[Không Thanh Thanh bây giờ thế nào ...]
[Xem mà quên cả thở.]
[Cầu xin tác giả, ít nhất... đừng để quá nhiều tiếc nuối.]
[Không dám xem tiếp nữa.]
[Phải gặp mặt tỷ tỷ cuối nhé, Thanh Thanh.]
[Vợ Thanh Thanh ơi, đừng sợ, bọn em đến thăm chị đây.]
Độc giả lúc đều như mưa, bình luận cũng ngắn gọn hơn hẳn, chẳng ai còn tâm trạng bình phẩm về màn đối đầu giữa Kỳ Loan và Thời Thư Lăng. Trái tim họ bay về phía Thời Vụ Thanh đang rõ sống c.h.ế.t .
...
Thời Thư Lăng bao giờ cảm thấy một đoạn đường dài đến thế. Ở cuối con đường, cô bé cùng cô lớn lên, thích lon ton chạy theo gọi "tỷ tỷ", luôn an ủi, cổ vũ khi cô buồn, giờ trưởng thành, dám vì cô mà lừa gạt cả thế giới. Cô bé vì cô mà đơn độc dấn hiểm nguy, và cuối cùng cũng vì cô mà sống c.h.ế.t rõ.
Càng ,mắt Thời Thư Lăng càng nhòe . Trong cơn hoảng hốt, cô như trở về ngày xưa, thiếu nữ cách đó xa, đang mải mê ngắm gì đó, tiếng bước chân liền đầu , thấy là cô bèn nở nụ ngọt ngào: "Tỷ tỷ!"
Sống mũi Thời Thư Lăng cay xè, đáp , nhưng cô đó chỉ là ảo ảnh. Bởi vì giọng của cô bé chính tay cô hủy hoại . Em bao giờ thể gọi cô là tỷ tỷ nữa.
"Thời tiểu thư, tới nơi ." Tên lính lui sang một bên.
Tim Thời Thư Lăng như búa tạ giáng mạnh, chân cô mềm nhũn nhưng vẫn cố gắng bước . Vừa bước qua cửa, nước mắt tích tụ trong hốc mắt lập tức trào kiểm soát.
[ vỡ đê .]
[Đây là Thanh Thanh ...]
[ còn nhớ đầu gặp Thanh Thanh, cổ là "phản diện", vẻ cho kinh ngạc, thầm nghĩ, đúng là đại mỹ nhân! Giờ thì... ...]
[Hu hu hu d.a.o đ.â.m nát tim !]
[Đau quá, đau quá mất.]
Trên giường, thiếu nữ quấn băng gạc trắng toát khắp , còn dáng vẻ ban đầu. Mái tóc đen ngắn nhiều, khuôn mặt chằng chịt vết dao, ngay cả đôi mắt cũng che kín. Không ai thể nhận cô nữa. Lồng n.g.ự.c cô gần như phập phồng, im lìm như c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-73-ket-cuc-the-gioi-1.html.]
“...”
Lòng Thời Thư Lăng đau như cắt, đau đến mức việc vững cũng tiêu tốn hết sức lực cả . Cô thấy Ngu Vĩnh Ninh bên cạnh, cô bằng ánh mắt lạnh lẽo khát máu, cũng thấy Thời Vụ Thanh dường như cảm nhận cô đến, đầu nghiêng về phía . Tất cả những điều đó càng khiến cô tuyệt vọng và sụp đổ.
"Qua đây." Ngu Vĩnh Ninh cô đầy hận thù.
"...Thanh Thanh!" Thời Thư Lăng lao đến.
Thời Vụ Thanh vẫn luôn bất động, nhưng ngay khoảnh khắc , ngón tay cô khẽ nhúc nhích. Thời Thư Lăng run rẩy nắm lấy tay cô: "Xin ... Thanh Thanh!"
Là cô quá coi chuyện là lẽ đương nhiên. Là niềm tin cô dành cho em gái đủ sâu sắc. Là cô ngu xuẩn, đần độn, đê tiện! Tất cả là của cô! Rõ ràng cô bao cơ hội gặp Thanh Thanh, rõ ràng cô thể hỏi thẳng em , rõ ràng cô thể ngăn cản bi kịch ! Tại ? Tại cô bỏ lỡ? Tại ? Tại cô tự tay... tự tay hủy hoại Thanh Thanh?
Nước mắt Thời Thư Lăng lăn dài má, rơi xuống mu bàn tay Thời Vụ Thanh.
"Thanh Thanh, , tỷ tỷ đưa về Thần Y Cốc. Sư phụ của tỷ, còn cả các trưởng lão nữa, y thuật của họ cao siêu, họ nhất định cứu !"
Ngu Vĩnh Ninh khẩy chút khách khí, tiếng đầy sự châm chọc. Thời Thư Lăng nghĩ sâu xa nụ đó ý gì, là nhạo cô bây giờ mới sự thật, là... quá muộn , cô cứu Thanh Thanh nữa.
Ngón tay cô lạnh buốt, nhưng bàn tay trong lòng bàn tay cô còn lạnh hơn, một chút ấm, như một tảng băng hàn, ủ mãi cũng ấm lên . Thời Thư Lăng là thầy thuốc, nên dù , cô vẫn cảm nhận rõ ràng sinh cơ của cơ thể mặt đang tuột dốc phanh, mạch đập... yếu ớt đến dường nào.
"Thanh Thanh..." Thời Thư Lăng lấy kim châm , thi châm cho em gái: "Đợi khỏe , tỷ tỷ dạy đàn, thật nhiều bánh ngon cho ăn... À đúng ! Muội còn nhớ ? Tỷ tỷ hứa mùa đông năm nay sẽ may cho một bộ áo đông! Muội mặc thử ?"
Thời Thư Lăng định rút một tay khỏi tay thiếu nữ, nhưng cử động, tay cô nắm nhẹ . Lực đạo yếu ớt đến mức Thời Thư Lăng chẳng cần tốn sức cũng thể giằng . cô cảm thấy như thứ nặng nhất thế gian kìm kẹp, ngón tay cứng đờ, dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Ngoài cửa sổ đang là giữa trưa, ánh nắng chan hòa, soi rọi cung điện vàng son lộng lẫy. Những hạt bụi vàng bay lơ lửng trong trung, thời gian lẽ trôi chậm rãi và yên bình.
"Tỷ tỷ..." Thiếu nữ khó nhọc mở miệng, âm thanh yếu ớt đến mức dù Thời Thư Lăng ghé sát cũng chỉ thể đoán qua khẩu hình. Cô cố sức chớp mắt, gạt hết nước mắt để rõ em gái đang gì. đôi mắt lời, dường như dự cảm điều gì, màn sương mù những tan mà còn dày đặc hơn, biến khung cảnh mắt nhòe như một giấc mộng.
Cái gì? Thanh Thanh đang gì? Không . Không rõ. Không thấy. Chỉ cảm nhận bàn tay đang nắm nhẹ tay cô dần mất hết lực, từ từ trượt xuống.
Thời Thư Lăng như rơi xuống hầm băng, ngây gục bên giường, phản ứng .
"Nàng ..." Phía , một giọng vang lên: "Tỷ tỷ, thật tiếc quá, đợi mùa đông nữa ."
[THẾ GIỚI 1 - HOÀN]