Lòng Lãnh Thần lạnh ngắt. Anh vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, đáy mắt đầy tơ máu, sự hoảng loạn và cơn thịnh nộ khiến khí thế quanh trở nên vô cùng đáng sợ. "Tư Thiên Uyên." Sau khi kết quả chính xác, Lãnh Thần nghiến răng nghiến lợi thốt cái tên . Là . Vậy mà là ! Lẽ nghĩ đến sớm hơn! C.h.ế.t tiệt! Bị phía Giả Mộng Mai rối loạn phương hướng!
Lãnh Thần lên xe, lao về phía đó, gọi điện cho Tư Thiên Uyên! Dù tìm , đến đó cũng cần một thời gian, mà Lãnh Thần thể chờ đợi thêm nữa! Thời Vụ Thanh... chiếm vị trí trong lòng nặng hơn tưởng tượng nhiều. Đêm nay, gần như phát điên!
"Tút... tút..." Lãnh Thần gọi gọi , nhưng đầu dây bên mãi máy. Cảm xúc u ám tích tụ khiến Lãnh Thần kìm sự nóng nảy, bây giờ hận thể băm vằm Tư Thiên Uyên trăm mảnh! Tại Tư Thiên Uyên , dùng Thời Vụ Thanh uy h.i.ế.p cái gì, những điều Lãnh Thần bây giờ tâm trạng để nghĩ, chỉ tình hình hiện tại của Thời Vụ Thanh! Cô bình an ? Có thương ? Sức khỏe ?
"Tút..." Lại một nữa ai máy. Lãnh Thần ném mạnh điện thoại xuống sàn! "Rầm!" Tiếng động lớn khiến tài xế phía dám thở mạnh. "Lái nhanh lên!”
“Vâng! Vâng!"
Lãnh Thần mặt đầy giận dữ một lúc, mắt là hình ảnh của Thời Vụ Thanh, lúc dịu dàng, lúc thấp thỏm lo âu, lúc mắt ngấn lệ, lúc hổ đỏ mặt... Anh kìm nắm chặt nắm đấm, ngọn lửa sợ hãi vì sự vô định đang từ từ thiêu đốt trái tim . lúc , chiếc điện thoại rơi gầm ghế bỗng vang lên hai tiếng tin nhắn. Ánh mắt Lãnh Thần ngưng , nhanh chóng cúi xuống nhặt lên 8 tin nhắn từ Tư Thiên Uyên. Đồng t.ử co rút, từng đợt lạnh bốc lên từ sống lưng. Ngón tay ấn mở.
[Tư Thiên Uyên: Hình ảnh]
[Tư Thiên Uyên: Hình ảnh] ... [Tư Thiên Uyên: Sự việc , chỉ thể thành khẩn xin Lãnh tổng thôi .]
“...”
Lãnh Thần như rơi hầm băng. Trong những bức ảnh đó, phụ nữ quần áo xộc xệch đang dựa dẫm đàn ông, mái tóc đen như tảo biển xõa làn da trắng ngần, đến kinh . điều thu hút sự chú ý nhất, là những vết đỏ lấm tấm như hoa mai cánh tay cô. Những dấu vết đó... một cái là đêm qua xảy chuyện gì.
Lãnh Thần lẽ phẫn nộ, lẽ nảy sinh sát ý, nhưng khoảnh khắc , chẳng dấy lên cảm xúc gì cả. Anh vô cảm, bình tĩnh quá mức, xem từng bức ảnh một, cho đến khi lướt đến tấm cuối cùng, thấy mà vô đêm ôm trong lòng, đang yên lặng và mềm mại trong lòng đàn ông khác, đôi môi hồng nhuận lúc đỏ rực lạ thường, bóng loáng ướt át, mà tay cô, dường như còn đang chủ động vòng qua eo Tư Thiên Uyên ở ngoài ống kính... Lãnh Thần nhắm mắt .
[Cả nhà ơi... hít hà.]
[Hu hu hu tự nhiên thấy thương Lãnh Thần quá.]
[ thế... đặt góc của mà xem, ngạt thở quá.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-130-em-se-la-nang-cong-chua-nho-duy-nhat-cua-toi.html.]
[Ôm ôm chồng yêu.]
[Đừng thương xót nữa! Yêu Thời Vụ Thanh là đáng đời ! Trông mong Thời Vụ Thanh thủ tiết đúng là chuyện !]
[Không ... cái một câu, tuy Thời Vụ Thanh , nhưng tối qua, rõ ràng là cô ép buộc mà... cái cũng thể trách cô ...]
[Hê hê.]
[Hê hê.]
[Bạn thấy trách thì trách .]
[Thánh mẫu đến .]
...
Thời Vụ Thanh thấy bình luận, Lãnh Thần sắp đến . Cô im lặng một lúc, suy nghĩ chút bay xa. Cho đến khi Tư Thiên Uyên bế cô đến bàn ăn, tủm tỉm đưa cho cô một bát cháo. "Thanh Thanh, ăn sáng ." Thời Vụ Thanh cúi đầu. "Quên mất em xích cả đêm, tay còn sức." Người đàn ông thản nhiên câu , như thể thủ phạm . Hắn bên cạnh cô, cầm thìa lên, định đút cho cô: "Nào, ăn sáng ." Thời Vụ Thanh mặt , tư thế từ chối rõ ràng.
"Không ăn?" Hắn cũng giận, vẫn , lời vô cùng đáng sợ: "Thanh Thanh, em ? Kéo Lãnh Thần xuống địa ngục, để nhếch nhác, hèn mọn, tuyệt vọng sống nốt phần đời còn , là tâm nguyện lớn nhất đời của , vì thế, ẩn nhẫn nhiều năm , nhưng..." Tư Thiên Uyên ngừng một chút, đôi mắt chớp Thời Vụ Thanh: "Vì em, công khai trở mặt với , càng là xé rách mặt mũi , kế hoạch bao năm tan tành mây khói, em xem, em báo đáp thế nào đây?"
Thời Vụ Thanh c.ắ.n môi, nặn tiếng, giọng yếu ớt mang theo sự phẫn nộ và hận thù nhỏ bé: "Anh đúng là cầm thú." Tư Thiên Uyên xoay mặt cô , đưa thìa đến bên môi cô, nghiêm túc : "Em đúng, xin vì hành vi của ... chuyện , em cân nhắc, ở bên ?”
“Không thể nào." Thời Vụ Thanh nghẹn ngào.
" còn đường lui nữa ." Hắn vô cùng chân thành phân tích cho cô: "Lãnh Thần thể nào đối xử với chút khúc mắc nữa, hơn nữa... chính cũng rõ, của Lãnh Không, chuyện năm xưa một khi vạch trần, càng thể nào còn một chút tình cảm nào với nữa." Thời Vụ Thanh đột ngột ngẩng đầu , ánh mắt d.a.o động.
"Thanh Thanh, đều cả, nhưng để ý, đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa và Lãnh Thần." Tư Thiên Uyên từ từ dụ dỗ: "Hắn kiêu ngạo, phóng túng, khó chiều, nhưng ở bên , thể em nửa câu , nguyện vọng của em đều thể giúp em thực hiện, em ghét, cũng sẽ giúp em loại bỏ." Nụ của hảo và tao nhã: "Em sẽ là nàng công chúa nhỏ duy nhất của ."
---