Cô đưa cốc đến bên miệng bé, kiên nhẫn và yên lặng . Lãnh Không bỗng nhiên , há cái miệng nhỏ, để cô đút từng ngụm sữa nhỏ. Một cốc sữa nhanh uống hết, Lãnh Không định đưa tay nhận lấy cốc thì thấy tay cô vô lực trượt xuống, cốc rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành. Lãnh Không cúi đầu mảnh vỡ của cốc, trong đầu tự nhiên lướt qua một ý nghĩ cô yếu đến mức ngay cả cốc cũng cầm nổi . Và ý nghĩ , bỗng nhiên cùng với vô khuôn mặt tái nhợt của Thời Vụ Thanh trong quá khứ, cùng ùa trong đầu ! "Mẹ..." Cậu kinh hoàng mở to mắt.
"Tiểu Không, thích, lương thiện, dũng cảm." Cô lẳng lặng , . Lòng Lãnh Không rối bời, tại cô đột nhiên đổi thái độ lớn như , nhưng dù thế nào, cũng nên tìm bác sĩ ! Cậu đột ngột , sải bước chạy ngoài! Mà cũng , đây chính là gặp mặt cuối cùng của họ.
[Tỉnh táo , nhưng là tỉnh táo cuối cùng (quệt nước mắt).]
[Chắc tỉnh táo , chỉ là thấy Tiểu Không thế , theo bản năng an ủi thằng bé thôi.]
[Cuối cùng cũng đến ngày .]
[ c.h.ế.t mất, cô thật sự dịu dàng!!]
[Thanh Thanh! Đừng mà! cũng nỡ để cô !]
...
Tội ác của Tư Thiên Uyên phơi bày ánh sáng, nhà cửa cũng cảnh sát lục soát tung tóe. Tâm trạng Doãn Y Y vô cùng phức tạp, dù thì sự giúp đỡ của Tư Thiên Uyên đối với cô trong quá khứ cũng là thật. Cô tù thăm Tư Thiên Uyên, đàn ông khác xa với dáng vẻ . Thấy cô, tức giận, cũng vui vẻ, chỉ như một xa lạ, nhạt giọng hỏi: "Hôm nay ngày mấy ?" Doãn Y Y hiểu tại , nhưng vẫn trả lời: "Ngày 17."
Tư Thiên Uyên im lặng lâu, đó mệt mỏi : "Điện thoại của Thanh Thanh ở chỗ , trong đó thứ cô xem sẽ hối hận cả đời." Doãn Y Y thể hiểu nổi, nhưng cô vẫn tìm chiếc điện thoại đó. Bởi vì tại , hôm nay cô luôn cảm thấy chút bất an, như thể sắp xảy chuyện gì kinh khủng . Lấy điện thoại, Doãn Y Y định tìm mở khóa, đường cô thử bừa vài mật khẩu, đều thành công. Cuối cùng, lúc đợi đèn đỏ, cô tùy ý điền sinh nhật của . Khi điền mật khẩu , cô còn đang tự giễu, nhưng giây tiếp theo, cô bèn sững sờ Mở . Mật khẩu của Thời Vụ Thanh, mà vẫn giống hệt năm năm , là sinh nhật của cô. Sao thể chứ?! Chẳng lẽ Thời Vụ Thanh hận cô đến mức ngay cả mật khẩu cũng dùng sinh nhật cô, để nhắc nhở bản ? Sao thể!
Doãn Y Y ánh mặt trời, cảm thấy vô cùng mờ mịt. Lời của Tư Thiên Uyên vang lên bên tai, cô bịt miệng, cố gắng phớt lờ nhịp tim bất thường, bắt đầu điên cuồng lật xem điện thoại của Thời Vụ Thanh! Là cái gì? Có cái gì? Ghi chú của Thời Vụ Thanh dành cho cô, mà vẫn là [Tiểu thiên sứ Y Y]!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-143-lich-su-tro-chuyen.html.]
Doãn Y Y run rẩy mở phần lịch sử trò chuyện đó , thời gian trò chuyện gần nhất là hơn hai tháng . [Hôm nay sắp gặp , vui quá !]
[Y Y, mấy năm gặp, chắc chắn càng xinh hơn nhỉ! (Hôn hôn.jpg)]
[Chỉ là... bây giờ chắc ghét tớ lắm.]
[ cũng , còn sống , tớ yên tâm ...]
[Y Y, tớ thể ở bên nữa , quên tớ nhé.]
Sau câu cuối cùng, liên tục hơn hai tháng, chủ nhân chiếc điện thoại gửi thêm tin nhắn nào nữa. Doãn Y Y cảm thấy một cơn thiếu oxy, não cô thể suy nghĩ tại , chỉ dựa bản năng, lướt lịch sử trò chuyện lên . Số điện thoại cô sớm dùng nữa , cho nên, cái gọi là "lịch sử trò chuyện", chỉ là những lời tự một nhận hồi đáp của Thời Vụ Thanh mà thôi. Tin nhắn thường xuyên, Thời Vụ Thanh gần như ngày nào cũng gửi tin cho cô, những tin nhắn đó, cái là ghi chép vụn vặt, cái là chia sẻ tâm trạng, nhiều hơn là bày tỏ nỗi nhớ nhung. Ngoài ... Còn quá nhiều quá nhiều sự mờ mịt.
Đây là một cuộc trò chuyện đơn phương dạng nhật ký. Thời Vụ Thanh từ câu hỏi ban đầu [Cậu rốt cuộc ?], dần dần biến thành sự bày tỏ tâm trạng của bản , [Tớ mới tìm , nhưng tớ sẽ bỏ cuộc .]
Cô : [Y Y, tớ hận Lãnh Thần quá, thật đáng c.h.ế.t.]
Cô : [ tớ càng hận bản hơn, nếu đêm đó tớ kéo ngoài chơi... Xin , xin , Y Y.]
Cô : [Không bên cạnh, tớ cảm thấy cuộc sống mất ý nghĩa... Y Y, nếu thể thấy, đừng chơi trốn tìm với tớ nữa ? Tớ thực sự nhớ .]
---