Xuân Tình Sau Cưới - Chương 9: Hoa Sen

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dì Tần gật đầu, mỉm đáp: "Cháu yên tâm, cũng say lắm , thằng bé bảo uống t.h.u.ố.c dã rượu . Chỉ là đành phiền cháu xuống lầu với dì một chuyến, phụ dìu nó lên phòng nghỉ ngơi."

Nguyễn Gia Ngọc lên, bước nhanh phòng ngủ vọng : "Dì Tần đợi cháu một lát, cháu khoác thêm cái áo."

Trên giường chỉ một chiếc gối. Nguyễn Gia Ngọc nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc gối và một đôi dép lê từ trong tủ xếp ngay ngắn. Sau đó, cô vớ lấy chiếc áo khoác len mỏng màu hồng nhạt, quấn hờ lên vai theo dì Tần xuống lầu.

Hứa Tất Khâm đang ngả ngớn sô pha, hàng mi dài khẽ run rẩy, mơ màng chìm trong cơn buồn ngủ. Nguyễn Gia Ngọc cùng dì Tần dìu lên phòng ngủ ở tầng ba.

Dì Tần rời ngay. Nguyễn Gia Ngọc lúng túng cạnh giường, cho bộ đồ ngủ mà chẳng bắt đầu từ . Cân nhắc một lúc, cô cúi định cởi khuy áo cùng đang cài chặt cứng của .

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Hứa Tất Khâm một nữa ngửi thấy mùi hương thanh ngọt quen thuộc. Bàn tay vô thức với theo, tình cờ chạm ngay đôi môi mềm mại của cô.

Ngón tay Nguyễn Gia Ngọc còn kịp chạm cúc áo của Hứa Tất Khâm vuốt ve cho hoảng hốt. Cô kêu khẽ một tiếng, vội vàng rụt lùi tít cửa.

Hứa Tất Khâm vẻ hụt hẫng buông thõng tay xuống, tự kéo bung chiếc cúc đầu tiên nhịp thở dần trở nên đều đặn.

Nguyễn Gia Ngọc quan sát một lúc. Thấy Hứa Tất Khâm còn cử động gì nữa, cô mới dần thở phào nhẹ nhõm. Cô tắt đèn trần, bật chiếc đèn bàn nhỏ đầu giường, kéo ghế gần đuôi giường, tì cằm lên đó để tiện theo dõi tình hình của .

Đến ba giờ sáng, Hứa Tất Khâm tỉnh dậy, đầu óc gần như trống rỗng. Anh đảo mắt quanh, nhận đang ở trong phòng ngủ của chính ... Không đúng, bây giờ nơi là phòng ngủ của Nguyễn Gia Ngọc. Nghĩ tới đây, vội vàng bật dậy.

Nguyễn Gia Ngọc cũng choàng tỉnh. Thấy dựa đầu giường, ánh mắt lấy sự thanh minh, cô yên tâm hỏi: "Anh Hứa uống nước ?"

Hứa Tất Khâm gật đầu: "Cảm ơn cô."

Nguyễn Gia Ngọc vuốt mái tóc rối, rót một cốc nước ấm đưa cho : "Lúc nãy dì Tần cùng dìu lên đây, cho nên..."

Cô chỉ lấp lửng đến đó, Hứa Tất Khâm lập tức hiểu ý, lên tiếng cảm ơn một nữa.

Nguyễn Gia Ngọc cất chiếc ghế về chỗ cũ. Thấy Hứa Tất Khâm vẻ mệt mỏi, cô dập tắt ý định chất vấn chuyện tự ý can thiệp cuộc sống của lúc . Cô định bụng sô pha phòng khách chợp mắt một lát, dù thì sáng mai còn .

Ngờ đến cửa gọi giật : "Cô cứ ngủ ở đây , về thư phòng."

Hứa Tất Khâm lật chăn bước xuống giường, bước chân phần chuếnh choáng.

Thấy , Nguyễn Gia Ngọc đành tròn trách nhiệm, bước tới đỡ .

Đoạn đường chỉ vài chục bước ngắn ngủi mà ngỡ như dài dằng dặc hàng chục cây . Trọng lượng của một nửa cơ thể dồn lên cánh tay cô, dù ngăn cách bởi một lớp áo len mỏng manh, hề chạm tới da thịt.

Hứa Tất Khâm mân mê những đầu ngón tay, nhận xúc cảm mềm mại ban nãy là giấc mơ, mà chính là đôi môi của cô. Tim bất giác đập rộn ràng, gương mặt cũng nóng ran lên.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Nguyễn Gia Ngọc bật đèn, cẩn thận dìu đến chiếc sập mềm trong thư phòng rảo bước trở . Suốt dọc đường, cô hề phát hiện sự khác thường của .

Hứa Tất Khâm theo bóng lưng cô khuất dần, khẽ thở dài. Anh tự cảnh cáo bản nhất định tự kiềm chế, tuyệt đối tham chén nữa.

Hôm nay sức khỏe , Hứa Tất Khâm quyết định việc tại nhà và cũng bỏ luôn buổi chạy bộ sáng. Nhìn thấy quầng thâm mắt Nguyễn Gia Ngọc bàn ăn, buột miệng hỏi: "Sắc mặt cô lắm, lát nữa còn định ?"

Nguyễn Gia Ngọc nuốt vội miếng bánh mì cuối cùng bụng, gật đầu cho câu trả lời.

"Xin nghỉ phép một ngày , hoặc nửa ngày cũng ." Hứa Tất Khâm rũ mắt khuấy cốc yến mạch, cất lời đề nghị.

"Đây là chuyện riêng của , phiền bận tâm." Lại là cái cảm giác can thiệp , gương mặt Nguyễn Gia Ngọc lập tức lạnh tanh. Cô xách túi lên, đẩy cửa thẳng ngoài.

Hứa Tất Khâm và dì Tần , cả hai đều ngơ ngác như bò đội nón.

Dì Tần mỉm xoa dịu: "Khâm Khâm đừng nghĩ nhiều, chắc tại Ngọc Ngọc mới ngày thứ hai nên tiện xin nghỉ đấy thôi."

Mắt Hứa Tất Khâm sáng lên, chợt hiểu vấn đề. Anh mở điện thoại định nhắn tin cho cô, ánh mắt vô tình dừng đoạn tin nhắn ngày hôm qua.

[Tối nay Hứa rảnh , chuyện với một lát.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-9-hoa-sen.html.]

Hóa còn chuyện nữa, quên béng mất nhỉ! Hứa Tất Khâm khẽ thở dài, gửi một tin nhắn.

Hứa Tất Khâm: [Xin , quên mất chuyện cô , tối nay cô rảnh ?]

Rất nhanh, hàng loạt tin nhắn của Nguyễn Gia Ngọc dồn dập hiện lên màn hình.

Nguyễn Gia Ngọc: [Bây giờ luôn với .] Nguyễn Gia Ngọc: [Xin hỏi đến Trâm Kim Tước phỏng vấn? Và lấy quyền gì mà khi từ chối nhận sự giúp đỡ, vẫn tự ý can thiệp kết quả phỏng vấn của ?] Nguyễn Gia Ngọc: [Và cả chuyện nãy nữa, cho rằng việc xin nghỉ liên quan gì đến .] Nguyễn Gia Ngọc: [Anh Hứa, hình như quản nhiều đấy. nhớ trong hợp đồng của chúng điều khoản can thiệp đời tư của , đúng ?] Nguyễn Gia Ngọc: [Những gì cần hợp tác sẽ dốc sức phối hợp, kính mong đừng tự ý can thiệp chuyện của nữa.]

Đọc xong những dòng tin , Hứa Tất Khâm cuối cùng cũng nhận mấu chốt của vấn đề. Quả thật ít nhiều can thiệp cuộc sống của cô danh nghĩa cho cô.

Với năng lực của cô, dù lên tiếng, Trâm Kim Tước chắc chắn cũng sẽ nhận. Anh thế đúng là vẽ rắn thêm chân, còn phản tác dụng, quá hiểu bản tính gió chiều nào che chiều của cấp , việc tạo sự thuận lợi, nhưng cũng tránh khỏi rước lấy những lời đồn đại ong tiếng ve.

Bây giờ cách nhất là can thiệp nữa, cứ để mặc cô tự giải quyết. Chỉ là, để giải thích cho cô hiểu những hiểu lầm nho nhỏ trong chuyện đây?

Hứa Tất Khâm đặt điện thoại xuống bàn, lòng dâng lên nỗi buồn phiền khó tả.

Lúc Tống Dã đến công ty, thấy sắc mặt Nguyễn Gia Ngọc bơ phờ bèn hạ giọng hỏi: "Gia Ngọc, hôm qua em thức đêm bản kế hoạch đấy chứ?"

Cậu khá mến cô gái linh khí thật thà nên trong lúc sốt sắng đổi cách xưng hô thành " - em". Dự án thông qua nội bộ , bản kế hoạch chẳng qua chỉ là hình thức, cần thiết hao tâm tổn trí nhiều đến .

"Công việc mãi cũng hết . Có chuyện gì quan trọng sẽ nhắc em, tuyệt đối đừng thức đêm như thế." Thấy Nguyễn Gia Ngọc im lặng, Tống Dã nhỏ giọng dặn dò: "Cứ việc , bản kế hoạch để ngày mai nộp cũng muộn. Có chỗ nào hiểu thì cứ hỏi bất cứ lúc nào."

Nguyễn Gia Ngọc đang vắt óc tìm một lý do thích hợp, vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn Tống, bản kế hoạch dự kiến tầm mười một giờ hơn sẽ xong, lát nữa em sẽ gửi qua cho ."

Đôi mắt cún con của Tống Dã híp : "Đều là đồng nghiệp cả, đừng khách sáo thế. Giữa hai chúng cứ xưng hô ' - em' , đừng '' với '' gì cho xa lạ."

"Dạ." Nguyễn Gia Ngọc gật đầu đáp lời, trong lòng bất giác thả lỏng.

Nắng bên ngoài cửa sổ đang độ rực rỡ, Nguyễn Gia Ngọc mở bản kế hoạch , gõ lạch cạch sửa vài chi tiết.

Các món trang sức trong bộ sưu tập Kinh Thi Cổ Điển đều đặt tên theo nguyên bản của tác phẩm "Kinh Thi". Nguyễn Gia Ngọc quyết định đặt tên cho bộ thiết kế của là "Hà Hoa", lấy ý tưởng từ câu thơ: "Sơn hữu phù tô, thấp hữu hà hoa"

*Trên núi cây phù tô, đầm hoa sen.

Tống Dã nhận bản kế hoạch, lướt qua từ đầu đến cuối, cảm thấy vô cùng ưng ý nên chuyển thẳng cho Vân Dĩnh.

"OK, Giám đốc Vân nhận ." Tống Dã buông chuột , vươn vai một cái nghiêng sang hỏi Nguyễn Gia Ngọc: "Trình độ dựng mô hình 3D của em thế nào?"

Nguyễn Gia Ngọc bẽn lẽn lắc đầu: "Không lắm ạ."

"Không !" Tống Dã xua tay cái rụp: "Công ty bộ phận dựng mô hình chuyên trách lo mảng , chiều nay sẽ dẫn em quen."

"Nhìn nhận bộ quy trình thì khâu lập kế hoạch chắc chắn là khó nhất. Bây giờ em bản vẽ phác thảo tương đối chỉnh , bước tiếp theo là điều chỉnh tối ưu hóa dựa thực tế, lựa chọn chất liệu, dựng khuôn đúc mẫu để đảm bảo thể sản xuất hàng loạt." Thấy vẻ mặt cô giãn , Tống Dã tiếp: " khi chốt chất liệu sơ bộ, chúng họp với Giám đốc Vân một nữa."

"Em hiểu , cảm ơn Tống!" Nguyễn Gia Ngọc gật gật đầu, cất giọng trong trẻo.

"Xuống lầu ăn trưa thôi?" Tống Dã liếc đồng hồ ở góc màn hình, dậy.

Nguyễn Gia Ngọc cũng ngó màn hình máy tính của , vặn mười hai giờ trưa.

"Em ăn gì, đề cử quán cho." Hai cùng bước khỏi công ty, Tống Dã hỏi cô gái cạnh. Cô mới đến chân ướt chân ráo, quen thuộc môi trường xung quanh, dắt cô lượn vài vòng, chắc chừng nửa tháng là sẽ thuộc đường như lòng bàn tay.

"Ăn mì ạ." Nguyễn Gia Ngọc nghiêng đầu suy nghĩ một chốc đáp.

"Anh một quán cách công ty đầy mười phút." Tống Dã mỉm : "Đi thôi, dẫn em tới đó."

Nguyễn Gia Ngọc ngoan ngoãn theo. Tính cách thiện, dễ gần khiến chút lo âu nơi sâu thẳm trong lòng cô vô hình trung tan biến.

 

Loading...