Xuyên Nhanh: Vạn Người Ghét Phấn Đấu Trở Thành Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất (No.1) - Chương 212: "Thời tiểu thư, tâm cô hướng về đâu, lưỡi kiếm của tôi sẽ hướng về đó."

Cập nhật lúc: 2025-12-20 11:19:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Cuối cùng, cuộc đại chiến sắp bùng nổ , sự uy h.i.ế.p vũ lực của hai đại lão mạnh nhất hiện trường là Quân Cẩm Kiều và Nguyệt Túc, cùng sự chuyển dịch mâu thuẫn công khai của Tô Ninh, nổ thành công. mâu thuẫn tồn tại, giải quyết thì sẽ biến mất. Người chơi qua thì giải tán trong hòa bình, thực tế mỗi đều toan tính riêng, ngay cả hai chơi qua đường cũng đang nghĩ xem cuộc đối chất và thú nhận bất ngờ thể mang gì cho họ. Mục đích của là tình yêu, là chiếm hữu, cũng là sinh tồn. Tất cả sự bình yên, chỉ là sự tích tụ cơn bão mà thôi.

Dưới lời mời của Tô Ninh, Thời Vụ Thanh trực tiếp đến phòng cô , tránh việc ở một trong phòng. Quân Cẩm Kiều cũng nhân cơ hội lấy cớ " họ" , Tô Ninh hiếm khi nhịn một , còn rót cho cốc nước. Quân Cẩm Kiều cầm cốc nước, Thời Vụ Thanh với ánh mắt chút khâm phục hổ là mười mấy bạn trai, trợ công cho khác nhẹ nhàng như !

“...”

Thời Vụ Thanh gì cả. Nam chính tỉnh ! Anh nhận nữ chính cho là để vệ sĩ miễn phí !! Chỉ cần đây, ai dám đến gây sự chứ!!

"Tại họ của Thanh Thanh?" Tô Ninh đút bánh quy cho Thời Vụ Thanh xong, như Quân Cẩm Kiều: "Anh... lừa em ?" Quân Cẩm Kiều bất lực: "Sao lừa chứ?" Rõ ràng chỉ lừa khác thôi! " tin hai em họ thật, , lừa Thanh Thanh cái gì ?”

“...Là giao dịch.”

“Giao dịch gì? Quân đại lão cũng ngày giao dịch với khác ?" Hơi châm chọc.

“...”

Quân Cẩm Kiều dám nội dung giao dịch thực sự. Anh nửa ám chỉ nửa đe dọa về phía Thời Vụ Thanh.

Thời Vụ Thanh chớp mắt, mỉm , mở miệng bừa: "Vì thấy em quá đáng yêu, quen với em, em đồng ý, cứ phiền em mãi, nên em giao dịch với , em thể nhận họ, nhưng phó bản bảo vệ em, đưa em thắng.”

“?" Quân Cẩm Kiều. Anh thế ?

Tô Ninh:

“...”

Tuy Thanh Thanh phần hươu vượn, nhưng Thanh Thanh quả thực đáng yêu mà! Càng Quân Cẩm Kiều càng giống kẻ lừa đảo tư tưởng thuần khiết. Tô Ninh nheo mắt: "Hy vọng ai đó chỉ họ, tâm tư khác.”

tất nhiên !" Quân Cẩm Kiều. "Có cũng vô dụng." Tô Ninh nhếch môi: "Thanh Thanh chỉ thích thôi."

[Ha ha ha ha nam chính đáng thương quá.]

[Dáng vẻ Thanh Thanh đáng yêu, đáng yêu quá !]

[Vòng lặp vô tận ha ha ha.]

[Quân đại lão ngốc (chỉ trỏ) Ninh Ninh đối với rõ ràng khác với khác mà! Tuy là lợi dụng kiêng kỵ, nhưng cũng đừng hạ thấp trọng lượng của quá!]

[Không là lợi dụng kiêng kỵ... bà chị, bà tự xem , bà đang tiếng đấy ?]

[Tóm tình yêu là chứ gì (Đầu chó.jpg)]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-212-thoi-tieu-thu-tam-co-huong-ve-dau-luoi-kiem-cua-toi-se-huong-ve-do.html.]

"Cốc cốc cốc." Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Ánh mắt Thời Vụ Thanh khựng . Không đợi Tô Ninh lên tiếng hỏi, bên ngoài tự báo danh tính: " là Nguyệt Túc, tiểu thư 1, thể chuyện riêng với Thời tiểu thư ? nghĩ... cô cũng chuyện với ." Giọng thanh lãnh tao nhã, ngữ điệu dịu dàng kiên nhẫn, giống hệt bông tuyết rơi chậm rãi.

Tô Ninh về phía Thời Vụ Thanh. Cô Nguyệt Túc và Thời Vụ Thanh quan hệ gì, mà đối phương trưa nay như , rõ ràng là đang giúp Thời Vụ Thanh chuyển dịch giá trị thù hận. Thời Vụ Thanh gật đầu, dậy định ngoài. Tô Ninh giữ cô : "Nói chuyện ngay trong phòng , em xuống, Quân Cẩm Kiều, ngoài với ." Quân Cẩm Kiều ung dung đồng ý. Thế là, hai nhanh chóng rời , nhường phòng cho Thời Vụ Thanh và Nguyệt Túc.

Thời Vụ Thanh kịp căng thẳng, liếc khu bình luận . Rất bất ngờ, góc ở chỗ nam nữ chính đang ở riêng với , mà dừng trong phòng.

"Còn nhớ ?" Nguyệt Túc chu đáo giữ cách đủ xa với cô.

"?" Thời Vụ Thanh ngơ ngác: “Trước đây chúng ... từng gặp ?"

Nguyệt Túc : "Cô quên ? Trong phó bản Kinh Hoàng Hành Lang đó, cô từng giúp , chiếc bút máy chỉ thu hút vong linh đó là cô mang khi thương nặng, nếu cô, lẽ c.h.ế.t lúc đó ."

Thời Vụ Thanh cẩn thận nhớ , phát hiện hình như đúng là chuyện như , chỉ điều, lúc đó chiếc bút máy vẻ ngoài tinh xảo cao cấp lăn đến một gốc cây trong nhà cổ, trời tối đen như mực, nguyên chủ tưởng là đạo cụ nên mới nhặt, hề chú ý bên cạnh . Sau , trong lúc chạy trốn rơi mất từ bao giờ, nguyên chủ còn hối hận một lúc. Không ngờ vô tình cứu Nguyệt Túc?

Thời Vụ Thanh tất nhiên sẽ phủ nhận, thế là cô : "Lúc đó tâm trạng , coi như may mắn." Nguyệt Túc dịu dàng, trong đôi mắt xanh lam tràn đầy sự nghiêm túc: "Bất kể cô cứu với tâm tư gì, nhặt một mạng nhờ cô, đều là sự thật."

[Hóa hai còn đoạn quá khứ .]

[Thảo nào Nguyệt Túc luôn giúp Thanh Thanh.]

[Mấy bảo Nguyệt Túc ghét Thanh Thanh , đây mà xem cho kỹ! Nếu Thanh Thanh, Nguyệt Túc còn sống đến giờ ?]

[Hóa tình yêu, là ân tình.]

"Cho nên, nếu cần gì, cô cứ việc mở lời, trong khả năng của , đều sẽ giúp cô, ngoài khả năng..." Hắn dừng .

Thời Vụ Thanh : "Ngoài khả năng, cũng giúp ." Vẫn là thái độ ngang ngược thường thấy của cô. Nguyệt Túc hề phản cảm, chỉ đôi mắt của cô, khẽ : "Ngoài khả năng, cũng sẽ dùng cái mạng , bảo vệ cô.”

“Dù cô đối với , còn ý nghĩa hơn cả thế giới ."

Thời Vụ Thanh sững sờ, căn phòng im lặng trong giây lát. Nguyệt Túc chớp mắt: "Đùa thôi." Một làn gió mát từ cửa sổ thổi , cuốn theo mái tóc trắng của thiếu niên, cong mắt nhạt: "Tóm , cô thể tin tưởng , Thời tiểu thư, tâm cô hướng về , lưỡi kiếm của sẽ hướng về đó."

Thời Vụ Thanh , lời châm chọc đến bên miệng, nhất thời hoảng hốt, . Bởi vì cảm xúc của đối phương quá sạch sẽ, giống như một ly thủy tinh đầy nước, bề ngoài trong suốt sáng ngời, bên trong cũng trong veo thuần khiết như . Con đều ngụy trang cảm xúc của , nhưng thì . Cậu nhân cơ hội gì, cũng đạt gì, chỉ như lời , giúp Thời Vụ Thanh thực hiện nguyện vọng của mà thôi. Thực hiện nguyện vọng , sẽ khiến mất cái gì, đạt cái gì, đều trong phạm vi cân nhắc của .

Thời Vụ Thanh lóe lên tia sáng trong mắt, nhập vai, hừ một tiếng: "Nói lắm, nhưng cứ cho đấy!" Nguyệt Túc vẻ bất ngờ, vẫn nhạt: "Biết thể giúp cô thực hiện nguyện vọng thì ?”

“Anh tưởng là ai? Là 'Thần minh' ? Anh ngay cả cái mạng nhỏ của còn chắc giữ ! Cho dù may mắn lên bảng xếp hạng tích phân, nhưng phó bản tương lai là vô cùng vô tận, đảm bảo sống bao lâu chứ?"

"Thời tiểu thư.” Nguyệt Túc bước lên một bước, rũ mắt cô: "Sao cô , chứ?" Thời Vụ Thanh cảm thấy một áp lực, cô phản ứng kịp: "Cái gì?”

“Sao cô , Thần minh chứ?"

---

 

Loading...