"Tiếp tục." Người đàn ông lạnh lùng . Cô gái bèn nhào thẳng lòng , đôi môi căng mọng xinh mang theo sự e thẹn và mong chờ, chậm rãi tiến gần môi .
“...”
Lãnh Thần. Cơ thể cô mềm, nhẹ, ở trong lòng gần như trọng lượng, làn da lộ trắng như tuyết, nơi chạm ấm áp và mịn màng khiến nỡ rời xa. Mùi hương thanh mát thoang thoảng quanh mũi, đôi mắt sáng như trời gần ngay mắt.
"Chồng ơi! Tha thứ cho em nha!" Cô nũng nịu, đôi môi vẫn đang tiến gần.
“...”
Lãnh Thần khàn giọng: "Tiếp tục."
Hàng mi dài của Thời Vụ Thanh khẽ chớp, thẳng mắt : "Tha thứ cho em? Hửm?"
Lãnh Thần bắt đầu mất kiên nhẫn, ghét sự đụng chạm lúc gần lúc xa thế , ... hôn ngấu nghiến lên đôi môi đó. Người đàn ông bao giờ để bản chịu thiệt, nghĩ là , nhưng ngay giây phút định hành động, tâm trí bỗng trở nên hỗn loạn, cảm giác cả đều trở nên mơ hồ. Tha thứ cho cô ... tha thứ cho cô ...
"Được .” Anh : “ tha thứ cho cô."
"Chồng ơi thật đấy!" Cô gái cong mắt , lùi xa.
Lãnh Thần hoảng hốt hồn, mà dễ dàng buông tha như thế? Điều nên... Lãnh Thần khỏi nảy sinh cảm giác tiếc nuối. , cô gả cho , cơ hội còn nhiều... Anh thể thứ với cô.
Nghĩ đến đây, Lãnh Thần vội vàng nữa, u tối cô một cái khởi động xe. Còn Thời Vụ Thanh thì rũ mắt, thở phào nhẹ nhõm. Thôi miên thành công ... A, trong tình huống cực đoan thế mới miễn cưỡng thành công ?
Cô bảng điều khiển độc giả, xem những bình luận đầy dấu "hỏi chấm" mà khóa chặt mục nhân khí: 500.
Chiếc xe lao vút khỏi hầm để xe, Thời Vụ Thanh thất thần nghĩ, quả nhiên hành động của nam chính khiến độc giả cảm thấy vô lý, mà sự vô lý đó đồng thời cũng tăng ấn tượng về cô. Phát hiện điểm , Thời Vụ Thanh đơn phương tuyên bố, thoát khỏi giai đoạn mới!
Hệ thống: "."
...
Ăn trưa xong với nam chính, Thời Vụ Thanh ném về nhà và cấm túc. Nhìn nụ hiền từ như tượng tạc của quản gia, khói xe của nam chính, Thời Vụ Thanh dịu dàng: "Tiểu Không thế nào ? Có quấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-83-chong-oi-tha-thu-cho-em-nha.html.]
"Cậu chủ nhỏ ngoan." Quản gia mỉm : “Phu nhân, bên ngoài nóng, mau nhà ."
Thời Vụ Thanh gật đầu, bước biệt thự nhà họ Lãnh. Chưa bàn đến thế giới của giàu xa hoa lộng lẫy thế nào, Thời Vụ Thanh tốn bao công sức cày nhân khí lên 700. Mới chân ướt chân ráo đến, thế là giỏi lắm .
cô vẫn thể thả lỏng, vì nam chính ban ngày , buổi tối cũng chắc về nhà ngủ, đồng nghĩa với việc cô ở trong biệt thự thì gần như ống kính. Không ống kính thì tăng nhân khí kiểu gì? Thời Vụ Thanh nghĩ, cần một sự kiện để đẩy nhân khí lên thẳng 3000! Cày từng chút một thì kịp mất!
" mà bây giờ ngoài, nam chính ở nhà, tìm cơ hội đây?" Cô buồn rầu thở dài. Vẫn khó ghê.
"Mẹ!" Một giọng trẻ con non nớt bất ngờ vang lên. Thời Vụ Thanh theo hướng phát tiếng , thấy một đứa bé chừng hai ba tuổi, xinh xắn vô cùng, mặt nở nụ rạng rỡ chạy về phía cô. Đây chính là con của nữ chính, Lãnh Không.
Đừng thấy bé mới ba tuổi, IQ của bé cao đến lạ thường, vô cùng thông minh hiểu chuyện, độc giả đều thích bé và mong chờ bé trở thành thần trợ công cho nam nữ chính. Và , bé quả thực trở thành chất xúc tác quan trọng cho tình cảm của họ. Tuy nhiên, hiện tại Lãnh Không vẫn chỉ là một bánh bao nhỏ tưởng Thời Vụ Thanh là ruột và vô cùng thiết với cô.
"Tiểu Không!" Thời Vụ Thanh xổm xuống, Lãnh Không vui vẻ nhào lòng cô, reo lên: "Mẹ, về !"
"Ừ." Thời Vụ Thanh cảm thấy mới lạ, chọc chọc má đứa trẻ, những vết lõm nhỏ xíu hiện đó.
"Mẹ.” Lãnh Không ngẩng đầu, đôi mắt to tròn sáng long lanh: "Mẹ vui ?"
Thời Vụ Thanh ngờ bé nhạy cảm thế, cô suy nghĩ một chút, theo đúng thiết lập nhân vật ban đầu, khổ sở: "Không ."
"Có mà, vui." Lãnh Không lắc đầu, chỉ mắt Thời Vụ Thanh, nghiêm túc : "Sự vui chạy hết cả mắt kìa."
Thời Vụ Thanh sững sờ.
"Con vui vì chuyện gì." Nhóc con hì hì: "Mẹ, con thể giúp ."
Thời Vụ Thanh mỉm : "Hửm? Tiểu Không định giúp thế nào?"
Lãnh Không ngọt ngào, giọng non nớt, như thể đang những lời đáng sợ đến mức nào "Dùng mạng của con giúp nha, ."