[Hahahaha hưng phấn c.h.ế.t mất!]
[Vãi vãi vãi, tưởng tượng hình ảnh , cảnh ngầu lòi!]
[Thời ca uy vũ!]
[Thời ca bá khí!]
[Con tiện nhân cuối cùng cũng sắp c.h.ế.t ! Cảm giác khí trong lành hơn hẳn!]
[(Pháo hoa) (Pháo nổ) Ăn tết thôi bà con ơi!]
[Đừng một d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t luôn nhá! Chọc cho tỉnh dậy ! Rồi trong lúc tỉnh táo thì móc mắt, rút lưỡi, chặt tứ chi, cắt từng miếng thịt (Hưng phấn.jpg)]
[Cẩn thận bạo lực quá nền tảng cấm đấy! Theo , cứ cắt đầu ném ngoài hầm canh, cho Thời phụ Thời mẫu uống, cho họ sự thật (Cười xa.jpg)]
[Rồi lấy thể thành con rối? Như thế báo thù , nguyện vọng của Thời ca cũng thỏa mãn! Tuyệt vời!]
Tiểu Hề ngăn cản, nhưng Thời Hằng An tung một đòn đ.á.n.h bay xa!
Cô bé cuối cùng cũng lộ vẻ sợ hãi, giọng run rẩy dữ dội: "Không !”
“Không hại Thanh Thanh!"
Mái tóc trắng dài xõa xuống mặt, càng nổi bật đôi đồng t.ử đỏ như máu.
Trực giác của loài yêu khiến Thời Hằng An khựng .
“Ngươi định đốt cháy nội đan?"
Tiểu Hề lạnh lùng và căm hận chằm chằm: "Ta hứa sẽ bảo vệ Thanh Thanh!"
" ả xứng, ngươi lừa , thứ ả ghét nhất chính là yêu quái.”
Thời Hằng An chẳng hề rung động, chỉ trào phúng Tiểu Hề.
"Mới .” Tiểu Hề : "Nàng thích ."
Nói đến đây, cô bé chợt ngộ điều gì đó, lạnh: "Cho nên, nguyên nhân gốc rễ khiến ngươi tức giận, chỉ là... nàng thích ngươi chứ gì?"
Vừa dứt lời, Tiểu Hề bóp chặt cổ. Hành động định đốt cháy nội đan để tăng sức mạnh trong thời gian ngắn cũng một luồng yêu lực khác cắt ngang.
Đôi mắt đỏ của cô bé buộc đối diện với ba con mắt đen thẳm như vực sâu .
Khóe miệng Thời Hằng An nở nụ cường điệu: "Ngươi cũng c.h.ế.t ? Vậy thành cho ngươi."
Tiểu Hề sợ c.h.ế.t. cô bé , c.h.ế.t thì Thời Vụ Thanh chắc chắn cũng sống nổi.
Cô bé giãy giụa nhưng thoát , cũng phát âm thanh nào.
Ngón tay Thời Hằng An siết chặt, dường như bẻ gãy cổ cô bé ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-273-thanh-thanh-thuc-ra-rat-de-y-den-nguoi.html.]
Tiểu Hề gắng sức giơ tay, chỉ về phía Thời Vụ Thanh, hiệu lời .
Thời Hằng An lạnh lùng cô bé. Tiểu Hề đành chỉ Thời Hằng An một nữa.
Hai chỉ tay khiến khỏi liên tưởng đến nội dung cô bé . Thời Hằng An vẫn hề động lòng.
Tiểu Hề chỉ thấy mắt tối dần. Đến khi cô bé tưởng c.h.ế.t chắc thì Thời Hằng An buông tay .
"Nói .”
Con yêu quái ba mắt xuống cô bé từ cao: "Coi như là di ngôn."
Tiểu Hề cược đúng. Tên yêu quái mắt quả nhiên tình cảm phức tạp với Thanh Thanh cho dù sắp g.i.ế.c đối phương, vẫn những chuyện liên quan đến nàng!
Cho nên... Cô bé hít thở một chút, dùng giọng mềm mại đáng yêu nhưng đầy lạnh lùng : "Thanh Thanh thực để ý đến ngươi."
"Ngươi chỉ thế thôi ?”
Thiếu niên nhạo: "Vậy thì ngươi thể c.h.ế.t ."
"Ta bằng chứng!”
Trước khi Thời Hằng An tay, ngón tay Tiểu Hề khẽ động, một quyển sách nhỏ giấu ở nơi kín đáo trong phòng bay .
Thời Hằng An bắt lấy, liếc qua.
Đó là một cuốn du ký tạp văn bình thường. Nếu điểm gì đặc biệt thì chỉ là trang sách phẳng phiu, bìa sách sạch sẽ, rõ ràng chủ nhân cuốn sách giữ gìn nó.
Thời Hằng An lơ đãng lật , định tiễn một một yêu trong phòng lên đường. Hắn sẽ nuôi những kỳ vọng vô ích nữa. Muội ư? Trước sức mạnh tuyệt đối, đó thực sự là sự tồn tại yếu ớt và nực !
Lật , quả nhiên cũng là một đống nội dung nhàm chán. Thời Hằng An thuận tay lật thêm một trang, nửa cuốn sách trong tay dần hóa thành tro bụi.
Rõ ràng, chuẩn tiện tay hủy luôn cuốn sách.
...Khoảnh khắc tiếp theo, Thời Hằng An đột nhiên cứng đờ .
Độc giả nương theo tầm mắt của , thấy nội dung trang sách lật tới.
Đó còn là những dòng chữ in như nữa, mà là một trang giấy trắng, bên dùng bút chi chít chữ.
Nét chữ to nhỏ, đậm nhạt, rõ ràng là do những thời gian khác .
Và cả trang giấy , thì vẻ nhiều nội dung, nhưng thực chỉ một từ, một chữ.
Tất cả các chữ đều lặp nội dung của dòng đầu tiên, ở đó :
[Ca ca]
...