Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều - Chương 17: Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-17 03:04:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngu Tùng Trạch nỡ dùng hết, và em gái như những con mèo hoang sống lay lắt, ăn bữa nay lo bữa mai, chỉ lấy một ít để nấu canh, còn đều cất ở góc tường, trời lạnh thế còn thể để một thời gian.

 

Nấu canh cũng là cách nhất, xào thì chỉ một ít, nhưng nấu canh thì nhiều. Uống cùng canh nóng, ít nhất cũng no nước, ấm lòng.

 

Bát đầu tiên là dành cho Ngu Niệm Thanh, Ngu Tùng Trạch múc nhiều hơn một chút gạo và cải trắng ở đáy nồi.

 

Hắn bưng bát đến bên giường đất, kịp gì thì Đạp Tuyết, chú ch.ó nãy giờ vẫn vẫy đuôi để mặc cho Ngu Niệm Thanh vuốt ve, bỗng nhiên lao tới, n.g.ự.c đập cái bát.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Ngu Tùng Trạch kịp phòng , tay cầm chắc, cả ch.ó và bát cùng rơi xuống đất, canh đổ lênh láng.

 

Bát canh đầy đổ đất mới thấy rõ phần lớn là nước, gạo và rau chỉ một chút xíu.

 

Chú ch.ó đen dường như cũng sai, nó cụp đuôi , cơ thể yếu ớt đến mức tứ chi vững nổi, nhưng đầu vẫn cứ áp sát mặt đất cố gắng l.i.ế.m thật nhanh nước canh và thức ăn, cổ họng phát tiếng l.i.ế.m láp điên cuồng và tiếng ư ử, như thể đói lắm .

 

Hai em đều sững sờ, Ngu Tùng Trạch phản ứng đầu tiên. bát đổ , liền đợi Đạp Tuyết ăn hết đồ ăn đất, mới xách cổ nó lên, đặt giường đất.

 

Đạp Tuyết l.i.ế.m mép thòm thèm, nhưng đuôi cụp chặt.

 

Chó đều khôn, cho dù nó còn nhỏ, nhưng bản năng cũng cho nó , đụng bát của con để cướp thức ăn sẽ kết cục như thế nào.

 

Ngu Tùng Trạch đưa tay sờ lưng Đạp Tuyết, cảm nhận chú ch.ó tay đang run rẩy, là đói, lạnh, là sợ.

 

Hắn nhẹ giọng : “Nó chắc là đói quá hóa cuồng .”

 

Tiểu Niệm Thanh gật gật đầu, đưa tay kéo chú ch.ó nhỏ về, tiếp tục ôm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-sach-tieu-su-muoi-duoc-dan-phan-dien-cung-chieu/chuong-17-chuong-17.html.]

 

Hai em ai trách nó cả.

 

Ngu Tùng Trạch dọn dẹp mặt đất, múc một bát khác. Khi bưng , thấy đôi mắt sáng rực của Đạp Tuyết, chút bất đắc dĩ.

 

“Trong nhà chỉ ba cái bát, đừng vỡ nữa đấy.” Hắn .

 

Cũng Đạp Tuyết hiểu , nó ngoan ngoãn yên một bên, thèm đến nước dãi sắp chảy nhưng cũng động đậy nữa.

 

Hai em một miếng, em một miếng” mà ăn bữa tối. Đến lúc tắt đèn ngủ, Tiểu Niệm Thanh theo thói quen rúc lòng trai.

 

Con hổ bông thất sủng, chen giữa họ giờ là chú ch.ó đen nhỏ.

 

Ngu Tùng Trạch đưa tay sờ bụng Đạp Tuyết, chỉ căng lên một chút, mà phần lớn là nước canh, ánh mắt khỏi ảm đạm .

 

Bây giờ hai em họ thường xuyên một ngày chỉ ăn một bữa, bữa cơm bụng chó, đến ch.ó còn cho no.

 

Lòng Ngu Tùng Trạch chua xót, ôm lấy hình gầy yếu của em gái, càng thêm tự trách.

 

Hắn hề lên tiếng trong bóng tối, tại Tiểu Niệm Thanh trong lòng phát hiện . Một bàn tay nhỏ mềm mại từ từ đưa lên mặt thiếu niên, sờ đến đôi lông mày đang vô thức nhíu của .

 

“Giận ơi bay nhé." cô bé bằng giọng non nớt: "Ca ca ôm.”

 

Ngu Tùng Trạch một bên kéo tay em gái trong chăn, một bên càng ôm chặt lấy cô bé hơn.

 

Cô bé nhận vui, liền dùng cách đó để dỗ dành .

 

 

Loading...