[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 25:*!*

Cập nhật lúc: 2026-06-07 15:29:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Hảo Vũ hì hì, kiêu hãnh hất cằm lên, cái trò "hố" ba ruột cực kỳ đương nhiên: “Tất nhiên , nếu con thể là con gái của ba ?”

 

Lâm Gia Hào tự hào giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

 

Lâm Khang Duệ nhăn nhó mặt mày, chướng mắt cái màn tấu hài gia đình . Lâm Hảo Vũ mặc kệ thằng em nghĩ gì. Dù thì đây cô cũng từng nếm qua nhiều sơn hào hải vị, còn nguyên chủ thì suốt mười mấy năm trời chỉ ăn đồ thanh đạm, ngày nào cũng b.ú t.h.u.ố.c như b.ú nước, vị giác chắc cũng hỏng béng . Thế nên việc cô biểu hiện như một con "quê mùa" từng trải sự đời là chuyện bình thường.

 

Ăn ngon, ngủ kỹ, tâm trạng phơi phới thì sức khỏe mới dồi dào, con "cá muối" nhỏ bé như cô mới sống khỏe chứ.

 

Trong cả cái hội trường , ăn uống say sưa, nghiêm túc nhất chắc chắn là Lâm Hảo Vũ. Mọi đến dự tiệc đính hôn chủ yếu là để giao lưu, móc nối quan hệ, miệng lúc nào cũng hoạt động ngừng để chuyện chứ rảnh mà ăn uống.

 

Lâm Hảo Vũ tự thấy xứng đáng nhận giải "Thực khách cống hiến nhất bữa tiệc". Nếu đích bếp trưởng của khách sạn Peninsula lên trao giải cho cô thì cô sẽ cực kỳ, cực kỳ viên mãn.

 

Lễ đính hôn của Lâm Khang Diệu và Lưu Tam Kim kết thúc êm . Khách khứa lục tục về. Tạ Minh San chạy ào tới rủ rê Lâm Hảo Vũ " tăng hai", quẩy thôi!

 

Lâm Hảo Vũ rạo rực trong lòng. Hôm nay cô nghỉ, bà nội cũng xếp lịch cho gia sư đến nhà. Cô ngoài xõa! Mami thì , cô cũng chơi cùng Mami, nhưng hôm nay cô đặc biệt "quẩy" với cô bạn Tạ Minh San .

 

Bắt gặp đôi mắt long lanh như những vì của con gái, Tôn Thục Tuệ nỡ buông lời từ chối. Bà nhẹ nhàng xoa đầu Lâm Hảo Vũ: “Lục chơi với Minh San cũng , nhưng đừng mải chơi quá nhé. Trước 5 giờ chiều mặt ở nhà, ?”

 

Lâm Hảo Vũ ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ ạ, thưa Mami.”

 

Các tiểu thư nhà họ Lâm đều giờ giới nghiêm, 9 giờ tối bắt buộc mặt ở nhà. Riêng Lâm Hảo Vũ thì quản thúc chặt hơn một chút, phận trẻ vị thành niên nên đành chịu .

 

"Dì Tuệ cứ yên tâm giao Hảo Vũ cho con, con hứa sẽ hộ tống về nhà an 5 giờ chiều." Tạ Minh San vỗ n.g.ự.c cam đoan.

 

Tôn Thục Tuệ mỉm với Tạ Minh San: “Dì tin con, phiền Minh San để mắt đến Hảo Vũ giúp dì nhé.”

 

Tạ Minh San vui vẻ đáp lời: “Hảo Vũ là bạn của con mà, chăm sóc là chuyện đương nhiên ạ.”

 

Tôn Thục Tuệ ngẫm nghĩ một chút, ngập ngừng đề nghị: “Hay là... hai đứa cho Khang Duệ cùng nhé?”

 

Lâm Khang Duệ đang rình mò định chuồn êm thì tóm cổ lôi , lập tức gân cổ lên kháng nghị: “Con mới thèm chơi với bọn con gái!”

 

"Ý kiến bác bỏ." Tôn Thục Tuệ chốt hạ. Lại thêm Tạ Minh San gật đầu đồng ý, thế là Lâm Khang Duệ hết đường lui.

 

Lâm Khang Duệ vùng vằng cam tâm, lườm Lâm Hảo Vũ một cái lưng , chĩa gáy về phía cô.

 

Lâm Hảo Vũ lắc đầu ngao ngán, thằng em trai "hàng dạt" ấu trĩ thật sự.

 

"Em chơi với tụi chị thì định với ai?" Lâm Hảo Vũ hỏi.

 

Lâm Khang Duệ vẫn cứng cổ đáp trả: “Em thiếu gì chiến hữu, gọi bừa một thằng cũng ăn đứt mấy .”

 

"Chị hiểu , cái đám bạn bè nhố nhăng của em chứ gì." Lâm Hảo Vũ gật gù vẻ tỏ tường.

 

Lâm Khang Duệ nghẹn họng, cố vớt vát: “Không tất cả đều thế.”

 

"Vậy tức là trong đó vẫn đứa nhố nhăng." Lâm Hảo Vũ hừ một tiếng, Lâm Khang Duệ tịt ngòi.

 

"Hôm nay em cứ ngoan ngoãn 'hộ hoa sứ giả' cho tụi chị ." Lâm Hảo Vũ phân phó công việc chút khách sáo.

 

Lâm Khang Duệ định cãi , nhưng gương mặt xinh xắn, kiều diễm của chị gái, lời phản biện trôi tuột trong. Dù thì hai chị em cũng nhiều nét giống , nhóc nỡ buông lời phũ phàng.

 

"Hảo Vũ, tiểu Thất nhà ngoan ngoãn thật đấy, lời ." Tạ Minh San ấn tượng khá với Lâm Khang Duệ, dẫu e nhóc cũng trai sáng láng, còn là em ruột của cô bạn .

 

Lâm Hảo Vũ tươi: “Em công nhận, đôi lúc nó cũng là một đứa em trai ngoan ngoãn, lời.”

 

Tạ Minh San: “Haha, đôi lúc thôi á? Bọn con trai tuổi đứa nào chẳng thế.”

 

Lâm Khang Duệ, nạn nhân lôi trò đùa: "..." Đã bảo là chơi với bọn con gái mà, chán phèo!

 

Nể tình Lâm Hảo Vũ và Lâm Khang Duệ vẫn còn ở độ tuổi vị thành niên, cộng thêm lời hứa bảo kê an với Tôn Thục Tuệ, Tạ Minh San chọn mấy tụ điểm ăn chơi thác loạn dành cho lớn. Tiêu chí hàng đầu là lành mạnh và tràn đầy năng lượng tích cực!

 

"Đi công viên giải trí nhé?" Tạ Minh San hào hứng đề xuất.

 

Mắt Lâm Hảo Vũ sáng rực lên: “Đi!”

 

Hương Cảng những năm gần đây phát triển vũ bão, thực sự chuyển thành một đại đô thị tầm cỡ quốc tế. Các khu vui chơi giải trí mọc lên như nấm, trang thiết hiện đại miễn bàn. Hàng năm, lượng du khách thập phương đổ về đây du lịch đông nườm nượp. Kiếp , Lâm Hảo Vũ từng lên kế hoạch dẫn tiểu thư con nhà sếp tour Hương Cảng. Lúc đó cô mê mẩn lắm, nhưng vì phận "con nhà nghèo" nên xót tiền dám vung tay. Còn bây giờ, cuối cùng cũng đến lượt cô hưởng thụ cuộc sống , hehe.

 

Cô chắc chắn sẽ khách sáo !

 

Lâm Khang Duệ nhịn , chằm chằm Lâm Hảo Vũ nhắc nhở: “Này, chị chơi mấy trò cảm giác mạnh đấy.”

 

Lâm Hảo Vũ khựng , Lâm Khang Duệ bật . Nhân lúc nhóc để ý, cô đưa tay vò tung mái tóc của . Ngay khi Lâm Khang Duệ kịp bốc hỏa, cô thu tay , tỉnh bơ đáp: “Chị mà Thất , cảm ơn em nhắc nhở nhé.”

 

Lâm Khang Duệ với mái tóc rối như tổ chim tài nào giận nổi. Cậu nhóc hầm hừ với khuôn mặt lạnh tanh: “Lần cấm chị vò tóc em đấy.”

 

"Được , chị nhớ ." Đôi mắt Lâm Hảo Vũ cong cong như hình trăng khuyết, nụ rạng rỡ giấu giếm.

 

"Nhìn hai chị em cãi buồn c.h.ế.t , hahaha!" Tạ Minh San lăn lộn, ôm bụng ngặt nghẽo. Cô nàng còn bụng móc từ trong túi một chiếc gương nhỏ đưa cho Lâm Khang Duệ: “Này, cầm lấy mà soi, vuốt tóc tai .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-25.html.]

Lâm Khang Duệ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng tay thì thành thật cầm lấy chiếc gương, cẩn thận dùng những ngón tay vuốt những lọn tóc bù xù.

 

Lâm Hảo Vũ tự vỗ ngực, thôi , cô chả thấy tội chút nào, ngược tâm trạng còn đang phơi phới. Nghĩ ngợi một lúc, cô sang dỗ dành Lâm Khang Duệ: “Lát nữa chị mua kem cho em nhé. Lần đầu tiên chị công viên giải trí, phấn khích quá nên kìm chế .”

 

"Lần em tạm tha cho chị đấy." Nghe , lòng Lâm Khang Duệ mềm nhũn, vẻ mặt lạnh lùng cũng tan biến.

 

Lâm Hảo Vũ tự vỗ ngực, thôi , thì cô thấy chột thật. Khụ khụ, lát nữa mua cho nhóc hai cây kem, mỗi tay một cây, thế là chuẩn bài!

 

Đến khu vui chơi sầm uất, Lâm Hảo Vũ giữ đúng lời hứa, mua ngay cho Lâm Khang Duệ hai cây kem với hương vị mà nhóc thích nhất.

 

Cô và Tạ Minh San thì rủ chơi vòng ngựa gỗ. Lâm Khang Duệ thích trò nên ngoài đợi nhấm nháp hai cây kem, phối hợp nhịp nhàng chê !

 

Vòng ngựa gỗ quả là trò chơi "chân ái" nhất của Lâm Hảo Vũ trong cả cái công viên lúc bấy giờ. Cô vô tư lưng ngựa gỗ, đung đưa theo điệu nhạc, hết vòng đến vòng khác, hahaha, vui quá xá là vui. Không cần bận tâm chuyện tiền nong đúng là sướng nhất trần đời!

 

Thấy Lâm Hảo Vũ vẫn hừng hực khí thế định leo lên chơi tiếp vòng ngựa gỗ vòng tiếp theo, Lâm Khang Duệ và Tạ Minh San trố mắt. Chơi gì mà chơi chơi hoài thế! Chẳng lẽ cô thấy chán !

 

"Không , vòng ngựa gỗ vui cực kỳ, em chơi thêm vòng nữa," Lâm Hảo Vũ bước xuống từ vòng , hai má ửng hồng vì thích thú. “Hai chơi mấy trò cảm giác mạnh như tàu lượn siêu tốc thì cứ .”

 

Lâm Khang Duệ lắc đầu từ chối ngay lập tức: “Em ở đây với chị.”

 

Tạ Minh San cũng hùa theo: “Chị cũng .”

 

Xung quanh nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía Lâm Hảo Vũ. Dù giữa biển , vẻ thanh tao, thoát tục của cô vẫn tỏa sáng rực rỡ. Nếu Lâm Khang Duệ và Tạ Minh San "hộ hoa sứ giả", e là khối gã trai bu bắt chuyện .

 

"Vậy... tụi cùng chơi trò khác nhé? Phóng phi tiêu thì ?" Lâm Hảo Vũ cũng lờ mờ cảm nhận sự chú ý, chủ động đề nghị.

 

Tạ Minh San: “Em chơi vòng ngựa gỗ nữa ?”

 

Lâm Hảo Vũ: “Chơi nhiều thế là đủ , để dành hôm khác đến. Giờ ba tụi chơi trò khác, phóng phi tiêu ai cũng chơi mà.”

 

Lâm Khang Duệ gật gù: “Đi thôi.”

 

Lúc đầu Lâm Hảo Vũ phóng phi tiêu cực kỳ tệ. may mắn , bên cạnh cô hai "cao thủ" Lâm Khang Duệ và Tạ Minh San. Hai tận tình chỉ bảo, giúp cô nhanh chóng nắm bắt bí quyết. Lâm Hảo Vũ vụt sáng từ một con "gà mờ" trở thành một "cao thủ" tầm trung. Ba mũi phi tiêu phóng vèo vèo, cắm phập vỡ ba quả bóng bay liên tiếp!

 

Lâm Hảo Vũ nhảy cẫng lên ăn mừng chiến thắng, hào hứng đập tay với Tạ Minh San sang đập tay với Lâm Khang Duệ, cái miệng ngọt xớt nịnh nọt: “Cô giáo Tạ và thầy giáo Lâm dạy đỉnh quá mất!”

 

Hahaha, hai vị "thầy cô" tâng bốc lên tận mây xanh, nở nụ vô cùng mãn nguyện. Học trò thông minh, tiếp thu nhanh khiến dạy cảm thấy cực kỳ thành tựu. là một cuộc hợp tác đôi bên cùng lợi!

 

Cuối cùng, Lâm Hảo Vũ ẵm trọn một chú gấu bông siêu cấp đáng yêu. Cô sướng rơn, công viên giải trí đúng là thiên đường!

 

Sau khi trải nghiệm vài trò nữa, ánh mắt Lâm Hảo Vũ vô tình va khu vực tàu lượn siêu tốc và xe điện đụng. Mấy trò cảm giác mạnh đúng là hấp dẫn quá ! Hiện tại cô khỏe mạnh đến mức chạy một lèo 3.000 mét cũng đứt , tiếc nỗi vẫn c.ắ.n Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn do bác sĩ Tiết kê đơn.

 

Tuy nhiên, sự tiếc nuối bỗng chốc tan biến khi Lâm Hảo Vũ phát hiện một cặp đôi giữa đám đông.

 

Là Lâm Hảo Hân và một trai khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú, toát lên vẻ thư sinh, sạch sẽ!

 

Dưa tới, dưa tới ! Mùi dưa thơm phức!

 

Đồng đạo hít drama Tạ Minh San cũng phát hiện Lâm Hảo Hân chỉ chậm hơn Lâm Hảo Vũ một nhịp: “Đó là Tứ tỷ của em kìa.”

 

Lâm Khang Duệ lơ ngơ quanh: “Ở cơ?”

 

"Kìa, ngay chỗ xếp hàng lên tàu lượn siêu tốc . Cái cặp đôi mặc sơ mi trắng đó, chà, nắm tay chặt cứng luôn kìa. Xem Tứ tỷ củ em mê lắm đây." Tạ Minh San bình luận y như một chuyên gia.

 

Lâm Khang Duệ nheo mắt cho rõ buông một câu phũ phàng: “Cái đồ mặt hoa da phấn.”

 

Tạ Minh San chép miệng: “Người trắng trẻo thật mà. Tứ tỷ của mấy gu thôi.”

 

Lâm Khang Duệ hừ mũi.

 

"Mọi thấy đó quen quen ? Hình như giống một nào đó." Lâm Hảo Vũ chợt lên tiếng.

 

Tạ Minh San ngớ : “Ai cơ?”

 

Lâm Khang Duệ cũng sang chị gái chằm chằm.

 

Lâm Hảo Vũ xoa xoa đầu, nghĩ mãi . Cuối cùng đành lắc đầu chịu thua: “Lúc nãy tự nhiên thấy quen quen, chắc do nhầm thôi. Nhìn kỹ thì hết thấy quen . Cô dám chắc từng gặp qua bao giờ.”

 

"Haha, khéo là con rơi con rớt của vị đại gia nào đó trong vòng tròn thượng lưu của tụi cũng nên." Tạ Minh San buông lời trêu đùa.

 

Lâm Khang Duệ gật gù: “Có khi thế thật.”

 

Lâm Hảo Vũ chẳng mấy bận tâm. Lâm Hảo Hân khôn ngoan thế nào nữa cũng chẳng bao giờ chịu thiệt. Kẻ đáng lo là cái xui xẻo sắp đá văng khỏi cuộc đời cô ả một ngày trời nào đó kìa.

 

Hôm nay tận mắt diện kiến "gu" yêu của Lâm Hảo Hân, coi như thu hoạch một quả dưa ngoài dự kiến.

 

Cả ba ý định phiền buổi hẹn hò của Lâm Hảo Hân. Tạ Minh San và Lâm Khang Duệ quyết định tháp tùng Lâm Hảo Vũ chơi vòng ngựa gỗ cuối. Lần , ngay cả Lâm Khang Duệ cũng kéo lên ngựa.

 

"Vòng ngựa gỗ vẫn là 'chân ái', đúng nào?" Lâm Hảo Vũ sang tươi hỏi Lâm Khang Duệ đang bên .

 

**[Thư Sách]**

Loading...