Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 259: "Thanh Thanh, nàng đừng sợ ta."

Cập nhật lúc: 2025-12-25 08:22:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng mi dài của thiếu nữ khẽ rung động, trong đáy mắt dần phủ lên một tầng sương mù.

"...”

Khương Thông lắp bắp: "Còn... còn..."

Bộ não đình trệ, Khương Thông thốt nên lời, hoảng loạn buông tay .

Thiếu nữ dung mạo diễm lệ lập tức lùi vài bước như một chú thỏ con hoảng sợ.

[?]

[Khương Thông giở trò gì thế?]

[Không móc mắt thật đấy chứ? Đôi mắt của Thời Vụ Thanh sức hút lớn đến thế ?]

Khương Thông theo bản năng hạ thấp giọng xuống: "Nàng... nàng chứ?"

Thời Vụ Thanh vô thức liếc con d.a.o găm trong tay .

Con d.a.o lập tức trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Khương Thông chút do dự ném phăng nó , chối bay chối biến: "Là do thị vệ cứ nhét tay đấy."

"?”

Đám thị vệ bỗng dưng đeo nồi.

Khương Thông chằm chằm thiếu nữ mặt chớp mắt: "Ngày tháng chán quá nên chỉ thích đùa dai vô hại một chút thôi. Xin nhé, dọa nàng sợ . Thật bình thường chẳng bao giờ hại ai cả."

"??”

Đám thị vệ.

Thiếu gia, ngài đang cái quái gì thế??

Đến đây nửa ngày mà ngài g.i.ế.c cả chục mạng đấy?

Các vị tiểu thư: "..."

Ngài đoán xem chúng tin ?

"?”

Thời Vụ Thanh.

Tầm nước mắt che khuất, cô chậm rãi chớp mắt một cái để giọt lệ rơi xuống, cốt để cho rõ hơn.

Thế nhưng giọt nước mắt như Khương Thông hoảng hốt. Hắn luống cuống tay chân định gì đó nhưng thôi, cứng đờ một lúc đột ngột sang trừng mắt với đám thị vệ bên cạnh: "Thu hết đao kiếm cho ! Cút ngoài!"

"... Rõ.”

Hai tên thị vệ ngơ ngác , nhưng thói quen phục tùng khắc sâu trong xương tủy khiến họ phản ứng cực nhanh.

Họ thu đao , thuận tay nhặt luôn con d.a.o găm mà Khương Thông vứt rút lui khỏi tửu lầu.

Bầu khí trong tửu lầu trở nên quỷ dị, tất cả đều ngẩn ngơ màn kịch , hiểu vị đại nhân vật đến từ Hoàng thành đang diễn trò gì.

Độc giả càng đầy ắp dấu hỏi trong đầu:

[Hắn cái gì cơ?]

[Hả? Thích đùa dai vô hại? Bình thường hại ai? Lời ma nó tin ?]

[Không chứ, Khương Thông ý gì đây?]

[..................]

[Tốt nhất đừng như nghĩ nhé (Mỉm ). Thằng ngu !]

"Ta tên là Khương Thông, nàng đừng sợ, sẽ hại nàng .”

Khương Thông cô sợ nên dám gần, tại chỗ, thẳng lưng, cố tình tỏ vẻ cao quý của dòng dõi quý tộc: "Còn nàng tên gì?"

"...”

Thời Vụ Thanh.

Nếu cô nhớ nhầm thì nãy đối phương gọi tên cô mà.

Thời Vụ Thanh vẫn lí nhí đáp: "Thời Vụ Thanh, tên là Thời Vụ Thanh."

"Vậy thể gọi nàng là Thanh Thanh ?”

Thiếu niên cong môi : "Nàng cũng thể gọi là Thông Thông."

"...”

Xin kiếu!

Hoàn gọi cái tên khủng bố đó chút nào!

Ánh mắt của đối phương quá mức trần trụi và lộ liễu, Thời Vụ Thanh thoải mái cúi đầu xuống. Trong lúc cô còn đang suy nghĩ nên trả lời thế nào thì Khương Thông tự biên tự diễn: “Thanh Thanh, nàng đồng ý nhé?"

"... Không !”

Một danh xưng mật như , ở thời đại cô gái nào đồng ý để một khác giới mới gặp đầu gọi chứ!

"Được .”

Giọng Khương Thông ỉu xìu, nhưng ngay đó chuyển sang khen ngợi: "Thanh Thanh, giọng nàng thật đấy."

"...”

Thời Vụ Thanh.

Nha bên cạnh kinh ngạc đến ngây . Vốn tưởng tiểu thư nhà c.h.ế.t chắc , vị đại nhân Hoàng thành quá tàn bạo. Ai ngờ , ngay lúc tiếng hét của cô tắc nghẹn ở cổ họng thì tiểu thư chỉ cần ngước mắt một cái, thái độ của vị đại nhân liền đổi 180 độ. Không những tha cho tiểu thư mà còn đuổi hết thị vệ ngoài...

Sự đổi kỳ lạ ...

Nhìn kiểu gì cũng giống như trúng tiếng sét ái tình với tiểu thư !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-259-thanh-thanh-nang-dung-so-ta.html.]

Đôi mắt nha dần sáng lên. Nếu tiểu thư lọt mắt xanh của đại nhân vật Hoàng thành, liệu cô cũng sẽ theo tiểu thư đến đó ?

Đó chính là nơi phồn hoa nhất thế gian!

Nha chìm đắm trong ảo tưởng, mặt kìm nụ .

"Tiểu thư.” cô chủ động lên tiếng: "Không đến để mời đại nhân tham dự tiệc sinh nhật ngày mai ?"

Thời Vụ Thanh thầm kêu .

"Được chứ!”

Khương Thông nhanh nhảu nhận lời, giọng điệu thể thấy vui vẻ: "Thanh Thanh, nàng yên tâm, nhất định sẽ chuẩn cho nàng một món quà tuyệt diệu!"

"...”

Thời Vụ Thanh nhắm mắt.

Thật lòng đến chút nào.

Thiếu nữ rũ mắt yên lặng, tà váy rực rỡ khẽ đung đưa theo cơn gió ngoài cửa sổ.

Khương Thông cảnh , chẳng hiểu thấy trái tim cũng đung đưa theo, bay lơ lửng chín tầng mây.

"Thanh Thanh, nàng đừng sợ .”

Khương Thông : "Nàng thích gì, đều thể tặng cho nàng."

Thời Vụ Thanh liền ngẩng đầu lên, chần chừ một chút hỏi: "Vậy thể tặng con thỏ cho ?"

"Thỏ?”

Khương Thông đầu .

Thị nữ vội vàng ôm con thỏ tuyết tới.

Thiếu niên ghét bỏ con thỏ sắp c.h.ế.t đến nơi, cau mày : "Thanh Thanh, con sắp c.h.ế.t . Nếu nàng thích, sẽ sai mua hai con khác khỏe mạnh hơn."

"Ta con .”

Thời Vụ Thanh lúc bình tĩnh , cô theo đúng thiết lập nhân vật: "Chàng tặng nó cho ."

Câu như mệnh lệnh, nhưng vị thiếu gia vốn quen nắm quyền sinh sát trong tay chẳng hề tức giận. Ngược , còn sợ cô giận, vội vàng đáp: "Được, ! Thanh Thanh, nàng yên tâm, sẽ tìm chữa khỏi cho nó! Có c.h.ế.t cũng bắt nó sống cho bổn thiếu gia!"

Thị nữ bước tới, ôm thỏ tuyết đặt tay Thời Vụ Thanh.

Cô cẩn thận đón lấy.

Con thỏ trắng muốt khẽ ngóc đầu dậy, đôi mắt đỏ như m.á.u Thời Vụ Thanh một cái mệt mỏi rạp xuống.

Cơ thể nó phập phồng yếu ớt, dường như thở thể tắt bất cứ lúc nào, nhưng nhiệt cao, ôm lâu còn cảm giác bỏng tay.

"Không cần , sẽ tự tìm chữa.”

Lại gần Thời Vụ Thanh mới thấy con thỏ nhiều vết thương, chắc chắn đều là do Khương Thông gây .

Đối với còn tàn nhẫn như , gì đến động vật.

"Thanh Thanh, mới đến đây thông thạo đường nước bước. Chiều nay nàng cùng dạo trong thành ? Nếu gặp món gì nàng thích, đều mua cho nàng.”

Khương Thông chẳng bận tâm đến con thỏ, hỏi với vẻ căng thẳng.

Thời Vụ Thanh chẳng đồng ý chút nào, nhưng nếu từ chối, ai tên sẽ chuyện điên rồ gì. Hơn nữa, với tính cách của nguyên chủ, cô sẽ đời nào từ chối một cơ hội để khoe khoang phận và sự đặc biệt của !

"Được.”

Thế là Thời Vụ Thanh gật đầu.

Mắt Khương Thông sáng rực lên, : "Thanh Thanh, nàng thật ."

[ chỉ sáu dấu chấm: ......]

[666, dạo phố bắt mua đồ cho , thế mà còn khen là .]

[Thứ não yêu đương ngu ngốc gì thế , cho dù là thấy sắc nảy lòng tham thì cũng chọn đối tượng chứ!]

[(Mất trí) (Đọc ) (Câm nín)]

[Đệt! Quá vô lý!!! Hắn thích Thời Vụ Thanh thật !!!]

[Cốt truyện ma quỷ gì thế !!! Xem mà ngơ ngác luôn!! Dù cũng là từ Hoàng thành đến, chẳng lẽ chút mắt nào ?! Đùa !]

[! Kiểu công t.ử thế gia như Khương Thông, lẽ thấu linh hồn dơ bẩn ẩn lớp vỏ bọc của Thời Vụ Thanh ngay từ cái đầu tiên chứ!]

[Mắt cần dùng thì móc !]

[ dự đoán (Đập bàn phẫn nộ), tiếp theo chắc chắn Khương Thông sẽ vì Thời Vụ Thanh mà đối đầu với nam chính!!]

[Aaaaa (Muốn ói), tác giả ơi ơn cho Thời Vụ Thanh c.h.ế.t nhanh !! Bà đang cái gì !!]

[(Gào thét) Tại !! Tại thích Thời Vụ Thanh!! chấp nhận!]

...

Sự phẫn nộ của độc giả sắp tràn khỏi khu bình luận, nhưng điều đó chẳng đổi gì.

Tác giả dừng góc ở đó quá lâu. Sau đó, góc chuyển về phía Thời Hằng An, trong khi Thời Vụ Thanh cùng Khương Thông dạo suốt cả buổi chiều. Vị đại tiểu thư hai chữ "khách sáo" như thế nào, thích món gì là sai Khương Thông mua ngay món đó.

Hơn nữa, cô còn cố ý chọn lúc đang để đưa yêu cầu với giọng điệu mập mờ, cố gắng truyền tải thông điệp: "Ta cũng hứng thú lắm với nhân vật lớn từ Hoàng thành , nhưng cứ ưu ái bám lấy , cũng hết cách mà".

Nói đơn giản thì chính là hư vinh.

Vậy mà Khương Thông chiều theo cô từ đầu đến cuối, thậm chí còn cố ý phối hợp diễn cùng, khiến hai tên thị vệ theo càng càng hiểu nổi.

Đến chập tối, Khương Thông đề nghị đến Thời gia ở nhờ, Thời Vụ Thanh đành đồng ý.

...

 

Loading...