Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 69: Hình Như Ta Đã Giết... Muội Muội Của Mình

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:32:13
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không thể nào, thể nào, dù ở giữa hiểu lầm gì nữa, Thời Vụ Thanh cũng sẽ thực sự vì Thời gia như lời trai . Không thể nào! Lòng Thời Thư Lăng rối như tơ vò. Cô lập tức sai ngăn cản đám thuộc hạ phái hành quyết Thời Vụ Thanh, nhưng liệu kịp , chính cô cũng nắm chắc! Đã qua lâu như ...

đấy? Biết bọn họ vẫn đang tra tấn, g.i.ế.c thì ! Thời Thư Lăng tạm thời thể chấp nhận cái gọi là sự thật , nhưng cô trốn tránh. Dù thật giả, cô cũng cho rõ!

"Tiểu Lăng, rốt cuộc chuyện gì ?" Tiêu Trì ôm lấy cô, khó hiểu hỏi. Thời Thư Lăng vốn khinh công, nên khi gặp Tiêu Trì chạy tới, cô lập tức bảo Tiêu Trì đưa tìm Thời Vụ Thanh! Thời Thư Lăng lắc đầu, giờ cô chẳng còn tâm trạng nào để giải thích, vả chính cô cũng hiểu rõ ngọn ngành.

Tiêu Trì nhận thấy sự bất an của cô, cũng hỏi thêm nữa, ôm Thời Thư Lăng thi triển khinh công, chẳng mấy chốc đến nơi giam giữ Thời Vụ Thanh. Vừa chạm đất, Thời Thư Lăng lập tức lao về phía căn phòng! Chưa đến nơi, cô thấy tiếng la hét và tiếng kêu đau đớn! Những âm thanh đều là của phe cô phát !

Tình hình đúng! lúc đúng là chuyện !

Dây thần kinh đang căng như dây đàn của Thời Thư Lăng chùng xuống, cô xông thẳng trong! Cửa mở, mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng mũi! Xác của Tiểu Ý trong góc, vài thanh kiếm gãy vương vãi khắp nơi. Người của cô thì hai ba kẻ đang đất rên rỉ, những kẻ còn đang đuổi theo ngoài cửa sổ phía bên .

"Đuổi theo!”

“Đừng để chạy thoát!"

"Chuyện gì xảy thế ?" Thời Thư Lăng quát lớn.

"Chủ tử..." Một kẻ đất thấy cô, nén đau trả lời: "Có cứu Thời Vụ Thanh !"

Thời Thư Lăng còn kịp hỏi thêm câu nào thì khóe mắt quét thấy những miếng thịt vụn vương vãi sàn và những vũng m.á.u lớn loang lổ. Cô bỗng thấy chóng mặt: “...Thời Vụ Thanh, nó ?"

"Chủ t.ử yên tâm, tuy cứu Thời Vụ Thanh , nhưng ả tuyệt đối sống nổi . Chúng thuộc hạ chọc mù mắt, hủy dung mạo, tùng xẻo hơn một trăm nhát dao, bụng ả còn trúng một kiếm nữa."

“...”

Thời Thư Lăng nín thở. Cô loạng choạng lùi hai bước, vững, nếu nhờ Tiêu Trì đỡ lấy thì cô ngã quỵ xuống đất.

"Tiểu Lăng? Muội thế?" Thời Thư Lăng lắc đầu, thốt nên lời, bàn tay túm chặt lấy cánh tay Tiêu Trì, dùng sức đến mức nổi cả gân xanh. Nỗi hoảng sợ tên lan tràn trong tim, cô cảm thấy m.á.u cả lạnh toát. Nếu như... Nếu như... Không... thể nào!

Thời Thư Lăng khó chịu, trong lòng độc giả cũng chẳng dễ chịu gì.

[Tùng xẻo hơn một trăm nhát...]

[Mắt sưng húp !]

[Đau quá, Thanh Thanh của chúng chịu khổ suốt, đến cuối cùng ngay cả cái c.h.ế.t cũng đau đớn thế ?]

[Cứu Thanh Thanh thì chứ... Vết thương như thế, thà để cô còn hơn (khẽ )]

[Kiếp nhất định sẽ bình an, suôn sẻ và hạnh phúc nhé, Thanh Thanh.]

[Nước mắt đáng tiền... tuyệt vọng quá, gì nữa.]

[Cứ nghĩ đến cảnh cô thể cử động, thể chuyện, mắt cũng thấy gì, chỉ thể chịu đựng tra tấn trong bóng tối... là toáng lên!!]

[Gia đình ơi, sụp đổ thật !! Khó chịu quá! đau lòng quá! Tim đau quá!]

[Hoang đường quá, Thanh Thanh còn gặp mặt tỷ tỷ cuối... Bị cứu , đây mới là điều nuối tiếc nhất.]

[Thương Thanh Thanh quá, cũng thương cả Lăng Lăng nữa, đợi cô hết sự thật thì sẽ suy sụp đến mức nào.]

[Không chỉ thế ... còn Kỳ Loan nữa, chấp nhận chuyện thế nào đây? Người yêu nhất, c.h.ế.t t.h.ả.m đúng ngày giành thiên hạ.]

[Tiêu Trì nửa đời hành y cứu , chỉ vì chuyện của Lăng Lăng mà trở nên cực đoan, nếu hại là một cô gái vô tội...]

[Không một ai lành lặn (Rơi lệ), đến độc giả còn đ.â.m cho một nhát (Nhắm mắt).]

Khu bình luận những đợt sóng gió đó, giờ đây trầm lắng lạ thường, chỉ còn tiếng than. Họ ai là cứu Thời Vụ Thanh, nhưng cũng , Thời Vụ Thanh... thể sống nổi nữa . Hơn nữa, bây giờ, sống đối với cô mới là đau khổ. Cái c.h.ế.t là sự giải thoát. Cái c.h.ế.t, trở thành sự giải thoát. Bi ai quá.

Độc giả rút khăn giấy lau nước mắt, đỏ hoe mắt tiếp, ôm ấp chút hy vọng mong manh, cầu mong vẫn còn phép màu.

Thời Thư Lăng khi bình tĩnh , hỏi kỹ càng quá trình sự việc.

"Hắn võ công cao, chỉ tùy tiện một chiêu là mấy thương. Nhìn thấy t.h.ả.m trạng của Thời Vụ Thanh, giận dữ và hoảng sợ, thèm để ý đến bọn thuộc hạ, bế Thời Vụ Thanh nhảy qua cửa sổ luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-69-hinh-nhu-ta-da-giet-muoi-muoi-cua-minh.html.]

Thời Thư Lăng miêu tả xong, đối tượng tình nghi đầu tiên là Ngu Vĩnh Ninh. dù ai cứu nữa thì đó cũng ác ý với Thời Vụ Thanh. Tìm việc quan trọng nhất lúc , sự thật mới là quan trọng nhất.

Thời Thư Lăng gọi Liên Y đến. "Ngươi theo Thời Vụ Thanh, phát hiện nó điểm gì bất thường ?"

Liên Y ngẩn , chút mờ mịt, nhưng đôi mắt trầm tĩnh nghiêm nghị của Đại tiểu thư, cô vẫn nghiêm túc hỏi : "Ý Đại tiểu thư là về phương diện nào?"

"Bất cứ chỗ nào ngươi thấy kỳ lạ, đều thể ."

Liên Y bắt đầu hồi tưởng từng cảnh tượng trong quá khứ, cuối cùng, ký ức dừng ở những hình ảnh ấn tượng nhất. "Có một chuyện... nô tỳ cũng chắc là nhầm ..." Nếu Thời Thư Lăng hỏi, Liên Y tuyệt đối sẽ nhắc đến chuyện : "Vương gia từng tặng Thời Vụ Thanh một cây đàn, nô tỳ ở ngoài cửa sổ thấy cô ôm đàn, thần sắc như đang hoài niệm, miệng lẩm bẩm 'tỷ tỷ'..."

Liên Y sợ Thời Thư Lăng giận, xong vội bồi thêm một câu: "Đại tiểu thư, nô tỳ nhầm nữa!"

"...Nói tiếp." Thời Thư Lăng siết chặt ngón tay.

"Vâng. Hai tháng , Thời Vụ Thanh chùa cầu phúc, từng mất tích nửa canh giờ, khi thì bộ đồ khác. Nô tỳ vì chuyện mách với Vương gia, Thời Vụ Thanh lén lút hẹn hò với đàn ông... Sau đó, Vương gia chọn tin Thời Vụ Thanh, mà Thời Vụ Thanh cũng chỉ bóng gió răn đe nô tỳ chứ hề trừng phạt."

Không trừng phạt... Liên Y từng là tỳ nữ của Thời Thư Lăng, xảy chuyện tày đình như thế mà Thời Vụ Thanh phạt Liên Y? Tại ?

"Tiếp tục."

"Còn hôm dùng phận Tuyết Lăng đến Vương phủ, buổi tối Thời Vụ Thanh với nô tỳ một câu khó hiểu 'Tuyết Lăng sẽ , ngươi cần áy náy', nô tỳ thăm dò xem tại thế, cô bảo 'Ta với Vương gia , sẽ động '..."

Lúc đó, Liên Y tưởng Thời Vụ Thanh cố tình khoe khoang địa vị của mặt Kỳ Loan, vu oan cho Tuyết Lăng cũng , mà bảo Vương gia động Tuyết Lăng cũng . giờ nghĩ thì thấy gượng ép. Thời Vụ Thanh cần thiết ngăn Kỳ Loan hại Tuyết Lăng ? Nên Liên Y cũng kể luôn chuyện .

"Còn điểm cuối cùng, nô tỳ nhớ rõ, cái đêm Thời Vụ Thanh từ tửu lầu trở về, từng lẩm bẩm một câu 'May mà là lừa '..."

Theo từng lời kể của Liên Y, Thời Thư Lăng dù tin cũng bắt buộc Thời Vụ Thanh bằng một ánh mắt khác. Cô thử đặt hình ảnh Thời Vụ Thanh qua lời kể của trai...

Ôm đàn gọi tỷ tỷ, là vì... nhớ cô; Không phạt Liên Y, là vì Liên Y là nha của cô; Nói với Liên Y rằng Tuyết Lăng , là sợ Liên Y áy náy vì chứng giả ban ngày; Vu oan cô đổ tách , là để cô bắt mạch, tra độc tố trong vì Liên Y?!

Có lẽ... Thời Vụ Thanh sớm nhận trúng độc, cũng là do Liên Y , nhưng vì cô lừa gạt trong thiên hạ, cái c.h.ế.t là điều sớm muộn nên cô quan tâm nữa. Trên cung yến, cô nén đau đớn và ánh mắt dị nghị và Thời gia cắt đứt quan hệ; Trong tửu lầu, cô sợ chuyện mạo danh thế sẽ liên lụy đến Thời gia, nên dứt khoát giả vờ chán ghét Thời gia, cố tình đẩy và Thời gia về hai phía đối lập. Câu "May mà là lừa " là về chuyện Tiêu Trì miêu tả cô hủy dung! Thời Vụ Thanh tưởng Tiêu Trì đang lừa cô !

“...”

Trong mắt Thời Thư Lăng dần dâng lên nỗi kinh hoàng. Cô phát hiện thể xâu chuỗi bộ logic với . Điều ... lên cái gì?

Đầu ngón tay Thời Thư Lăng run rẩy kiểm soát, cô bỗng thấy như đang giữa trời đông giá rét, lạnh đến mất tri giác.

"Đại tiểu thư? Đại tiểu thư? Người ?" Liên Y lo lắng gọi.

Thời Thư Lăng hồn, cô dừng , ngoắt sang hỏi đám thuộc hạ bên : "Các ngươi... , Thời Vụ Thanh... phản ứng của nó thế nào? Kể rành mạch cho !"

Đám tuân lệnh, miêu tả : "Tiểu Ý là phụng mệnh đến g.i.ế.c ả, ả ngạc nhiên, dường như gì đó nhưng phát tiếng.”

“Sau đó, d.ư.ợ.c tính hiểu mạnh lên, ả cử động nổi ngón tay! lúc bình tĩnh, hề sợ hãi, dường như bình thản chấp nhận...”

“Lúc chọc mù mắt, ả mở mắt trừng trừng, tận mắt con d.a.o găm đ.â.m tới gần...”

“Lúc xẻo miếng thịt đầu tiên, khóe môi ả chảy máu, giọng đỡ hơn chút, kêu một tiếng nhỏ, gần như thấy, nhưng vì tiếng kêu đó mà sặc máu...”

“Đến nhát d.a.o thứ năm mươi, ả cầu xin bọn thuộc hạ g.i.ế.c ả ...”

“Nhát thứ chín mươi, ả như c.h.ế.t , còn chút phản ứng nào nữa..."

Đám đều Thời Vụ Thanh thôi miên, nên trong lời kể của họ, Thời Vụ Thanh thê t.h.ả.m vô tiền khoáng hậu, t.h.ả.m đến mức dùng chữ ghi , cũng cảm thấy đau .

Thời Thư Lăng mà mặt cắt còn giọt máu. Không nên như thế, nếu thực sự là Thời Vụ Thanh hại cô thì Thời Vụ Thanh phản ứng đó...

Tiêu Trì nãy giờ sớm nhận sự bất thường của cô, giờ những lời , phản ứng của Thời Thư Lăng, lập tức một dự cảm chẳng lành: "Tiểu Lăng, Thời Vụ Thanh..."

Thời Thư Lăng đầu , trong mắt giăng đầy màn sương mù mịt. Giọng cô khàn đặc: "Sư phụ, hình như con tự tay... g.i.ế.c c.h.ế.t của ."

Đồng t.ử gương mặt dịu dàng của Tiêu Trì d.a.o động dữ dội. Chưa đợi kịp suy nghĩ, giây tiếp theo, cổ Thời Thư Lăng một bóp chặt.

Người đó đôi mắt phượng đỏ ngầu như rỉ máu: "Ngươi---cái-gì?"

 

Loading...