Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 32: Bại lộ
Cập nhật lúc: 2025-11-26 06:26:29
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Vụ Thanh khựng một chút, đặt tay lòng bàn tay đối phương. Ngay đó, một lực mạnh kéo cô lên lưng ngựa!
Hồng Minh đang giao chiến sang thấy là Thời Dụ, thực sự phân , bèn để ngựa rời ! Được ruột Vương phi đưa , dù thù hận gì cũng an hơn ở đây! Hơn nữa, Thời Dụ đến cứu Vương phi, quan hệ hai thế nào còn nghĩ ?
Thấy bóng hai khuất dần, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn. Không cần bảo vệ nữa, thể bung lụa ! "G.i.ế.c! Một tên cũng tha!"
...
Bên , Thời Dụ chở Thời Vụ Thanh chạy qua hai con phố, vỗ mạnh m.ô.n.g ngựa cho con vật hoảng sợ tiếp tục chạy thẳng, còn ôm Thời Vụ Thanh nhanh chóng rời , rẽ một căn phòng trống trong khách điếm.
"Muội , chứ?" Đến đây, dây thần kinh căng thẳng của Thời Dụ cuối cùng cũng chùng xuống.
"Không ." Thời Vụ Thanh lắc đầu, khẽ : "Cảm ơn ca ca."
"Cảm ơn cái gì với ca ca?" Trong phòng thắp đèn nên Thời Dụ rõ biểu cảm của Thời Vụ Thanh. Hắn nhíu mày, giọng gấp gáp: "Chỉ là... Lăng Lăng, và nương hôm nay rốt cuộc là ? Đã xảy chuyện gì?"
Trời mới khi Thời Dụ thấy xin , xin Hoàng đế từ mặt , trong lòng sụp đổ đến mức nào! Nếu hiệu bằng mắt, nhảy hỏi cho lẽ ngay tại chỗ !
Thời Dụ nhận thực sự giận , và cũng thực sự... chán ghét, oán hận. Ánh mắt đó nhắm đứa em gái mà luôn yêu chiều nhất, Thời Dụ nghĩ mãi thông.
"Ca, thể giải thích rõ ràng với ." Muội nhỏ nhẹ : " cứ tin là , nương chỉ là nhất thời giận quá mất khôn..."
Ánh mắt Thời Dụ sắc lạnh: "Muội cái gì?" Muội bao giờ những lời như !
"..." Thiếu nữ vẻ dọa, cứng , vài giây mới hồn: "Muội nữa là chứ gì."
Thời Dụ nheo mắt, cảm giác xa lạ quái đản về mắt ập đến. Sự xa lạ kiểu dưng nước lã, mà là sự khớp trong lời ăn tiếng của ... Và cảm giác đối phương mang cho giống , mà giống... giống ai nhỉ? Thời Dụ nhất thời nghĩ .
Hắn đè nén ý nghĩ đó, chuyển chủ đề: "Vừa đám sát thủ là ?"
"Muội cũng ."
Thời Dụ đến bên cửa sổ. Bên ngoài trăng thanh gió mát, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi con đường xa xa. Có lẽ do nơi giao chiến quá xa, ở đây thấy tiếng động gì, cả con phố yên tĩnh đến đáng sợ.
"Có thể là kẻ g.i.ế.c Kỳ Vương." Thời Dụ tuy ngây thơ nhưng ngốc, nhanh chóng suy luận . Sát thủ thể nhắm , chỉ thể là g.i.ế.c Kỳ Vương nhưng tối nay Kỳ Vương giữ trong cung.
Thời Vụ Thanh thầm nghĩ chắc , g.i.ế.c cô cũng khả thi lắm chứ! mà...
Hàng mi dài của cô khẽ rung, bóng lưng đàn ông, trong mắt thoáng qua tia dị sắc. Đây... cái tình tiết xa rời nguyên tác , chẳng là cơ hội ngàn vàng của cô ?
Nếu là cô sẽ mạo hiểm đổi cốt truyện lúc , nhưng giờ cốt truyện nát bét , cũng thế cả thôi.
Thời Vụ Thanh cố tình đến bên cửa sổ, bộ cũng ngoài. Ánh trăng chiếu lên sườn mặt cô, góc nghiêng của mỹ nhân tinh xảo tuyệt trần, tóc đen da trắng, áo quần bay bay trong gió tựa tiên t.ử giáng trần.
đó trọng điểm. Trọng điểm là, tai cô trắng ngần, trong khi Thời Thư Lăng... tai trái một nốt ruồi nhỏ.
Nốt ruồi tác giả từng miêu tả kỹ, nên khi Thời Vụ Thanh đó, dòng miêu tả " tai gì" hiện lên, độc giả bùng nổ!
[Sắp phát hiện ?!]
[Thời Dụ suy tính nhiều giống Thượng thư phu nhân , nếu phát hiện Kỳ Vương phi em ruột, tên cái gì cũng dám đấy]
[ , Thời Dụ là 'cuồng em gái' chính hiệu, phát hiện khéo bóp c.h.ế.t Thời Vụ Thanh luôn]
[Hồi hộp vãi!]
Thời Vụ Thanh cũng nghĩ như độc giả, cô yên chờ bóp cổ và chất vấn. cô chỉ đợi cái kéo tay của đàn ông: "Muội ngốc ? Đứng đó đợi phát hiện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-32-bai-lo.html.]
"..." Ta thấy ngốc là đấy! Thế mà phát hiện !
Thời Vụ Thanh cạn lời, mở to đôi mắt xinh Thời Dụ đầy bất lực. Ở chỗ Kỳ Loan cô che giấu khép nép sợ phát hiện; đến chỗ Thời Dụ cô chình ình đó, thấy gì!
Bình luận cũng là dấu ba chấm, đầu tiên Thời Vụ Thanh đồng cảm sâu sắc với độc giả đến thế.
"Ca ca, , xem tình hình..." Cô từ bỏ ý định, vẫn cố lết phía đó. Kết quả một bước giật .
"Lăng Lăng!"
Thời Vụ Thanh ngờ dùng lực mạnh thế, vững ngã ngửa . Thời Dụ vội đỡ lấy cô, khuỷu tay vô tình va mạnh góc bàn, tạo tiếng động lớn.
Thời Vụ Thanh vững , bực bội : "Huynh tự nhiên túm gì?"
"Ta..." Thời Dụ định giải thích theo bản năng, nhưng não bộ hỗn loạn, chỉ thốt một chữ nghẹn .
Muội hỏi túm cô gì... Ngay khi tay va đập mạnh như thế. Cô hề quan tâm lấy một câu ?
Thần sắc Thời Dụ gần như mờ mịt, một trực giác đáng sợ xâm chiếm tâm trí . Hắn lộn xộn : "Ta chỉ cửa sổ, tăng nguy cơ bại lộ..."
"Thì với là , tự nhiên túm lấy, thể thương ?" Thiếu nữ về phía cửa sổ: "Cũng bao giờ Vương gia mới về, trốn đến bao giờ đây?"
Thời Dụ xoa khuỷu tay, đôi mắt đen láy nhuốm vẻ kinh ngạc: "Lăng Lăng, tuy giữa và nương xảy chuyện gì, nhưng ca ca hiểu cũng dễ dàng. Chuyện trong nhà nương đúng là nên giận cá c.h.é.m thớt lên , nhưng còn nhớ khi xuất giá, hứa với nương điều gì ?"
Động tác ngoài của thiếu nữ khựng một chút khó nhận , cô : "Tất nhiên nhớ chứ! Ca ca, giờ chạy trốn quan trọng hơn, chúng đừng chuyện nữa."
"Muội nhớ thì thử xem." Giọng Thời Dụ bình tĩnh.
"Bây giờ cái ..."
"Nói xem!" Thời Dụ đột ngột quát lớn, khí thế bức , bàn tay to lớn chút lưu tình nắm chặt cổ tay Thời Vụ Thanh ngăn cô bỏ chạy: "Nói mau!"
Thời Vụ Thanh giật : "Muội... là chứ gì, ca ca, buông ."
"Hôm đó ngay cạnh rõ mồn một, nếu sai một câu..." Thời Dụ lạnh lùng .
Đồng t.ử Thời Vụ Thanh co rụt .
[Cuối cùng cũng phát hiện !!]
[Chị em ơi! Hôm nay ăn mừng ! Sướng quá!]
[Cá một vé ông điên lên bóp c.h.ế.t con mụ như rệp luôn!]
[Chắc , vì giờ bả vẫn là Kỳ Vương phi. lúc điên lên thì gì chả ]
[Trời ơi! Tao theo dõi bao lâu nay chỉ đợi khoảnh khắc ! Cho con tiện nhân chịu trừng phạt!]
[Lộ nhanh lên, cho thấy bộ mặt thật của nó, aaaa đợi nữa !]
"Muội... ca, chuyện qua lâu , nhớ từng câu từng chữ ?" Thiếu nữ dịu giọng, còn đưa tay kéo nhẹ tay Thời Dụ, lắc lắc như nũng cầu xin buông tha.
Đây đúng là hành động mà thiết . Thời Dụ như rơi xuống hầm băng, m.á.u lạnh toát. Sự kinh hoàng muộn màng khiến kiểm soát lực đạo, bàn tay nắm cổ tay thiếu nữ nổi đầy gân xanh.
"Á... đau, ca ca..."