"Thiếp..." Thời Vụ Thanh nước mắt, "A Loan, cố ý, ở phía ."
Kỳ Loan đáp lời, chỉ dùng đôi mắt phượng sâu thẳm cô chằm chằm đầy ẩn ý.
Bầu khí dần trở nên căng thẳng, Thời Vụ Thanh vài phần hoảng loạn. Không chứ, chứ, hôm nay cô sẽ "bay màu" thật ?
Uổng công cô còn nghĩ, Kỳ Loan dù giận cũng sẽ g.i.ế.c cô ! Dù trông cũng chút hảo cảm với cô mà!
Kết quả giờ thì Cô trực tiếp lao lên tặng đối phương một cú tát! Người tính khí đến cũng nhịn chứ! Huống chi còn là Vương gia quyền cao chức trọng!
"Chàng... giận ?" Thời Vụ Thanh thấp thỏm dậy, "Thiếp thật sự cố ý!"
Kỳ Loan liếc qua chiếc khăn tay cô đang nắm chặt, tỏ rõ ý kiến: "Ngoài cái , nàng còn gì khác với ?"
Đến ! Đến !
Thời Vụ Thanh nuốt nước bọt, ánh mắt tự chủ mà lảng nơi khác: "A Loan, ? Chàng gì?"
"Nàng ? Khi nàng dối và chột , nàng sẽ dám thẳng ."
"..." Thời Vụ Thanh cúi đầu, giọng mềm nhũn: "A, A Loan, đừng như , sợ."
Kỳ Loan vì im lặng một lúc. Sau đó, hỏi: "Là vì sợ nên mới dám thẳng?"
Thời Vụ Thanh gật đầu.
"Vậy tại dám đ.á.n.h ?"
"... Đó là hiểu lầm."
"Hiểu lầm?" Kỳ Loan lạnh, rõ ràng là tin.
Thời Vụ Thanh cảm thấy chuyện đuổi muỗi thì tổn hại hình tượng của , nhưng thì cái mạng nhỏ khó giữ! Thế là cô do dự một chút, lí nhí : "Thiếp..."
Kỳ Loan rõ, thần sắc càng lạnh hơn: "Nói to lên."
"!" Thời Vụ Thanh giật b.ắ.n , hét lớn: "Là con muỗi c.ắ.n !"
"Nàng bổn vương là muỗi?"
"..." Thời Vụ Thanh.
Cái ... cái khó đỡ thật sự. Nam chính mạch não kiểu gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-42-de-thuong-qua-kieu-diem-qua.html.]
"Không ! Ý là con muỗi c.ắ.n , là con muỗi, ..." Thời Vụ Thanh sắp đến nơi . Áp lực từ Kỳ Loan quá lớn! Cô hiện tại run lẩy bẩy, chỉ tìm cái lỗ nào đó chui tọt trốn cho xong!
[Thanh Thanh, mau đừng nữa, tuy tin cô thật sự đang đuổi muỗi, nhưng Kỳ Loan sẽ tin !]
[Hắn sẽ chỉ cảm thấy cô đang tìm cớ! Mà còn tìm một cái cớ dở !]
[Sợ c.h.ế.t khiếp, cảm giác giây tiếp theo nam chính sẽ tiễn Thời Vụ Thanh lên đường luôn.]
[ là đáng sợ thật, nhưng mà... ai hiểu cho với, dáng vẻ vợ yêu nghiêm túc muỗi c.ắ.n , dễ thương quá, kiều diễm quá !]
[Người chị em, bà cô đơn ! cũng thấy thế! Cưng xỉu.]
[Nếu vì tình huống hiện tại, chỉ riêng câu của Kỳ Loan khiến sặc, cái gì mà là muỗi chứ? Chẳng lẽ cũng "cắn" Thanh Thanh ?]
Cùng với lượng bình luận tăng lên, chỉ nhân khí của Thời Vụ Thanh và Kỳ Loan cũng đang tăng nhanh chóng mặt. Thời Vụ Thanh giờ gì còn tâm trạng mà xem.
Cô xong, bất an liếc trộm Kỳ Loan một cái, đối phương vẫn biểu cảm gì, nhưng cũng tiếp lời nữa, đang nghĩ gì.
Thời Vụ Thanh cố gắng vớt vát: "Vừa lúc Thiếp ăn cơm, con muỗi đốt Thiếp, Thiếp chỉ đuổi nó , Thiếp ở lưng..."
"Cho nên..." Kỳ Loan cắt ngang lời cô: "Không do sai chuyện gì ?"
"Không... hả??" Thời Vụ Thanh định phủ nhận, phản ứng câu của xong thì ngớ . Cô mờ mịt ngẩng đầu: "Cái gì?"
"Không do sai chuyện gì, nàng giận nên mới đ.á.n.h ?" Giọng điệu Kỳ Loan vô cùng nghiêm túc.
"..." Thời Vụ Thanh. Cô trầm mặc. Độc giả... cũng trầm mặc.
"Lăng Lăng.” Kỳ Loan chăm chú cô: "Nếu chuyện gì nàng thích, nàng thể với , sẽ sửa. nàng cũng cần sợ , , trừ phi nàng rời xa , bằng vĩnh viễn sẽ tổn thương nàng... Cho dù nàng giấu giếm điều gì nữa."
Thời Vụ Thanh mấp máy môi, thốt nên lời. Cô kinh ngạc và khó hiểu đối phương.
Nếu là đây, Kỳ Loan những lời thì cũng thôi , nhưng hiện tại... Hắn rõ ràng sự thật từ miệng Thời Thư Lăng mà? Hắn cô tất cả những chuyện đó với đích tỷ, cô từ thủ đoạn, cô mưu đồ riêng... Hắn thế mà vẫn những lời như ?
Thời Vụ Thanh tâm trạng phức tạp. Gió thổi tung lọn tóc bên má cô, lọn tóc con là cô cố tình để để mô phỏng theo Thời Thư Lăng.
"Nàng thể vĩnh viễn tin tưởng ." Kỳ Loan đưa tay , những ngón tay thon dài đẽ chạm bên má cô, nhẹ nhàng vén lọn tóc đó tai cô: "Người thích, cũng là con thật của nàng."
"Cho dù..." Ánh mắt sắc lạnh: "Nàng giúp nàng g.i.ế.c , cũng sẽ theo."
"..." Thời Vụ Thanh.