Doãn Y Y ngờ Lãnh Không sẽ như , cô ngẩn , trong đôi mắt ngấn lệ lộ vẻ đau buồn và luống cuống: "Con tin ? Tiểu Không, lừa con, thực sự là ruột của con..."
Lãnh Không nghiêng đầu, động tác ngây thơ đáng yêu, nhưng lời lạnh lùng như d.a.o cứa: "Dì , dì đến đây dạy học, là để tìm kiếm gia đình giàu nào đó bịa câu chuyện đấy chứ?"
"Tiểu Không! Mẹ !" Trước khi đến, Doãn Y Y tưởng tượng vô khả năng, tất nhiên cũng nghĩ đến cảnh Tiểu Bảo tin . cô dù thế nào cũng ngờ tới, Tiểu Bảo kiên quyết tin như , còn những lời tổn thương đến thế... Cô nước mắt lưng tròng, ai oán bé: "Con xét nghiệm ADN với là ngay thôi! Con xét nghiệm ADN là gì ? Chính là..."
Lãnh Không cắt ngang lời cô, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ vẻ chán ghét: "Đừng nữa, con đồ ngốc. Có thời gian lừa con, dì chi bằng nghĩ xem nên đối mặt với cơn giận của bố con thế nào ." Cậu bé khẩy: "Không ai cũng lọt mắt xanh của bố con ... Nếu lời dì là thật thì con chỉ thể , gu thẩm mỹ của bố con quá tệ."
“...”
Lời của Lãnh Không chỉ khinh bỉ Doãn Y Y là kẻ bám víu quyền quý, mà còn ám chỉ cô xí. Dù tuổi còn nhỏ nhưng bé là bậc thầy châm chọc. Ít nhất Doãn Y Y con trai ruột như , lập tức vững, ngã xuống ghế, trái tim đau như ai đ.â.m một nhát, khó thở vô cùng.
Độc giả xem cũng thấy ngạt thở. [Mẹ nó, bên ngược , bên còn ngược hơn?]
[??? Trước đây còn khen Tiểu Bảo thông minh! Sao giờ nó ...!!!]
[Đừng dùng sự thông minh để mỉa mai ruột chứ (Bất lực.jpg) (Chó con đưa tay.jpg)]
[Đau, đau quá mất, a a a a a! Vừa tức cạn lời!]
[Đều tại Thời Vụ Thanh! Chắc chắn là cô dạy hư Tiểu Bảo! (Thổ huyết.jpg)]
[Hu hu hu Y Y, ôm ôm, con gái đừng , đau lòng quá.]
[Nam chính rốt cuộc bao giờ mới sự thật đây! sắp drop truyện ! Đây đúng là đổi kiểu hành hạ nữ chính mà! Y Y nếu bố đang Thời Vụ Thanh đánh... dám tưởng tượng!]
[ là nữ chính t.h.ả.m nhất lịch sử!]
[Thời Vụ Thanh c.h.ế.t t.ử tế!]
Độc giả mơ cũng ngờ màn con gặp mà mong chờ bấy lâu diễn như thế ! Lãnh Không, cái đầu nhỏ thông minh của con ! Sao phủ nhận chắc nịch thế chứ! Người mặt thật sự là con mà!! Độc giả hận thể xuyên Lãnh Không, lao tới ôm chầm lấy Doãn Y Y an ủi cô!
[Thời Vụ Thanh, cô giỏi lắm! Tẩy não đỉnh đấy!!]
[ nhớ kỹ cái nhân vật ngu xuẩn !!]
[Chị em ơi, giờ fanfic ngay (Mỉm ), Thời Vụ Thanh c.h.ế.t thế nào cứ bảo (Âm hiểm)]
Cốt truyện ức chế, nhưng cũng chính vì sự ức chế đó, ít độc giả hận Thời Vụ Thanh đến tận xương tủy, tăng nhân khí cho cô.
Bên phía nữ chính đau khổ thế nào bàn tới, bên phía Thời Vụ Thanh, cô hề hôm nay Lãnh Thần về sớm.
"Cút ngay cho , thấy các là buồn nôn." Nói xong, cô nhạt, lùi hai bước, cao giọng: "Quản gia, mời ngoài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuyen-nhanh-van-nguoi-ghet-phan-dau-tro-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich-nhat-no1/chuong-111-may-la-cai-tha-gi.html.]
Thời Hạo nín nhịn một bụng tức nãy giờ, đến lúc nhịn nổi nữa. Hắn xông , chỉ thẳng mũi Thời Vụ Thanh mà chửi: "Con đĩ, mày là cái thá gì? Phui! Mày tưởng bọn tao ! Mày chẳng qua chỉ là dạng vạch áo cho trai lên mới cuộc sống hôm nay thôi! Mày cao ngạo cái rắm!" Chửi sướng mồm, giơ nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h Thời Vụ Thanh: "Trước ở nhà mày chỉ đáng xách giày cho tao, bây giờ tiền cũng thế thôi!"
Thời Vụ Thanh ngờ dám động thủ, nhưng cô luôn cảnh giác nên cũng quá sợ hãi. Chỉ là, cô ngờ, ngay khi chuẩn né tránh, một giọng lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía : "Mày là cái thá gì?"
Giọng lạnh băng đáng sợ, chứa đựng uy quyền tối thượng. Thời Hạo giật , theo bản năng rụt tay , đầu . Những khác cũng kinh hãi, đồng loạt đầu . Một đàn ông tóc đen sải bước . Dáng cao lớn, hình đĩnh đạc, khí chất sắc bén cao quý, khuôn mặt tuấn tú thâm trầm mang theo khí thế của kẻ bề giận mà uy. Người bọn họ đều thấy ảnh mạng, chính là vị quyền quý mà Thời Vụ Thanh bám , Lãnh Thần.
Thời Vụ Thanh ngẩn , não còn kịp phản ứng thì cơ thể theo bản năng duy trì thiết lập nhân vật. Chỉ thấy cô gái vốn đang hung hăng, trong nháy mắt biểu cảm trở nên tủi và buồn bã, khuôn mặt thanh thuần dịu dàng, ánh mắt vô cùng bất lực: "Chồng ơi, về ?"
Lãnh Thần liếc mảnh vỡ ly rượu đất: “Ai ?" Anh bước tới, áp lực càng đè nặng hơn! Năm vốn ôm quyết tâm tống tiền đến đây, cũng tin chắc sẽ lấy tiền, nhưng... giờ phút , họ bỗng thấy sợ hãi, dám lên tiếng.
Cuối cùng, vẫn là Thời Dũng nuốt nước bọt, trơ tráo : "Cậu là chồng của Thanh Thanh ? là bố của Thanh Thanh, Thời Dũng. Chào con rể, chào ."
Lãnh Thần thèm liếc ông một cái, gằn giọng lặp câu hỏi: "Là ai ?"
Thời Hạo lí nhí : "Là Thời Vụ Thanh đập đấy!"
Thời Vụ Thanh yếu ớt lên tiếng: "Là... đúng , là em đập. Chồng ơi, đừng giận bố và ."
"?!" Thời Hạo.
“...”
Thời Dũng. Tuy là thừa nhận, nhưng nó sai sai thế nhỉ?
[ là sai quá sai.]
[Lũ ngu, con gái ngoan của các đang diễn xanh với các đấy.]
[Cái nhà chẳng mống nào hồn.]
" với cô thế nào?" Đôi mắt đen thẫm của Lãnh Thần ngước lên, lạnh lùng Thời Vụ Thanh, bên trong chút cảm xúc. Thời Vụ Thanh tuy sống chung với nam chính một thời gian, nhưng vẫn rén ánh mắt .
Cô tránh ánh mắt , lí nhí đáp: "Có mắng em, em sẽ... mắng . Có bắt nạt em, em sẽ... bắt nạt ."
"Còn gì nữa?" Anh mạnh mẽ nâng cằm cô lên, ngón tay ấm áp chạm làn da lạnh của cô, xúc cảm đến mức khiến nỡ buông tay.
“...”
Thời Vụ Thanh buộc thẳng : "Bất kể gì... đều chống lưng cho em."
" nghĩ chỉ một ." Giọng lạnh đến mức rơi vụn băng của đàn ông vang lên trong phòng khách yên tĩnh, khiến lạnh sống lưng, chỉ run rẩy. Anh nhấc chân dài, một cước giẫm nát mảnh thủy tinh đất, giọng đột ngột cao vút: "Cô như thế đấy ?!"
---