Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 230: "Thấy tôi hôn Thanh Thanh, ghen à?"

Cập nhật lúc: 2025-12-20 17:05:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Dịch Dương hiểu lầm gì đó, ngẩn , như phát hiện bí mật gì động trời, mắt sáng lên: "Xương sườn gãy ba cái, tinh thần lực tiêu hao 80%, mỗi bước đều chóng mặt hoa mắt, cơ thể đau đớn vô cùng."

Lần Tô Ninh còn lạ gì ý đồ của nữa? Cô khẩy, đang định mắng cho vài câu thì thấy cô bạn bên cạnh : "Đáng đời." Tô Ninh: "Phụt."

Thời Vụ Thanh sắp xếp ngôn từ: "Cậu còn cử động cảm tạ thần linh... , cảm tạ đấy. sống khổ sở thế , là để tiễn một đoạn nhé."

[Thanh Thanh! Lý do em tiễn một đoạn, lẽ là vì mạo phạm em chứ! (Đau lòng)]

[Mẹ kiếp, Thanh Thanh thấy đây là mạo phạm, vì đây ai thế với thần bao giờ, tham chiếu mà!]

[Con gái ngốc!! Tức c.h.ế.t mất! Bị chiếm tiện nghi trắng trợn!]

[Đường Dịch Dương, tuyên bố ch.ó ngoan nữa! Cậu dám giở trò! Định dùng khổ nhục kế !]

[Vợ Thanh Thanh ăn cái bài !]

[Ninh - Thanh muôn năm!! Ninh - Thanh vĩnh cửu!! Ninh - Thanh yyds!!]

"Nếu cô thực sự g.i.ế.c .” Đường Dịch Dương : "Thì bây giờ thể tự sát.”

“?" Thời Vụ Thanh nghẹn họng.

"Thần quy định chơi tàn sát lẫn ngoài giờ săn, nhưng quy định chơi tự sát." Đường Dịch Dương , lúc dường như trở về dáng vẻ đại thiếu phóng khoáng ngày nào: "Này, Thời Vụ Thanh, cô thực sự c.h.ế.t ?"

“...”

Thời Vụ Thanh. Thật . Nhỡ Đường Dịch Dương chính là Dân thường duy nhất còn sót , mà c.h.ế.t... thì cô cũng tiêu đời! lời tàn nhẫn , lúc mà rút thì mất mặt quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-230-thay-toi-hon-thanh-thanh-ghen-a.html.]

Tô Ninh kéo Thời Vụ Thanh: "Đi thôi, đừng nhảm với nữa. Đường Dịch Dương, hy vọng tự hiểu, giá trị duy nhất của cái mạng đối với Thanh Thanh, chính là cho trò chơi thú vị hơn mà thôi." Thời Vụ Thanh vội vàng tiếp lời: "! Thú vị!"

Hai thẳng xuống nhà hàng ngoảnh đầu . Đường Dịch Dương theo bóng lưng hai , đưa tay sờ lên môi . giây tiếp theo, cảnh giác đầu Chạm một đôi mắt màu xanh lam tuyệt .

Thiếu niên tóc trắng ở cầu thang phía , từ cao xuống . Trên khuôn mặt tinh xảo xinh quá mức hề chút biểu cảm nào. Đôi đồng t.ử xanh lam, bề mặt dường như còn phủ một lớp dịu dàng, nhưng sâu bên trong mang đến cho cảm giác ngạt thở như biển sâu. Người đến từ lúc nào, cả ba họ ai phát hiện . Chỉ khi khí tức của trở nên lạnh lẽo, mới mang cảm giác áp bức đáng sợ như cá mập biển sâu chằm chằm.

Nguyệt Túc gì, cứ thế lặng lẽ Đường Dịch Dương. Đường Dịch Dương dựng tóc gáy, nhạy bén cảm nhận sự nguy hiểm trong cảm xúc của đối phương. những lùi bước, mà còn khiêu khích một cái: "Sao thế? Thấy hôn Thanh Thanh, ghen ?"

“...”

Nguyệt Túc bước từng bước xuống, nhẹ nhàng hỏi: "Anh Thẩm Trường Mặc c.h.ế.t thế nào ?" Đường Dịch Dương nắm chặt tay, lạnh: "Cùng lắm là do g.i.ế.c thôi.”

thích g.i.ế.c ." Nguyệt Túc dừng bên cạnh Đường Dịch Dương, khẽ. "Đạo đức giả, tưởng giả vờ dịu dàng trung thành là Thanh Thanh sẽ thích ?"

“...”

Nguyệt Túc lướt qua vai , xuống lầu. Nơi cầu thang chỉ còn giọng trong trẻo như bông tuyết của : "Đường Dịch Dương, xứng với thần minh tiểu thư." Những kẻ đó, đều xứng.

...

Trong nhà hàng. "Cậu thấy Nguyệt Túc thế nào?" Tô Ninh Thời Vụ Thanh ý gì khác với Đường Dịch Dương, nhưng chuyện vẫn khiến cô cảm thấy nguy cơ. Cô nhớ đến Nguyệt Túc từng chuyện riêng với Thời Vụ Thanh, quan hệ vẻ kỳ lạ, bèn liếc , thấy Nguyệt Túc đến nên hỏi một câu.

---

 

Loading...