lao thẳng về phía Lâm Hảo Vũ. Trong biển đông đúc, cô nàng vẫn "bắt sóng" cô bạn một cách chuẩn xác.

 

"Minh San~" Lâm Hảo Vũ vui vẻ vẫy tay chào cô bạn "chí cốt". “Sao giờ chị mới đến?”

 

Tạ Minh San kéo ghế phịch xuống cạnh Lâm Hảo Vũ, thở phào: “Giữa đường kẹt xe một chút, nhưng hên là trễ.”

 

Lâm Hảo Vũ liếc đồng hồ: “Vẫn còn nửa tiếng nữa mới nhập tiệc. Hôm nay một vị khách đặc biệt lắm, chị quen Dương An Na ?”

 

“Dương An Na?”

 

"Chị cũng một cô nàng tên Dương An Na, cơ mà trùng với cô Dương An Na em đang ," Tạ Minh San, vốn dĩ là một "cái đa" hóng chuyện thứ thiệt, nắm trong tay vô vàn tin tức sốt dẻo.

 

Mắt Lâm Hảo Vũ sáng rỡ: "Người em nhắc tới đang ngay kìa, cạnh ba Lâm Khang Kiệt của em đấy, cô gái dát đầy hột xoàn lấp lánh đó." Để Tạ Minh San dễ hình dung, Lâm Hảo Vũ còn nhiệt tình cung cấp thêm thông tin cá nhân của Dương An Na.

 

"Có một Dương An Na chị cũng tên như , nhưng mặt mũi thì từng gặp," Tạ Minh San lia mắt theo hướng Lâm Hảo Vũ chỉ, quả nhiên là chói lóa hết sức. “Nghe em tả thì vẻ trùng khớp với cô Dương An Na chị . Đợt du học Anh, chị cũng loáng thoáng chút ít về hội con nhà giàu gốc Hoa bên Mỹ. Gia tộc họ Dương bên đó thuộc hàng chóp bu trong cộng đồng Hoa đấy.”

 

Lâm Hảo Vũ hóng hớt nhiệt tình: “Kể tiếp chị, còn gì nữa?”

 

Tạ Minh San trầm ngâm nhớ : “Gia tộc họ Dương ban đầu do hai em, tức là các chú bác của Dương An Na, sang Mỹ lập nghiệp từ sớm. Còn ba của cô nàng thì kẹt đại lục. Đến khi đại lục mở cửa nới lỏng chính sách, ba cô nàng mới nối liên lạc với các em bên Mỹ, mượn một khoản vốn ăn. Nhờ chớp đúng thời cơ mở xưởng, đầu tư kinh doanh nên phất lên như diều gặp gió. Từng đợt báo đài còn râm ran ba cô nàng là giàu nhất đại lục cơ. À, vụ chị báo của cả chị, theo dõi tình hình đại lục lắm.”

 

Người giàu nhất đại lục?

 

Lâm Hảo Vũ hít một ngụm khí lạnh. Chà chà, danh xưng là đủ hiểu độ khủng . Dù giàu nhất "chuẩn đét", nhưng lên báo với danh hiệu đó thì độ giàu của ba Dương An Na chắc chắn dạng .

 

Tạ Minh San kể tiếp: “Sau đó thì cả gia đình Dương An Na di dân nước ngoài. Nghe tài sản nhà cô nàng còn đồ sộ hơn cả mấy ông chú bác gộp . Dù di dân nhưng công ty của họ vẫn ăn rầm rộ ở đại lục, bao nhiêu dự án hợp tác vẫn cứ chạy đều đều.”

 

Lâm Hảo Vũ khẽ vân vê mũi, hờ hững nghĩ, chuyện trong giới kinh doanh cũng là bình thường thôi. Cô qua để đó, chẳng buồn bận tâm thêm.

 

Tạ Minh San liếc Dương An Na kết luận: “Bất ngờ ghê, ngờ cô nàng thành đôi với Lâm Khang Kiệt. Trông hai vẻ mặn nồng lắm, chắc là sắp cưới nhỉ?”

 

"Chịu, ông nội em gì cả. Mà Lâm Khang Kiệt cũng chỉ giới thiệu là bạn gái thôi, chứ đả động gì đến chuyện cưới xin ." Lâm Hảo Vũ nhún vai.

 

“Xời, bạn gái gì chứ. Dắt về mắt gia đình thế thì chắc mẩm là tính bề bề gia thất . Ở cái giới của tụi , mắt gia đình là bước cuối để chốt sổ đấy. Nếu Lâm Khang Kiệt cứ dùng dằng, sớm muộn gì cũng đường ai nấy với Dương An Na cho xem.”

 

“Chưa , trông cô nàng vẻ vẫn vui vẻ, thoải mái lắm.”

 

“Thế thì chắc tính khí cũng dễ chịu.”

 

“Chị thiện, cởi mở lắm, nãy còn lân la đây chào hỏi em nữa kìa. Thôi dẹp cô qua một bên , Minh San, chị , em giờ thành ngôi sáng chói đó.”

 

Nhắc đến chuyện , Lâm Hảo Vũ nhịn . là nực thật, từ một "bệnh binh" chẳng ai thèm để mắt tới, giờ cô bỗng chốc hóa thành "vedette" của các buổi tiệc tùng. tiền mua tiên cũng .

 

Tạ Minh San chẳng mấy ngạc nhiên, hờ hững : “Chị đoán . Chị cũng từng trải qua giai đoạn giống em mà. Lúc đầu quen, cảm giác lâng lâng như mây , nếm trải đủ thể loại thì mới tỉnh táo . Em thấy ? Có mệt mỏi gì ?”

 

Lâm Hảo Vũ cảm thấy ấm lòng: “Em , chị với Mami nhắc nhở nên em đối phó dễ ẹc.”

 

"Vậy thì ," Tạ Minh San thở phào nhẹ nhõm, thì thầm tai cô bạn, “Em để ý ánh mắt của mấy xung quanh , tụi như hổ đói mồi . là gan to bằng trời.”

 

 

 

Loading...