[Tình hình gì thế? Sao Tiểu Bảo tự nhiên đòi nhảy lầu?]
[Trước đó vẫn đang yên lành mà?]
[Chắc chắn là do Thời Vụ Thanh đối xử với thằng bé chứ , ngoài mặt giả vờ nhân từ, lưng đối xử với Tiểu Bảo thế nào (Tức giận.jpg)]
[Hôm nay Lãnh Thần và ông cụ Lãnh đều ở đây, Tiểu Bảo dũng cảm lên, hết Thời Vụ Thanh lưng đối xử với em thế nào !!]
Những độc giả thế , tuyệt đối ngờ lát nữa Tiểu Bảo thực sự vài thứ chỉ là thứ họ thôi.
Lãnh Thần vai rộng chân dài, mấy bước lên đến tầng , đó theo tiếng giúp việc chạy tới, thấy Lãnh Không đang ở mép ban công lộ thiên, nhấc chân định nhảy xuống.
"Tiểu Không!" Lãnh Thần hạ thấp giọng, dám bé hoảng sợ: "Con gì thế? Nguy hiểm lắm, mau !"
Cậu bé tiếng, thu chân về, đầu . "Bố...?" Vẻ mặt bé mờ mịt, thần tình ngây ngốc, như thể đang chìm trong cơn ác mộng, ngay cả mặt là ai cũng xác định .
Lãnh Thần lập tức nhận điều bất thường, Tiểu Không bây giờ lẽ tỉnh táo lắm... Anh cố gần, mà nguyên tại chỗ, trầm giọng : "Là bố đây, Tiểu Không, qua chỗ bố nào."
Lúc Thời Vụ Thanh mới chạy tới, cô thấy thần tình của Lãnh Không thì sững sờ. "Tiểu Không?”
“Mẹ...?" Mắt Lãnh Không động đậy, nghiêng về phía , rõ ràng "Mẹ" khiến bé rung động hơn "Bố".
Thời Vụ Thanh đưa tay về phía bé, ôn tồn : "Lại đây, đến chỗ , ôm con.”
“Mẹ..." Cậu bé theo bản năng nở một nụ ngoan ngoãn, cũng , ý định xuống. ánh mắt chút trống rỗng cho thấy bé vẫn tỉnh táo, chỉ đang hành động theo bản năng.
[Tiểu Bảo thế? Sao trông như ma nhập ?]
[Mẹ kiếp, đang xem căng thẳng đến mức kem chảy cả , ông phán câu phun, đại ca , tiểu thuyết ngôn tình hiện đại đấy! Đâu ma?]
[(Dở dở ) Chắc chắn ma nhập , thấy giống ngủ tỉnh hơn? Hay là mộng du?]
[... Điểm chú ý là, Lãnh Không mà tin tưởng Thời Vụ Thanh thế? Lãnh Thần gọi thì nó chỉ ừ một tiếng, Thời Vụ Thanh gọi là nó định xuống luôn?]
[Ơ, bảo thực Thời Vụ Thanh đối xử với Tiểu Bảo ?]
[Mấy đừng hòng tẩy trắng cho Thời Vụ Thanh nhé! Tiểu Bảo còn nhỏ thế, Thời Vụ Thanh đ.á.n.h mắng nó, nó chắc chắn cũng nghĩ là do sai! Trẻ con trời sinh dựa dẫm ! Cái liên quan đến việc Thời Vụ Thanh đối xử với nó !]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-92-qua-dinh-roi.html.]
Ông cụ Lãnh lúc cũng thấy tiếng động, hoảng hoảng hốt hốt bảo giúp việc đẩy xe lăn . Ông , thấy Lãnh Không ở mép ban công, suýt chút nữa tắc thở ngất xỉu. may là giây tiếp theo, Thời Vụ Thanh đưa tay , Lãnh Không ý định xuống. Ông cụ Lãnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trái tim mới đặt xuống, giây tiếp theo, Lãnh Không mếu máo, dừng bước, lùi !
Ông cụ Lãnh tối sầm mặt mũi: "Tiểu Bảo! Đừng dọa cụ cố! Con thế ?"
Lãnh Thần bình tĩnh : "Nó ngủ trưa, giờ chắc thoát khỏi giấc mơ, đừng kích động nó, cứ nương theo nó."
Thời Vụ Thanh ban đầu còn tưởng Lãnh Không thực hiện cái "kế hoạch thiên tài" , nhưng tình hình cũng chắc chắn nữa. Lãnh Không là ngủ đến mụ mị chứ? Cô nhớ đến Lãnh Không phản ứng với lời , vội vàng lên tiếng nữa: "Tiểu Không, thế? Không đến chỗ ?"
Khuôn mặt ngây thơ của Lãnh Không giàn giụa nước mắt. Cậu bé ở mép ban công cao vút, lưng về phía , ánh mắt đau buồn tủi , nhưng về hướng . Giọng non nớt đầy vẻ đau lòng: "Mẹ! Mẹ mau giúp con!"
Lãnh Thần hiệu cho Thời Vụ Thanh tiếp lời, Thời Vụ Thanh dịu dàng hỏi: "Tiểu Không giúp con cái gì?" Thằng bé lập tức thương tâm hơn: "Giúp con với họ, con đứa trẻ hoang bố ! Hu hu hu! Con bố mà! Không cho con là đứa trẻ hoang!"
“...”
Thời Vụ Thanh. Một ý nghĩ vụt qua. Lãnh Không... thằng bé... Không là đang...
"Ai ?" Ông cụ Lãnh thế đau lòng c.h.ế.t: “Là ai Tiểu Không nhà là đứa trẻ hoang? Nói bậy bạ! Không trời cao đất dày! Tiểu Không, con đây với cụ cố, cụ cố giúp con dạy dỗ bọn họ!"
"Rất nhiều bạn nhỏ! Ở lớp mẫu giáo!" Lãnh Không chảy nước mắt, một cục nhỏ xíu trông tội nghiệp vô cùng: "Họ , nếu con bố , tại thể tên cho họ ? Tại bố bao giờ đến đón con, chỉ để dì giúp việc đến đón? Tên bố họ đều bảng đen nhỏ của lớp mẫu giáo, chỉ con là ... Hu hu hu..."
“...”
Thời Vụ Thanh. Được , xác định. Lãnh Không đúng là đang nghĩ cách "lấy danh phận" cho cô. Khoảnh khắc , cô đứa trẻ ba tuổi diễn xuất một kẽ hở, tâm trạng phức tạp vô cùng.
Lãnh Thần khẽ cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị. Lãnh Không càng càng buồn, đôi mắt to tròn tràn đầy đau khổ: "Mẹ! Hu hu cũng yêu Tiểu Bảo, luôn chịu đưa Tiểu Bảo ngoài chơi, cho dù ngoài cũng đeo khẩu trang! Bố càng yêu Tiểu Bảo, Tiểu Bảo là đứa trẻ ai yêu..."
Thời Vụ Thanh bình thường phép tùy tiện ngoài, càng đừng đến chuyện đưa Lãnh Không dung mạo giống Lãnh Thần ngoài, đoạn thoại của Lãnh Không thể là đầy toan tính, dùng góc của một đứa trẻ để ba lớn hiểu rõ, Thời Vụ Thanh ngoài, ngoài còn đeo khẩu trang, t.h.ả.m đến mức nào. Hơn nữa, Lãnh Không còn công khai đỡ cho Thời Vụ Thanh, những câu dễ gây nghi ngờ như "Mẹ cấm túc" khiến màn kịch trông như do Thời Vụ Thanh xúi giục .
Tâm trạng Thời Vụ Thanh bây giờ đúng là khó diễn tả. Quá đỉnh ! Quá đỉnh! Thằng bé thậm chí trực tiếp đòi nhảy lầu, mà giả vờ bóng đè, vì tủi trong lòng mới đòi nhảy lầu! Cái ai xem mà thốt lên "đỉnh chóp"?!
[Đỉnh chóp!]
Độc giả thốt lên đỉnh chóp. Góc của độc giả đương nhiên nhiều hơn Lãnh Thần và ông cụ Lãnh, tác giả vì kịch tính hóa, đặc biệt khi Lãnh Không xong đoạn , chu đáo chèn cho độc giả đoạn "hồi ức". Trong hồi ức, là đoạn đối thoại giữa nguyên và Lãnh Không khi Thời Vụ Thanh đến: "Nhớ giúp tranh thủ, con bây giờ còn nhỏ, lời con bố sẽ ." Sắc mặt Thời Vụ Thanh lắm. "Mẹ, con hiểu ." Lãnh Không gật đầu vẻ hiểu mà hiểu.
Độc giả lập tức hiểu , màn kịch mắt của Lãnh Không là do Thời Vụ Thanh dạy! [Đỉnh chóp, ha ha ha, Thời Vụ Thanh đúng là đỉnh chóp! (Mỉm ) (Tay xé bạch liên) (Tức thành cá nóc)]