Kỳ Loan sâu đôi mắt ửng đỏ của Thời Vụ Thanh, chậm rãi nhướng mày: "Nàng giao dịch với ?"
Giao dịch?
Tim Thời Vụ Thanh đập thót một cái. Không thành công ư?! Kỳ Loan tưởng nhầm rằng cô là để thỏa thuận, cầu xin đừng cho Thời Thư Lăng ?
Toang ! Quả nhiên là thất bại! Ba ngày mới dùng một , giờ đây?
"Ký chủ, bình tĩnh." Hệ thống an ủi: “Cô thất bại vì cô quá yếu, mà là do nam chính quá mạnh."
"Cần mi ?" Thời Vụ Thanh dở dở . Điều đó chẳng quá rõ ràng ?
"Mỗi thôi miên thời gian một phút." Hệ thống nhắc nhở.
Một phút? Thời Vụ Thanh lập tức nhận , thời gian ngắn ngủi còn chính là cơ hội duy nhất. với đa nghi như Kỳ Loan, phòng chắc chắn cao! Đừng là một phút, cho dù cho cô cả ngày để thôi miên liên tục cũng chắc thành công!
Trừ khi... trừ khi cách nào đó phân tán sự chú ý, khiến lơ là cảnh giác...
"Tách." Thời Vụ Thanh như thấy tiếng đồng hồ đếm ngược vang lên trong đầu. A a a! Không còn thời gian nữa! Đành liều một phen !
"Thanh Thanh..." Kỳ Loan rũ mắt, đang định thêm gì đó thì thiếu nữ trong lòng bỗng nhiên rướn dậy, lao nhanh về phía .
Hắn sững sờ.
Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại ấm áp dán chặt lên môi . Hương thơm thanh khiết của thiếu nữ len lỏi cánh mũi, hàng mi run rẩy của cô gần ngay trong gang tấc.
"Ưm..." Đồng t.ử Kỳ Loan d.a.o động dữ dội. Dù rõ cô lúc chỉ vì giữ chân Hồng Minh, rời . mà... Là cô chủ động hôn .
"A Loan, thích nhất. Thích nhất đời ." Thiếu nữ khẽ ngước mắt, giọng dịu dàng như nước.
Nàng còn ... nàng thích nhất.
Trái tim còn theo sự kiểm soát của lý trí, não bộ cũng rơi trạng thái thiếu oxy tạm thời. Đôi mắt phượng của Kỳ Loan thì vẻ bình tĩnh, nhưng nếu kỹ, sẽ thấy bên trong thất thần.
Chưa đợi suy nghĩ của kịp vận hành trở , đôi mắt sáng trong như gương một nữa áp sát, Kỳ Loan thậm chí còn thấy hình bóng phản chiếu trong đó.
"Kỳ Loan, hề chuyện nhận Thời Thư Lăng. Chàng hỏi đến chuyện của nữa, những chuyện xảy xe ngựa, cũng sẽ quên hết."
Cô thì thầm từng chữ.
Kỳ Loan sầm mặt: "Nàng..."
ngay khoảnh khắc tiếp theo, lời của nghẹn . Dường như một màn sương mù dày đặc bao phủ lấy những lời , những khả năng suy tính. Hắn ghi nhớ, nhưng chỉ thể kinh ngạc trân trối ký ức của dần trôi tuột .
"Không." Kỳ Loan siết chặt lấy cơ thể trong lòng. Hắn chuyện gì đang xảy , nhưng trực giác mách bảo rằng nếu thực sự quên , sẽ ngày càng xa rời mắt, cho đến khi thể nào chạm tới nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-61-thich-chang-nhat-tren-doi.html.]
"Hồng Minh, ngươi ..." Mắt Kỳ Loan vằn lên tia m.á.u đỏ, mồ hôi lạnh rịn trán, ánh mắt găm chặt Thời Vụ Thanh: “Tìm..."
Tìm cái gì? Đi tìm ai? Để gì?
"A Loan, ? Vẫn còn giận chuyện lúc nãy ?" Thiếu nữ trong lòng lo lắng hỏi han: “Ta thừa nhận, chính là Thời Vụ Thanh... Chàng đừng ghét , ?"
Không... Không . Có gì đó đúng! ... rốt cuộc là chỗ nào đúng?
Kỳ Loan sa sầm mặt mày, chằm chằm Thời Vụ Thanh nhúc nhích. Một lúc lâu , buông lỏng tay: "Xin , đau nàng ... Ta ghét nàng, vĩnh viễn bao giờ."
Thời Vụ Thanh bắt sự mờ mịt thoáng qua trong đáy mắt , cô mỉm nhẹ nhõm: "Vậy thì quá."
...
Trở về phủ, Kỳ Loan khi mất đoạn ký ức dễ lừa hơn nhiều. Thời Vụ Thanh dám ngây thơ mà lơ là cảnh giác nữa.
Hơn nữa, chuyện lúc nãy là sơ hở. Hồng Minh thấy lệnh của Kỳ Loan tìm Thời Thư Lăng. Nếu nhắc chuyện với Kỳ Loan... Đây chính là một mối họa ngầm cực lớn!
Thời Vụ Thanh suy tính một chút, cố ý ngay mặt Kỳ Loan, kéo Hồng Minh sang một bên, cảnh cáo Kỳ Loan: "Chàng lén đấy."
Kỳ Loan bình thản cô.
"Là bất ngờ chuẩn cho mà." Thời Vụ Thanh nháy mắt.
Hắn ngẩn , mím môi khẽ: "Ừ."
Hồng Minh kéo một góc, vẻ mặt đầy phức tạp. Hắn len lén liếc về phía Kỳ Loan, mới cẩn thận hỏi: "Vương phi, gì?"
Thời Vụ Thanh đưa tay kéo : "Đi xa thêm chút nữa." Cô thừa, võ công thính lực hơn thường nhiều!
“...”
Hồng Minh giật , nhảy vọt xa vài mét. Bên cạnh là cái hồ nhỏ, lúc tiếp đất suýt chút nữa trượt chân ngã xuống hồ.
"?" Thời Vụ Thanh ngơ ngác: “Ngươi nhảy bờ hồ gì?"
"Vương phi, cứ đó chỉ đường là ." Biểu cảm của Hồng Minh như vỡ từng mảnh: “Đừng hại ."
"?" Thời Vụ Thanh. Kỳ quặc thật, cô hại lúc nào chứ?