[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 38:π

Cập nhật lúc: 2026-06-10 09:28:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Những bản thiết kế chị may thành đồ thật ?" Lâm Hảo Vũ hỏi.

 

Tạ Minh San trả lời: “Đang xếp hàng chờ may. Vì đó đo của em nên chị mới chỉ vẽ nháp. Bây giờ đo thì thể bắt tay ngay. Đợi khi nào xong xuôi, chị sẽ tặng hết cho em.”

 

Lâm Hảo Vũ trêu chọc: “Vậy là em mẫu biểu diễn cho chị xem, chị lôi máy chụp choẹt mỏi tay đúng ?”

 

Tạ Minh San trừ, giọng xẹp lép: “Đáng lẽ chị nên rõ với em từ đầu, nhưng chị sợ em hiểu lầm.”

 

"Đại tiểu thư Minh San , cái kiểu ấp úng, khúm núm hợp với chị . Có gì thì cứ toẹt ." Lâm Hảo Vũ nhoẻn miệng .

 

Ai thật lòng, ai giả dối, Lâm Hảo Vũ đều thấu. Tạ Minh San dù chút ý đồ riêng nhưng sự chân thành đối với cô là thật 100%. Ban đầu Lâm Hảo Vũ cũng chẳng định kết bạn thâm giao, chỉ coi cô nàng như bạn "hóng dưa". Tuy nhiên, càng chuyện càng thấy hợp rơ nên tình bạn mới dần trở nên khăng khít.

 

"Nói là Hảo Vũ đồng ý mẫu cho chị mặt Đại ca hả? Tuyệt quá!" Tạ Minh San mừng rỡ reo lên.

 

Lâm Hảo Vũ giật giật khóe mắt: “Minh San, chị đang đằng chân lân đằng đầu đấy nhé.”

 

Tạ Minh San hề hề: “ em đồng ý mà.”

 

“Em từ 'đồng ý' nhé.”

 

“Thì em cũng từ chối .”

 

"Chị là máy ghi âm ?" Lâm Hảo Vũ gõ nhẹ lên trán Tạ Minh San, chớp mắt nhắc nhở: “Này, chị nhờ em mẫu biểu diễn mặt Đại ca chị, nhưng chị thì lúc nào cũng như mèo cụp đuôi khi gặp . Chị dám đưa em diễn ?”

 

"Chị... dám chứ." Tạ Minh San lắp bắp.

 

Lâm Hảo Vũ hừ lạnh: “Tạ Minh San, nếu chị cứ nhát cáy thế thì em khinh đấy. Không gan mà còn bày đặt mượn em oai.”

 

"Chị dám! Chị tin chắc chiếc váy sẽ Đại ca trầm trồ! Công sức du học của chị hề phí hoài, thiết kế của chị xuất sắc, chị tự tin!" Tạ Minh San bạn coi thường nên lấy hết dũng khí tuyên bố.

 

Lâm Hảo Vũ nửa tin nửa ngờ. Hình ảnh Tạ Minh San rụt rè mặt trai in sâu tâm trí cô: “Để xem lúc đó chị thể hiện thế nào. Ở ăn tối thì , nhưng ngủ thì nha. Giường nhà em vẫn êm ái hơn.”

 

"Hảo Vũ, em đồng ý ! Yêu em nhất!" Tạ Minh San sướng phát điên, ôm chầm lấy Lâm Hảo Vũ, định ghé mặt tới thơm một cái.

 

Lâm Hảo Vũ hoảng hốt đưa tay lên che, cuối cùng nụ hôn của Tạ Minh San "đáp" ngay mu bàn tay cô.

 

“...”

 

Lâm Hảo Vũ hốt hoảng: “Khoan , chị khai thật , chị cong thẳng?”

 

Tạ Minh San: “Thẳng tắp, thích con trai.”

 

Lâm Hảo Vũ lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Cô Tạ Minh San ý gì, nhưng mấy hành động mật quá mức thế cô thật sự quen.

 

Trần Nguyệt Quân và Từ cô tin Lâm Hảo Vũ ở ăn tối thì mừng. Trần Nguyệt Quân còn thấy ngại cho con gái: “Minh San nhà cứ thích gì nấy, phiền cháu quá Hảo Vũ . Cháu ý cứ thẳng, đừng nể nang nó.”

 

Tạ Minh San phụng phịu kéo dài giọng: “Mami, con với Hảo Vũ như chị em sinh đôi, Hảo Vũ đời nào chê con phiền.”

 

"Không Dì Trần, cháu mẫu cho Minh San, tặng bao nhiêu váy , cháu hời to ." Lâm Hảo Vũ nhận lời thì sẽ đến nơi đến chốn. Hơn nữa, cô cũng hề miễn cưỡng. Làm mẫu cho Tạ Minh San cũng là một trải nghiệm khá mới mẻ đối với cô.

 

Tạ Minh San đắc ý: “Mami thấy , Hảo Vũ thích lắm đấy.”

 

Trần Nguyệt Quân lắc đầu bất lực: “Con liệu mà giữ ý tứ một chút.”

 

"Sao Minh San tự thiết kế đồ cho ?" Lâm Hảo Vũ thắc mắc.

 

Tạ Minh San lắc đầu quầy quậy: “Không , chị bản cảm hứng. Dù thiết kế xong mặc lên cũng thấy sai sai. Chị thích tự tay để khác mặc hơn.”

 

Lâm Hảo Vũ gọi điện báo cho Tôn Thục Tuệ. Mẹ cô đồng ý ngay nhưng cũng quên dặn dò cô ăn xong nhớ về sớm.

 

Để tiếp đãi Lâm Hảo Vũ, Trần Nguyệt Quân đặc biệt hỏi cô ăn gì để dặn đầu bếp chuẩn . Lâm Hảo Vũ chẳng ngại ngần, lập tức gọi luôn vài món.

 

Tạ Minh San cũng đòi gọi món riêng, và Trần Nguyệt Quân đều chiều theo ý con gái.

 

"Bà nội Từ đang đan len ạ? Để cháu phụ bà cuộn len nhé." Lâm Hảo Vũ rảnh rỗi nên kéo Tạ Minh San đến cạnh Từ cô.

 

Từ cô hiền từ mỉm với hai cô gái: “Lại đây.”

 

Lâm Hảo Vũ nghĩ bụng ăn chực, lấy quà của thì phụ giúp một chút cũng là chuyện nên , nên hăng hái bắt tay việc.

 

Tạ Minh San cũng xúm phụ, hóng hớt hỏi Lâm Hảo Vũ: “Hảo Vũ , vị Tam ca nhà em định tổ chức tiệc nghiệp linh đình lắm hả?”

 

“Hử? Sao chị , nhà chị cũng nhận thiệp mời ?”

 

, nhị bá nhị bá mẫu của em mời đông lắm. Có đại bá với nhị bá nhà em đang đấu đá ngầm ? Nếu thì cái tiệc nghiệp gì mà ầm ĩ lên thế? Bình thường chỉ tổ chức tiệc nhỏ trong gia đình thôi mà.”

 

“À thì... dù vị Tam ca đó cũng là con trai độc nhất của nhị bá nhị bá mẫu em mà.”

 

“Thế tóm ông nội em tính chọn ai thừa kế?”

 

"Khụ khụ, Minh San, cuộn len ." Từ cô đột ngột lên tiếng cắt ngang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-38p.html.]

Tạ Minh San im bặt, vội vàng đưa tay che miệng. Cô hỏi lố, xen chuyện nội bộ nhà là điều tối kỵ.

 

Lâm Hảo Vũ bật , dù cô cũng sẽ trả lời câu hỏi đó.

 

Từ cô liếc đồng hồ: “Đến giờ Tri Kính về .”

 

Lâm Hảo Vũ và Tạ Minh San giúp Từ cô cất gọn đồ đan len. Vừa xong xuôi thì Tạ Tri Kính bước cửa.

 

Lâm Hảo Vũ ngẩng đầu lên, đập mắt là vị Tạ Đổng trong bộ vest cao cấp. Bề ngoài của vẫn như , chỉ khác màu vest, và khí chất thì vẫn lạnh lùng, xa cách đến đáng sợ.

 

"Chào Tạ Đổng." Lâm Hảo Vũ chủ động chào hỏi. Người ăn chực thì lịch sự chứ.

 

Thấy Lâm Hảo Vũ trong nhà, sắc mặt Tạ Tri Kính chút xao động: “Chào cô.”

 

Lâm Hảo Vũ âm thầm thở dài. Lại là "Chào cô". Vị Tạ Đổng cô họ gì ? Hay là còn thèm nhớ tên cô?

 

Lâm Hảo Vũ sang nháy mắt với Tạ Minh San. Lên cô gái, giờ là lúc chứng tỏ bản lĩnh! Đã hứa nhát gan cơ mà.

 

Tạ Minh San "hiện nguyên hình" là kẻ rụt rè. Thấy Tạ Tri Kính là quên béng luôn việc kéo Lâm Hảo Vũ ở để khoe váy.

 

Lâm Hảo Vũ nháy mắt đến mỏi cả mi mà Tạ Minh San vẫn cứ trơ như phỗng. Bó tay, cô nàng nhát cáy thế nhỉ?

 

"Tri Kính, Hảo Vũ xếp thứ sáu trong nhà họ Lâm. Hôm nay Minh San rủ Hảo Vũ qua nhà thử chiếc váy con bé mới thiết kế. Hảo Vũ bụng đồng ý mẫu cho Minh San luôn đấy. Minh San đang con xem thành quả của con bé." Trong thời khắc quyết định, Từ cô đúng là vị cứu tinh đáng tin cậy nhất!

 

Tạ Tri Kính đầu, ánh mắt một nữa dừng Lâm Hảo Vũ.

 

Cảm nhận ánh của đang lướt qua bộ váy, Lâm Hảo Vũ lấy cùi chỏ huých nhẹ sườn cô bạn "vô dụng": “Đến lượt chị diễn đấy. Chẳng bảo sẽ chị lác mắt ? Lên , đừng sợ.”

 

Tạ Minh San: “...”

 

Tạ Tri Kính chậm rãi rời mắt sang cô em gái: “Lác mắt cái gì?”

 

Tạ Minh San đang nín thở, lập tức xì . lấy hết dũng khí, nắm tay Lâm Hảo Vũ lôi tuột đến mặt Tạ Tri Kính, hắng giọng lớn: “Anh cả, Hảo Vũ , thấy lác mắt ?!”

 

Lâm Hảo Vũ: “...”

 

Trời ơi là trời, chị gái ơi, ăn cho rõ ràng ! Lác mắt vì cái gì mới chứ?

 

Là vì chiếc váy!

 

Lâm Hảo Vũ thực sự cạn lời với Tạ Minh San, đang luống cuống đến mức ăn lộn xộn. Cô đành tự giải cứu tình huống:

 

“Tạ Đổng, chiếc váy hội lộng lẫy màu hồng ngọc mà đang mặc là tác phẩm của Minh San. Cô nhờ mẫu để chiêm ngưỡng chiếc váy . Cô hy vọng thiết kế của sẽ khiến ấn tượng và lời khen ngợi từ .”

 

Lâm Hảo Vũ Tạ Minh San tất cả những gì cần , cả những điều nên lẫn nên . Khỏi cần cảm ơn, bạn Minh San!

 

Tạ Minh San khẽ rên lên một tiếng não nề, lấy hai tay bưng kín mặt, dám đối diện với Tạ Tri Kính.

 

Khóe môi Lâm Hảo Vũ khẽ giật. Bình thường Tạ Minh San phóng khoáng, tự tin là thế, cứ ông ruột là bối rối, e dè nhỉ? Chỉ xin trai một lời khen thôi mà, cứ dũng cảm mà tiến lên chứ!

 

Tạ Tri Kính vốn là luôn giữ khuôn mặt lạnh như băng, nhưng lúc , trong ánh mắt lộ rõ vài phần ngạc nhiên khi Tạ Minh San và Lâm Hảo Vũ.

 

Lâm Hảo Vũ nhoẻn miệng . Đã nhận lời mẫu cho Tạ Minh San thì cô thể hiện sự chuyên nghiệp. Cô nhẹ nhàng nâng tà váy lên một cách duyên dáng, hỏi: “Chiếc váy quá ? Ít nhất là cực kỳ ưng ý. Tạ Đổng, thấy chiếc váy thế nào?”

 

Lâm Hảo Vũ thực sự xoay một vòng để khoe trọn vẹn vẻ của chiếc váy, nhưng ngẫm thì thấy vẻ lố nên đành thôi.

 

"Hảo Vũ..." Tạ Minh San suýt nữa thì nhảy dựng lên bịt miệng cô bạn. Bạn của cô mà bạo gan thế!

 

Thế nhưng, nghĩ đến sự rụt rè của , Tạ Minh San thấy chạnh lòng, tự than vãn trong đầu. Mất mặt quá! Cô cảm thấy hổ đến mức chẳng còn mặt mũi nào ai. Bàn tay vẫn che kín mặt, nhưng đôi tai vểnh lên ngóng. Cô cũng cả đ.á.n.h giá thiết kế của . Liệu khen ngợi ? Có ? Có ?

 

Ánh mắt Tạ Tri Kính một nữa dừng Lâm Hảo Vũ, cẩn thận và tỉ mỉ quan sát chiếc váy cô đang mặc. Anh am hiểu về thiết kế thời trang, nhưng gu thẩm mỹ riêng. Sau một lát, nghiêm túc nhận xét: “Đẹp lắm.”

 

Ồ, xem vị Tạ Đổng cũng dịu dàng với em gái đấy chứ. Hóa là ngoài lạnh trong ấm.

 

Lâm Hảo Vũ mỉm hỏi tiếp: "Ý là chiếc váy đúng ?" Cô cảm giác vị đại boss thốt thêm hai chữ cũng giống như đang nhiệm vụ khó khăn .

 

Tạ Tri Kính thẳng mắt cô, ánh mắt hai chạm : “Ừm.”

 

Lâm Hảo Vũ cũng thản nhiên . Ánh mắt chạm , cô càng khẳng định rằng đôi mắt của vị Tạ Đổng đích thực mang theo khả năng "đóng băng" vạn vật. Cô huých nhẹ Tạ Minh San, : “Nhà thiết kế Tạ Minh San đại tài, ? Tạ Đổng khen chiếc váy đấy.”

 

Tạ Minh San vui sướng đến mức nhảy cẫng lên: “Đại ca, Hảo Vũ đang mặc chiếc váy là tác phẩm em ưng ý nhất kể từ khi bắt đầu học thiết kế thời trang! Cũng là tác phẩm em yêu thích nhất! Anh xem !”

 

Trong cơn phấn khích, Tạ Minh San nắm lấy tay Lâm Hảo Vũ xoay vòng vòng để khoe chiếc váy dài từ góc độ, bỏ sót một chi tiết nào.

 

"Cô ma-nơ-canh vô tri" Lâm Hảo Vũ thực sự gõ cho Tạ Minh San một cái. nể tình khí đang vui vẻ, cô đành để cho cô bạn xoay đúng ba vòng. Thấy đầu óc vẫn tỉnh táo, cô quyết định tha cho Tạ Minh San .

 

Tạ Minh San thoát nạn. Đôi mắt cô vẫn dán chặt Tạ Tri Kính: “Đại ca, ấn tượng mạnh ?”

 

Lâm Hảo Vũ: "..." Bạn ơi, coi tớ tàng hình thật ?

 

**[Thư Sách]**

 

 

 

Loading...