Cô đơn cược tất cả, tình cảm chân thành gì đó, đều là lừa dối ! Mà ngốc nghếch tin là thật, mang theo sự mong chờ dè dặt, hy vọng thực sự là như ... đến cuối cùng, chẳng qua cũng chỉ là một công cụ lợi dụng mà thôi. Thời Vụ Thanh chê phiền phức, chướng mắt, một chút cũng yêu ...
Lãnh Không nhịn phát tiếng nức nở nhỏ bé, trong đó chứa đựng nỗi bi thương và đau khổ kinh . Doãn Y Y hồn, vội vàng chạy khỏi biệt thự, gấp gáp an ủi Lãnh Không: "Tiểu Không, con đừng ! Thời Vụ Thanh thích con, nhưng mãi mãi yêu con! Đừng nữa ?"
Qua vài tiếp xúc ngắn ngủi, cô tình cảm của con trai đối với Thời Vụ Thanh sâu đậm đến mức nào. Mặc dù đó sự thật với , nhưng việc để tận tai thấy những lời , vẫn là một cú sốc khác hẳn.
"Hu..." Lãnh Không cúp máy, cứ thế kìm òa nức nở. Doãn Y Y mà sống mũi cay cay, dù đang an ủi Lãnh Không, nước mắt cô cũng ngừng rơi xuống.
[Hu hu hu đau lòng quá, thật sự đau lòng.]
[Y Y (ôm ôm) Tiểu Bảo (ôm ôm).]
[Y Y , Tiểu Bảo đó lừa, giờ đột ngột thấy sự thật, chắc chắn chịu nổi.]
[Thảm quá.]
[Hu hu hu thằng bé mới chỉ là đứa trẻ ba tuổi thôi mà.]
[Con mụ Thời Vụ Thanh đáng c.h.ế.t, thể phân thây cho ch.ó ăn , phiền c.h.ế.t .]
[Ara ara, đừng nóng vội, cốt truyện đến đây , cô còn sống bao lâu nữa ? lướt weibo cũ của tác giả, thấy bả từng , Thời Vụ Thanh chắc chắn sẽ c.h.ế.t ha ha ha ha ha.]
[?!]
[!!!]
[Thật á! tỉnh cả ngủ!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-134-mo-man-tay-trang.html.]
[Vãi chưởng, ngờ tới nha cả nhà!]
[Chưa từng khoảnh khắc nào tin về cô mà vui thế !!]
[^_^~~]
Tốc độ tăng trưởng nhân khí của Thời Vụ Thanh trong nháy mắt tăng vọt! Người thường khi một nhân vật sắp "hết vai", độ thảo luận về nhân vật đó sẽ cao nhất, và Thời Vụ Thanh càng là minh chứng rõ ràng! Khu bình luận nghiễm nhiên biến thành hiện trường phát sóng trực tiếp cảnh cả nước ăn mừng!
...
"Cô sẽ hối hận, Thời Vụ Thanh." Lãnh Thần cuối cùng gì cả, rời . Anh cũng đồng ý ly hôn với Thời Vụ Thanh. Tư Thiên Uyên ánh mắt khi rời của bèn hiểu đang nghĩ gì Tư Thiên Uyên sa cơ thất thế nơi nương tựa, để kẻ tham hư vinh như Thời Vụ Thanh hối hận vì quyết định ngày hôm nay, cuối cùng cầu xin về bên ! Hừ... Tư Thiên Uyên khẩy, ý tưởng đấy, nếu thật, chừng Thời Vụ Thanh sẽ chút do dự đá , chọn thật! mà... Tư Thiên Uyên , dễ đối phó thế!
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, thấp thoáng tiếng sấm nổ. Tư Thiên Uyên nắm lấy tay Thời Vụ Thanh, hạ giọng: "Đang nghĩ gì thế?"
Thời Vụ Thanh , vẻ mặt ngây thơ vô tội: "Anh sẽ thực sự đối với em chứ?" Cô xưa nay diễn, lúc trở mặt càng nhanh. Ở bên Lãnh Thần thì châm chọc khinh bỉ, bèn khôi phục dáng vẻ yếu đuối vô hại, như thể thực sự coi là chỗ dựa duy nhất, tiếc đắc tội Lãnh Thần.
Tư Thiên Uyên để ý, nhếch môi: "Tất nhiên... , nãy thấy điện thoại Lãnh tổng sáng đèn, đó hình như là màn hình cuộc gọi." Thời Vụ Thanh ngẩn : "Cái gì?”
“Hình như là đang gọi cho con trai Lãnh Không thấy hết cuộc đối thoại của chúng ." Tư Thiên Uyên : "Lãnh Thần chắc là để Lãnh Không cũng cắt đứt sạch sẽ với em."
Điều duy nhất Tư Thiên Uyên lo lắng là Thời Vụ Thanh còn chút tình cảm với đứa bé . Mà hiện tại, để Lãnh Thần "tự tay" chặt đứt tình cảm con giữa cô và Lãnh Không, ngăn chặn việc cô còn ảo tưởng về đứa bé đó, thể khiến cô nhận sự tàn nhẫn của Lãnh Thần, mài mòn hảo cảm, chẳng là... một mũi tên trúng hai đích ?
Thời Vụ Thanh vững, loạng choạng lùi phía , Tư Thiên Uyên đỡ lấy cô. Cô dường như chút hoảng loạn, nhưng nhanh giả vờ bình tĩnh, trấn định : "Không , dù gì chúng em cũng chẳng còn quan hệ gì nữa." Tư Thiên Uyên ân cần hỏi: "Vậy gọi điện cho Lãnh Không ?" Hỏi câu xong, cảm nhận rõ ràng cơ thể cô đang run rẩy nhẹ, nhưng cô vẫn : "Không cần."
Nụ bên môi Tư Thiên Uyên càng sâu. Rất , cắt đứt sạch sẽ với quá khứ. nụ duy trì bao lâu, biến thành kinh hoàng. "Thanh Thanh?!" Cơ thể mềm mại trong lòng đột nhiên ngã sang một bên!
---