Thời Vụ Thanh hít một , bước nước cờ quan trọng nhất để kiếm nhân khí ở thế giới .
Cô nghiêng đầu, đôi mắt chớp trai , mở miệng: "Tỷ tỷ đưa khỏi kinh thành . Tỷ ghét nhất sự ràng buộc, nhất định thể tự do tự tại. Đợi khi c.h.ế.t, tỷ thể trở về Thời gia."
Thời Dụ sững sờ. Còn Ngu Vĩnh Ninh, cánh tay đang ôm Thời Vụ Thanh bỗng siết chặt: "Ngươi cái gì?"
"Danh tiếng Kỳ Vương những năm nay ngày càng lớn, hiềm nghi công cao cái chủ. Thánh thượng rõ ràng để ý, nhưng những tước bớt quyền lực của ngài , còn ban đích nữ Thời gia, cũng là tỷ tỷ cho ngài ... Thực ý tứ rõ ràng , ?"
Thời Vụ Thanh khổ: "Thánh thượng dung Kỳ Vương, cũng dung Thời gia, diệt trừ cả hai mối đe dọa cùng lúc. Mà phía Kỳ Vương dám manh động, bèn bắt đầu từ Thời gia. Dù một khi Thượng thư phủ và Kỳ Vương phủ liên hôn, lầm của Thời gia, Kỳ Vương cũng thoát khỏi liên can."
Thời Dụ kinh ngạc Thời Vụ Thanh. Hắn thể ngờ những tâm tư đế vương mà từng nghĩ tới thốt từ miệng đứa em gái thứ xuất nhu mì ngoan ngoãn.
"Thế lực trong triều chằng chịt, tranh đấu quyền lực, rút dây động rừng. Chuyện của cha hiện giờ là sự bắt đầu, Thánh thượng động thủ với Kỳ Vương phủ ." Ánh trăng xuyên qua mây, lặng lẽ rơi lên thiếu nữ. Trên mặt cô còn vương những giọt m.á.u đỏ tươi, nhưng đến kinh .
Ánh mắt cô tỉnh táo và sáng ngời: "Hành động hôm nay của nương là do gián tiếp thúc đẩy... Hôm đó bà đến Vương phủ gặp , cố ý chọc giận bà. Thực cũng là bà vạch rõ giới hạn với . Ta thể ngăn cản hôn ước của Thánh thượng, nhưng cũng Thượng thư phủ và Kỳ Vương phủ còn dây dưa. Vì Kỳ Vương mới là mối họa lớn nhất trong lòng Thánh thượng, Thời gia chỉ cần đúng đường, chắc tránh kiếp nạn ."
Thời Dụ khó mà diễn tả tâm trạng lúc , lòng rối như tơ vò, nên tin : "Vậy tính ? Cho dù Thời gia tránh , gả Kỳ Vương phủ, Kỳ Vương ngã ngựa, chắc chắn cũng thoát..."
Nói đến đây, giọng tắt lịm. Vì Thời Dụ nhớ đến câu cô : "Đợi khi c.h.ế.t".
Cô từng nghĩ sẽ sống tiếp.
Thời Vụ Thanh mỉm nhẹ: "Thời công tử, cần lo cho . Từ lúc quyết định tỷ tỷ Kỳ Vương phủ, chuẩn sẵn cho cái c.h.ế.t... Nếu cái c.h.ế.t của một đổi lấy bình an cho cả nhà Thời gia, thì cả."
"Lăng Lăng ? Con bé ?" Đầu óc Thời Dụ trống rỗng, chỉ còn sự quan tâm đến em gái khiến buột miệng hỏi theo bản năng.
Thời Vụ Thanh khựng , nụ cũng nhạt khi nhắc đến cái tên đó, ai cũng sự quan tâm của cô dành cho : "Tỷ tỷ , đây là quyết định của riêng . Hôm đó hẹn tỷ tỷ chuyện, đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê tỷ , nhờ di nương đưa tỷ khỏi kinh thành... Thời công tử, đừng lo, tỷ tỷ giờ sống , đợi sự việc êm xuôi, tỷ thể về ."
"..." Căn phòng chìm tĩnh lặng.
Không ai ngờ sự thật là như . Một nữ t.ử khuê phòng, to gan lừa dối , kháng thánh chỉ, ôm niềm tin bảo vệ gia đình, tỉnh táo rõ kết cục nhưng vẫn nghĩa vô phản cố bước t.ử cục. Cô lấy dũng khí và quyết tâm đó?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-35-su-that-lai-la-nhu-vay.html.]
Và cô chắc chắn bước sẽ bảo vệ Thời gia?
Dù phát hiện , cô đều cầm chắc cái c.h.ế.t. Hơn nữa, giống như bây giờ, cô còn nhà hiểu lầm, thù hận, chán ghét...
Thậm chí, cô còn vì quan hệ với Kỳ Vương mà ám sát. Đao kiếm lướt qua da thịt, cái c.h.ế.t như hình với bóng, phía là bóng tối mịt mù, phía là gia đình cô liều mạng bảo vệ nhưng họ ghét cô thấu xương.
Giây phút , ngay cả Ngu Vĩnh Ninh cũng chấn động. Hắn kìm nhớ ngày hôm đó, rừng hoa đào bay rợp trời, giọng thiếu nữ gần như thành kính: "Ta cầu xin Phật tổ, Thời Thư Lăng thể một đời hạnh phúc thuận lợi, sầu lo, bệnh tật, thể tự do tự tại sống hết kiếp ."
Hóa ... cô đến bản cô. Cô sớm chấp nhận kết cục của , chỉ hy vọng cô dùng mạng để bảo vệ thể hạnh phúc cả đời.
Ngu Vĩnh Ninh chấn động, kìm ghen tị với Thời Thư Lăng. Lại thể nhận sự quan tâm thuần túy khắc cốt ghi tâm đến , thể khiến một vì mà thản nhiên đón nhận cái c.h.ế.t, nhưng vẫn lo sợ hạnh phúc! Nhất là, ước nguyện như , là đang trong lòng .
Độc giả lúc lịch sự "hỏi thăm" mười tám đời tổ tông Thời Vụ Thanh .
[ nhổ, hủy dung + bán lầu xanh, đây là cái mà mày gọi là "sống "? Bạch liên hoa, diễn, diễn tiếp , đợi nữ chính đến xử mày!]
[Nghe mấy câu đầu tao suýt tin, may mà nó Lăng Lăng giờ vẫn tao mới nhận là bịa đặt]
[Sao tiểu thuyết , đúng là phí phạm tài năng!]
[Có cần mặt mũi thế, tư d.ụ.c cá nhân mà vĩ đại gớm]
[Ai mà tin mấy lời thì đúng là thiểu năng]
[Đừng buồn nôn nữa ! Tao nguyền rủa con cái mày cũng gặp loại đàn bà như mày!]
giữa cơn bão c.h.ử.i rủa, cũng lác đác vài bình luận khác biệt.