[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 36:∆
Cập nhật lúc: 2026-06-10 09:28:26
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao mày may mắn đến thế cơ chứ?!" Trước khi rời , Lâm Hảo Phỉ kìm mà buông lời ghen tị.
Lâm Hảo Vũ mỉm đáp: “Chỉ cần ăn khéo léo một chút thì vận may tự khắc đến thôi. Chị thử xem .”
Lâm Hảo Phỉ cố nuốt cơn tức giận xuống, vội vã bỏ . Nếu nán thêm chút nữa, cô sợ sẽ nhẫn nhịn nổi mà lao tát cho con em họ một cái. Con nhãi đúng là cách chọc tức khác!
Sau Lâm Hảo Phỉ, các chị em khác cũng lục tục, kẻ , lượt tìm đến Lâm Hảo Vũ để học hỏi bí kíp. Ai nấy đều chuẩn quà cáp tươm tất. Lâm Hảo Vũ vui vẻ đón tiếp từng , và đương nhiên, cô thu hoạch thêm một mẻ quà lớn. Haha, cô đúng là thiên tài kiếm tiền mà!
Tuy nhiên, dù sở hữu khối tài sản lên tới hàng trăm triệu, tiền mặt trong túi Lâm Hảo Vũ chẳng là bao. Tiền tiêu vặt hàng tháng thì ít ỏi, chỉ mua sắm lặt vặt vài thứ là nhẵn túi. Nếu nhờ ba lén lút chu cấp thêm thì cô cũng chẳng xoay xở thế nào.
Lâm Hảo Vũ chiếc ví xẹp lép của mà khẽ thở dài. Từ tiết kiệm chuyển sang xa xỉ thì dễ, cô hình như cũng bắt đầu quen với việc vung tay quá trán . khi liếc qua bảng tính lợi nhuận từ tài sản mà đưa cho, cô thấy yên tâm phần nào. Tiền đẻ tiền, so với khoản thu nhập khổng lồ đó thì tiền cô tiêu xài hiện tại chỉ như muối bỏ bể. Tính thì cô vẫn còn tiết kiệm chán.
"Tháng chị tiêu lố tiền tiêu vặt , chắc từ giờ thắt lưng buộc bụng thôi." Tạ Minh San than thở với Lâm Hảo Vũ.
Lâm Hảo Vũ tò mò hỏi: “Chị bao nhiêu tiền tiêu vặt một tháng thế?”
Tạ Minh San hờ hững đáp: “Một triệu.”
"Hít!" Lâm Hảo Vũ hít một ngụm khí lạnh, “Nhiều thế á?! Chị tiêu kiểu gì mà hết veo một triệu ?”
Tạ Minh San ngớ , đó bật : “Chị nhớ . Ở nhà em, trẻ con đủ tuổi thì tiền tiêu vặt ít xỉn, mà lớn thì cũng chẳng bao nhiêu. Thế nên một triệu của chị đúng là một con khổng lồ. Để chị nhớ xem mua những gì... Ờ thì dạo phố mua sắm quần áo, túi xách, giày dép, trang sức... với tiền chơi bời, tiệc tùng nữa. Cụ thể chi tiêu khoản nào thì chị cũng chẳng nhớ rõ.”
Lâm Hảo Vũ đưa tay vuốt trán: “Một triệu của chị so với nhiều gia đình khá giả thì là một tiền cực kỳ lớn đấy. Ở nhà em, lớn cũng chỉ mười vạn một tháng thôi, con đó cũng hề nhỏ .”
"Trước chị cũng gì nhiều tiền tiêu vặt như . Đây là tiền cả chuyển cho chị đấy." Tạ Minh San tươi rói, giấu nổi sự tự hào.
Lâm Hảo Vũ giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Minh San , cả của chị đúng là điểm nào để chê.”
Tạ Minh San vểnh mặt đắc ý: “Tất nhiên .”
"Thế chị tài sản riêng nào tên ? Hay là bác gái thỉnh thoảng sẽ cho thêm?" Lâm Hảo Vũ hỏi theo Tạ Minh San xem chiếc váy may xong. Ngay từ cái đầu tiên, cô thu hút bởi chiếc váy dài màu đỏ rực rỡ, lộng lẫy hệt như một đóa hồng nhung!
"Có chứ, chị bao giờ thiếu tiền. Chỉ là chị dám tiêu xài hoang phí quá tay thôi. Nếu lố nhiều quá thì cả sẽ hỏi thăm, Mami cũng sẽ nhắc nhở, bảo là tiền thì cũng giữ mìn." Tạ Minh San chiếc váy, tự hào giới thiệu: “Hảo Vũ, đây là chiếc váy chị tự tay thiết kế riêng cho em đấy. Đẹp ? Cảm hứng là từ đóa hồng đỏ đó.”
"Trời ơi quá! Em thích lắm!" Lâm Hảo Vũ ngớt lời khen ngợi, tâng bốc Tạ Minh San lên tận mây xanh, khiến cô bạn sướng rơn, giục Lâm Hảo Vũ mau chóng thử váy.
Lâm Hảo Vũ cũng chần chừ, cô đang háo hức ướm thử chiếc váy tuyệt .
"Wow! Quả nhiên là sinh để dành cho em! Đẹp lộng lẫy luôn! Cứ như một đóa hồng kiêu sa !" Tạ Minh San ôm máy ảnh cảm thán khi Lâm Hảo Vũ bước . Chiếc váy vốn dĩ , nhưng mặc nó càng tỏa sáng hơn, và đương nhiên, thiết kế của cô cũng đóng góp một phần nhỏ vẻ đó, hehe.
Tạ Minh San nhanh tay bấm máy liên tục. Chụp trong nhà , cô nàng nài nỉ: “Hảo Vũ ơi, vườn hoa chụp thêm vài kiểu nữa !”
"Okay luôn." Lâm Hảo Vũ cũng đang gương ngắm mãi chán. Có cơ hội chụp thêm ảnh thì cô thể từ chối.
Hai cô gái dắt tay vườn hồng, tạo dáng đủ kiểu. Lâm Hảo Vũ diễn nhập tâm, thỏa mãn đam mê nháy máy của Tạ Minh San.
"À đúng , suýt nữa thì quên hỏi. Hảo Vũ, ông nội em tặng em một đống tài sản đúng ?" Tạ Minh San sực nhớ chuyện quan trọng, hai mắt sáng rỡ vì tò mò.
Lâm Hảo Vũ ngạc nhiên: “Sao chị ?”
Tạ Minh San hào hứng kể: “Hóa là thật! Chị loáng thoáng kháo , tin đồn cứ thế lan truyền đến tai chị. Bây giờ tên tuổi em nổi như cồn trong giới thượng lưu đấy, bao nhiêu đang dòm ngó em kìa.”
Lâm Hảo Vũ thực sự là một nhân vật "gây bão" trong giới siêu giàu. Không vì cô tài năng xuất chúng gì, mà bởi câu chuyện của cô mang màu sắc quá đỗi kỳ diệu: từ một cô bé bệnh tật quanh năm bỗng nhiên khỏe mạnh , màn tái xuất đầy ấn tượng với nhan sắc tuyệt trần tại buổi đấu giá từ thiện, đến sự ưu ái đặc biệt từ vị gia trưởng nhà họ Lâm, và đỉnh điểm là việc Lâm Chấn Hoa mạnh tay vung 100 triệu quà tặng. Bất cứ chi tiết nào cũng đủ sức trở thành tâm điểm bàn tán, nên việc nhiều quan tâm đến động thái của cô cũng là điều dễ hiểu.
Lâm Hảo Vũ gật gù, vẻ thông suốt. Cô cũng khoái ngóng chuyện thiên hạ thì việc bàn tán về cô cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Nghĩ thì, chuyện ông nội tặng 100 triệu cũng chẳng bí mật quốc gia gì, sớm muộn cũng .
"Ông nội em thương em thế là lắm đấy." Tạ Minh San thực lòng mừng cho cô bạn. Sinh trong nhung lụa chắc nắm trong tay nhiều tài sản. Nhiều mang tiếng là con nhà giàu nhưng thực chất thiếu thốn tiền bạc, ví dụ như Tạ Minh San . Nhờ cả hào phóng, cô mới thực sự trở thành một phú bà.
Lâm Hảo Vũ tươi rói: “Có tiền trong tay mới là chắc chắn nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-36.html.]
Tạ Minh San gật đầu đồng tình: “Chuẩn luôn! Cái gì của thì mới thực sự là của .”
Hai cô gái khi tâm sự rôm rả thì Tạ Minh San kéo Lâm Hảo Vũ đến mặt Trần Nguyệt Quân và Từ cô để khoe thành quả. Lâm Hảo Vũ đùa: “Em cảm giác đang ma-nơ-canh cho chị .”
Tạ Minh San kiên quyết phủ nhận: “Đâu , váy chị thiết kế , nhưng chính chiếc váy mới là thứ tô điểm cho em.”
Lâm Hảo Vũ: “Nghe lọt tai đấy, em ưng.”
Tạ Minh San dở dở , nhưng cô thích sự tự tin, phần kiêu ngạo của Lâm Hảo Vũ. Một cô gái mà ý thức vẻ của thì càng thêm phần quyến rũ.
"Tất nhiên , thiết kế của Minh San là đỉnh nhất. Chị đúng là nhà thiết kế thời trang thực thụ, một thiên tài thực sự!" Lâm Hảo Vũ tiếp tục khen ngợi cô bạn.
"Làm gì đến mức thiên tài." Miệng thì chối đây đẩy nhưng trong lòng Tạ Minh San đang sướng rơn.
Trần Nguyệt Quân và Từ cô cũng ủng hộ, khen ngợi chiếc váy , và mặc còn hơn. Lâm Hảo Vũ vui vẻ giữ nguyên chiếc váy mang sắc đỏ của hoa hồng . Thiết kế của Tạ Minh San chỉ phù hợp cho những sự kiện quan trọng mà mặc thường ngày cũng hợp lý.
"Mami, bà nội Từ, hai đang xem ảnh gì thế? Toàn hình con gái !" Tạ Minh San ngạc nhiên thốt lên.
Gì cơ? Gì cơ?
Lâm Hảo Vũ cũng tò mò nhón gót ngó xem
Trần Nguyệt Quân vội vàng giải thích: “Mẹ và bà nội Từ chỉ xem cho thôi mà.”
Tạ Minh San tỏ vẻ nghi ngờ: “Con tin.”
Từ cô mỉm hiền từ: “Thật đấy cháu ạ, bà và Nguyệt Quân xem xong lát nữa xếp cẩn thận trả cho .”
"Mấy bức ảnh ... lẽ là để chọn vợ cho Đại ca?" Tạ Minh San hít sâu một , rùng một cái.
Lâm Hảo Vũ trợn tròn mắt ngạc nhiên. Không cô đang nghĩ đúng chứ?
Trần Nguyệt Quân thở dài ngao ngán: “Cũng tại , hôm bữa dự tiệc, nhắc tới chuyện cưới xin của con cái họ, tiện thể hỏi thăm nhà tin vui gì . Mẹ bột miệng buông một câu: 'Tri Kính chỉ cắm đầu công việc'. Chỉ đúng một câu thôi mà mấy ngày nay ảnh con gái nhà cứ thi gửi đến tới tấp.”
Nghe xong, cả Lâm Hảo Vũ và Tạ Minh San đều hít một ngụm khí lạnh!
"Tri Kính năm nay mới 22 tuổi, vội vàng gì chuyện cưới xin của nó chứ?" Trần Nguyệt Quân lắc đầu. Bà vội, nhưng những ngoài thì đang sốt sắng bà.
Tạ Minh San gật gù chiều hiểu, nhưng vẫn bán tín bán nghi: “Mami vội, thế còn mở xem gì? Cứ thế gửi trả cho luôn hơn ?”
Trần Nguyệt Quân thoáng chút bối rối. Bà khẽ sang, ánh mắt dừng Lâm Hảo Vũ, im lặng gì thêm.
Lâm Hảo Vũ sững một giây lập tức hiểu ý. Cô nhanh nhảu lên tiếng đảm bảo: "Dì Trần yên tâm, cháu kín miệng lắm ạ." Dù gì cô cũng chỉ thích hóng chuyện chứ thói quen loan tin đồn nhảm về chuyện nhà khác, nhất là khi bước chân khỏi cổng nhà họ Tạ.
Hoặc nếu cần, cô thể xin phép về ngay bây giờ.
"Hảo Vũ , dì tin tưởng cháu. Chỉ là vụ nhận ảnh , dì thấy cũng nên cẩn thận hơn chút." Trần Nguyệt Quân nhẹ nhàng phân trần. Thật , bà cũng chẳng đặt trọn niềm tin Lâm Hảo Vũ. Dù cô là bạn của Minh San, nhưng tình bạn mới chớm nở thì lấy sự tin tưởng tuyệt đối? Trải qua bao sóng gió chốn hào môn, Trần Nguyệt Quân rèn cho sự cảnh giác cao độ, đặc biệt là trong những chuyện liên quan đến con trai Tạ Tri Kính.
Dù đề phòng, Trần Nguyệt Quân vẫn cư xử chừng mực. Bà chỉ khẳng định lập trường của , hy vọng Lâm Hảo Vũ đừng bép xép bên ngoài. Bà tôn trọng cô, hề ý định đuổi khéo khách về, thế thì thất lễ quá.
Thấy khí phần gượng gạo, Từ cô lên tiếng giải vây: “Thực ban đầu chúng cũng định trả luôn, nhưng tò mò mở xem. Dù hối thúc chuyện cưới xin, nhưng chúng cũng mong Tri Kính tìm một cô bạn gái để bầu bạn, chia sẻ vui buồn, chứ cứ lao đầu công việc mãi thế cũng . mà thằng bé vẻ chẳng màng đến chuyện tình cảm. Thế nên và Nguyệt Quân mới nghĩ, là thử tìm xem cô gái nào hợp nhãn , dịp giới thiệu cho nó.”
"Chúng cũng ép Tri Kính, từ bé nó chính kiến . mà nuôi nó khôn lớn, từng thấy nó để mắt đến cô gái nào cả." Từ cô thở dài. Anh tuy hiếu thảo nhưng tính cách quá đỗi lạnh lùng, chỉ đến công việc.
Tạ Minh San cũng hiểu nỗi lòng của hai vị trưởng bối. Anh cả cô quả thật chẳng mảy may bận tâm đến chuyện yêu đương. Kết hôn ở tuổi 22 tuy là sớm, nhưng thanh niên 22 tuổi mà từng nếm mùi tình trường thì đúng là hiếm khó tìm, nhất là khi cô nổi tiếng là gần nữ sắc. Ít nhất thì Tạ Minh San bao giờ thấy vướng tin đồn tình ái với bất kỳ cô gái nào.
Lâm Hảo Vũ im lặng lắng , trong lòng cảm thấy vô cùng thú vị. Hóa tin đồn vị đại boss nhà họ Tạ gần nữ sắc là thật 100%, hề nửa chữ giả dối! ngẫm thì, 22 tuổi vẫn ế chỏng ế chơ cũng chẳng gì là lạ. Nó chỉ càng chứng tỏ Tạ Tri Kính - ở một vị trí quyền lực như thế - định lực vững vàng, hề lăng nhăng bậy bạ.
So sánh với cánh đàn ông nhà họ Lâm... chậc chậc, một lũ trăng hoa, đúng là một trời một vực!
**[Thư Sách]**