5.
Sau cuộc đối thoại đó, bề ngoài vẫn như , nhưng bên trong, trở về trạng thái quan sát thế giới bên ngoài bằng ánh mắt lạnh lùng như khi đến thế giới loài .
Ta thấy Thời Hằng An nổ bếp, Thanh Thanh lộ vẻ thôi.
Ta thấy Thanh Thanh vẽ tranh cho Thời Hằng An, từng nét bút đều nghiêm túc tỉ mỉ.
Ta cũng thấy, đôi khi Thanh Thanh đối xử với bằng thái độ khác , sự khác biệt đó nhỏ, cũng khó rõ là gì, nhưng sự khác biệt khiến cảm thấy cách giữa và Thanh Thanh gần hơn bao giờ hết.
Ta bắt đầu một việc theo trực giác.
Ví dụ, cố ý tiếp tục Thời Hằng An với Thanh Thanh.
Ví dụ, đ.á.n.h với Thời Hằng An.
Ví dụ, lên kế hoạch đưa Thanh Thanh rời .
Thanh Thanh dường như bày tỏ ý kiến, dường như .
Ta thường cảm thấy đa nghi, nhưng trong mỗi giấc mơ, mơ thấy trong màn sương dày đặc, Thanh Thanh đầu với .
Cô trịnh trọng: "Cảm ơn."
Cảm ơn. Ta nhẩm hai từ .
Vậy thì, là điều , dù vạn nỡ, cũng nên giúp đạt .
6.
Nếu Thanh Thanh trở về sẽ đối mặt với cục diện đó, nhất định sẽ quan tâm đến những cảm giác mơ hồ .
chỉ tưởng Thanh Thanh trở thành yêu quái, thiết hơn với Thời Hằng An mà thôi.
Sau khi trở về tộc, tu luyện ngày đêm nghỉ. Các ca ca chỉ tưởng lo Thanh Thanh chịu uất ức, nhưng rằng, điều sợ hãi hơn cả là sự xa cách của Thanh Thanh.
nếu thần minh định sẵn là xa vời, thì cũng nên giúp thần minh đạt ước nguyện trong lòng.
Ta liều mạng tu luyện, một loại cảm xúc thể diễn tả khiến gần như sụp đổ.
Thế nên cũng ngày càng lạnh lùng hơn.
Cho đến một ngày, Bảy sắc mặt khó coi tìm :
"Tiểu Hề... xảy chuyện ."
Khoảnh khắc đó, cảm thấy chẳng hề bất ngờ.
Ta bình tĩnh hỏi: "Thanh Thanh ?"
Sau lưng Bảy, mấy khác thò đầu , đều kinh ngạc , dường như lạ lẫm vì phản ứng của bình thản đến thế.
Anh Bảy vô thức hạ giọng: "Tiểu Hề... Thời Vụ Thanh thấy nữa."
Diệt tộc, mất tích.
Ta choáng váng một hồi, bỗng bật : "Thời Hằng An sẽ nhận sự trừng phạt khủng khiếp nhất."
"... Tiểu Hề, chứ?" Anh Bảy dọa đến luống cuống tay chân.
"Tiểu Hề... bình tĩnh !"
"Tiểu Hề Tiểu Hề! Đừng hoảng! Các phái tìm Thời tiểu thư !"
Các ca ca ùa tới.
Bỏ qua chuyến đến nhân giới, vẫn là tiểu công chúa vô lo vô nghĩ nhất của Yêu tộc.
, cứ thế mà gặp gỡ.
7.
Ta tìm Thanh Thanh lâu nhưng thấy. Định vị cũng mất hiệu lực.
Các ca ca đôi khi giả vờ vô tình chuyện:
"Thời tiểu thư sẽ c.h.ế.t... sẽ lúc đó vẫn còn trong đám cháy, thoát chứ?"
"Câm mồm! Đánh c.h.ế.t mày bây giờ! Cho mày bậy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-357-ngoai-truyen-tieu-he-3.html.]
"Theo tao thấy, Thời tiểu thư chắc chắn trốn thoát, giờ đang ẩn cư ở đó, sống chứ!"
" , ai thấy Thời tiểu thư mà chẳng đối với cô ?"
chấp nhận.
Dù là kết cục cái c.h.ế.t, là lời từ biệt ngày gặp .
Cô gái nhỏ dịu dàng cứu vớt trong lúc bất lực nhất, nỡ vĩnh biệt?
Tháng thứ ba tìm kiếm cô ở nhân giới, tin Thời Hằng An đ.á.n.h chiếm Lâm Kỳ.
Ngay khi tin, lập tức đến Hoàng đô Lâm Kỳ, còn kịp báo cho các ca ca.
Ta hiểu Thời Hằng An, thậm chí hơn cả Thanh Thanh, bởi vì Thời Hằng An là kẻ thù lớn nhất của .
Hắn đột nhiên động thái lớn như , còn thể vì ai chứ?
Sự thật chứng minh đoán sai.
Vừa đến bên ngoài Hoàng thành Lâm Kỳ, thấy Thanh Thanh lâu ngày gặp nhốt trong một cái lồng sắt đen, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt tan vỡ đến mức khiến tức khắc mất lý trí.
Thời Hằng An! Hắn dám!
Ta chán ghét , căm hận đến thế, nhưng cũng bao trở thành đến thế!
Hắn mà thực sự từng khiến thần minh rơi lệ vì !
Ta tự cho rằng hiểu Thanh Thanh hơn Thời Hằng An, nhưng cũng hận chính cái điều thấu hiểu đó.
Rõ ràng là sự tồn tại đặc biệt nhất đối với Thanh Thanh ? Tại thể trân trọng? Tại thể giữ Thanh Thanh ?
Thời Hằng An, rốt cuộc ngươi đang cái gì ?!
Ta dùng sự nhẫn nại lớn nhất đời mới kìm nén nước mắt. Thanh Thanh từng , thấy buồn.
"Thời Hằng An, ngươi đối xử với Thanh Thanh như ?" Ta gằn từng chữ hỏi.
8.
"Cho nên, định đổi mạng với ?"
Thanh Thanh khẽ hỏi . Cô cũng còn sức để lớn nữa.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, lắc đầu, nhưng trong lòng mang theo một tia hy vọng.
" , Thanh Thanh, đêm đó chỉ là hiểu lầm thôi. Thực , Thời Hằng An trở thành ca ca công nhận."
Cho nên, ở , Thanh Thanh.
Ta đoán trong mắt chắc chắn rõ những lời .
Thanh Thanh sờ sờ tai , cong mắt một cái: "Thích , Tiểu Hề."
Kẻ lừa đảo. Ta im lặng cô.
"Không lừa đảo, là thật đấy." Cô nghiêm túc .
"Kẻ lừa đảo!" Ta lạnh lùng .
"Sẽ mãi mãi nhớ kỹ Tiểu Hề."
"Kẻ lừa đảo!!!" Ta liều mạng kìm nén nước mắt.
Thanh Thanh thu nụ , đôi mắt xinh dường như cũng phủ một tầng sương.
Cô cũng sẽ buồn vì .
"Đừng lừa ." Ta đột ngột gạt tay cô , bế cô lên, ngoài.
Ta đưa cô tìm Thời Hằng An.
Ta cô thành điều .
Ta nên bảo vệ cô, cũng bảo vệ ước nguyện của cô.
Chỉ là, đến cửa, nhịn : "Đừng lừa ."
Thích . Sẽ mãi mãi nhớ kỹ .
Đừng lừa .