Giữa tháng Năm, ông nội Hứa qua đời.
Nhẩm tính , cũng bảy, tám ngày cô gặp . Khoảng thời gian , nội bộ nhà họ Hứa xảy những cuộc đấu đá tranh giành quyền lực vô cùng khốc liệt. Anh lèo lái, đối phó với đủ chiêu trò nên cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.
Đêm hôm đó, cô thiu thiu ngủ thì chợt nhận một đoạn tin nhắn thoại của . Vừa bấm , giọng trầm ấm quen thuộc vang lên: "Gia Ngọc , dọn về nhà, em?"
Lời đề nghị của khiến cô giật hoảng hốt. Cô vội vàng gửi một nhãn dán hình chú thỏ con lắc đầu nguầy nguậy để từ chối.
Anh khẽ thở dài, kết quả vốn trong dự đoán. Bàn tay vân vê chiếc nhẫn hoa văn đầu ngói hoa sen, ngả lưng ghế đầy mệt mỏi. Nỗi nhớ nhung cô cứ thế gặm nhấm tâm can, dần dà lấn át cả lý trí.
Cô cứ đinh ninh rằng khi từ chối, sẽ từ bỏ ý định đó. Ngờ , chiều hôm tan về nhà, cô thấy lù lù xuất hiện phòng khách tầng một. Ban đầu, cô chỉ nghĩ ghé qua thăm thôi. đến khi thấy vác đồ thẳng lên phòng thư phòng lầu ba, vẻ gì là định rời cả, cô mới nhận điều bất thường bèn gửi cho một tin nhắn.
Gia Ngọc: [Đã mười một rưỡi , tối nay định về ?]
Đang lạch cạch gõ bàn phím, nhận tin nhắn của cô, tay bỗng khựng . Anh mở khung chat , nhắn cho cô.
Tất Khâm: [Dạo chủ yếu việc ở tổng bộ tập đoàn. Ở đây gần công ty hơn, cũng tiện. Vậy nên bắt đầu từ hôm nay, sẽ dọn từ ngoại ô về đây sống.]
Tất Khâm: [Tất nhiên, lý do quan trọng nhất là... nhớ, nhớ, nhớ em, ngày nào cũng thấy em.]
Tất Khâm: [Anh em vẫn còn e ngại chuyện sống chung, cho nên vẫn sẽ ngủ ở thư phòng như , em?]
Gia Ngọc: [Tất Khâm , giữa chúng còn hợp đồng đấy.]
Vẫn ? Anh khẽ mím môi, quyết định dậy phòng khách tìm cô chuyện cho rõ ràng. Vừa mới bước , cánh cửa thư phòng đẩy từ bên ngoài. Cô vội vã bước , tiến thẳng đến mặt .
Trong gian chập choạng tối, cô lao ôm chầm lấy , rúc đầu n.g.ự.c nỉ non: "Em cũng nhớ lắm."
Dừng một nhịp, cô tiếp: "Chúng giao kèo trong hợp đồng , thể dọn về, nhưng tuân thủ luật cũ. Anh ngủ ở thư phòng, để mỗi một gian riêng tư nhé."
Nghe những lời , ngọn sóng tình trong lòng dâng trào mạnh mẽ. Anh đặt nụ hôn dịu dàng lên trán cô, giọng run run vì xúc động: "Được, hứa với em."
Cô ngước mắt lên kỹ gương mặt , bàn tay vuốt ve gò má gầy xọp vì thức đêm, xót xa : "Anh tiều tụy nhiều đấy."
"Chỉ cần em ở bên, khó khăn nào cũng sẽ qua thôi." Anh nắm chặt lấy tay cô, thủ thỉ. Trước đây, từng nghĩ cuộc hôn nhân chỉ là một vở kịch nhằm che mắt thiên hạ. giờ đây, khao khát cháy bỏng ước mong vở kịch sẽ trở thành sự thật.
"Gia Ngọc ."
"Dạ?"
"Anh yêu em. Yêu em nhiều."
"Em cũng ."
"Ít bữa nữa, chúng cưới nhé."
"Ngày 28 tháng 7 ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-43-anh-yeu-em.html.]
", ngày 28 tháng 7!"
Ngày cử hành hôn lễ, và cô mặc cặp áo sơ mi trắng tinh khôi của buổi đăng ký kết hôn năm ngoái, cùng đến tiệm chụp ảnh cũ. Ngồi phông nền nhung đỏ quen thuộc, nhiếp ảnh gia chỉ cần bấm máy một là ngay bức ảnh ưng ý.
Một lát , ông chủ tiệm lồng bức ảnh cỡ 5 inch in xong khung, đưa cho , : "Hai vị năm ngoái chụp trông cứ như hai dưng nước lã . Còn xem bức năm nay , tự nhiên, tình cảm bao nhiêu!"
" ạ." Anh cảm ơn ông chủ, nhận lấy bức ảnh. Hai vợ chồng chụm đầu cùng ngắm nghía, nét mặt ai nấy đều rạng rỡ sự hài lòng.
"Sau năm nào cũng đến đây chụp một tấm kỷ niệm nhé .”
Ngồi ghế phụ, cô kéo dây an đề nghị.
"Đồng ý." Anh gật đầu cái rụp, nổ máy xe đưa cô về biệt thự.
Vừa lên đến tầng ba, cô thấy nhẹ nhàng khép cửa phòng khách , đó bất ngờ quỳ một chân xuống sàn. Anh tháo chiếc nhẫn đang ngón áp út bàn tay của cô , vô cùng trịnh trọng đeo nó ngón áp út bàn tay trái.
"Gia Ngọc, yêu em. Anh hạnh phúc khi chính thức chồng của em." Anh ngước lên cô, ánh mắt chan chứa sự chân thành, kiên định.
"Em cũng thế." Cô đỡ lên, đồng thời lặp thao tác tương tự, tháo chiếc nhẫn họa tiết đầu ngói hoa sen từ tay của chuyển sang tay trái, miệng nở nụ tươi tắn.
Đêm , ánh trăng vằng vặc sáng soi. Nằm giường, cô ngẩn ngơ ngắm vệt trăng bàng bạc phủ kín khắp sàn nhà.
Dõi theo ánh mắt cô, chống tay dậy, mờ ám: "Ra phòng khách nhé?"
"Ra ngoài đó gì cơ?" Cô ngây ngô hỏi .
"Ngoài sô pha ánh trăng kìa." Anh bước xuống giường, dang tay định bế cô lên.
Cô lập tức hiểu ẩn ý của , vội vàng đẩy : "Thôi đừng... ngại c.h.ế.t ..."
"Ra ngoài đó em, ánh trăng chắc chắn sẽ lắm đấy." Anh hôn nhẹ lên vành tai cô, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn, quyến rũ.
Cả cô bỗng chốc mềm nhũn, e thẹn gật đầu đồng ý. Anh mừng rỡ khôn xiết, lập tức bế thốc cô ngoài phòng khách. Ánh trăng vằng vặc tuôn trào qua khung cửa kính, tựa như một dòng suối bạc ôm trọn lấy chiếc sô pha mềm mại.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống, những ngón tay mơn trớn đôi môi đỏ mọng của cô. Hai má cô ửng hồng e lệ, chẳng dám ngước lên thẳng .
Giây lát , một lời khen thốt từ tận đáy lòng : "Em quá."
Dẫu cho , khi cả hai mái đầu bạc phơ, vẫn thể khắc ghi rõ mồn một từng chi tiết nhỏ nhặt của đêm nay.
Dưới ánh trăng bàng bạc, sóng tình cuộn trào, lớp lớp xô , dâng trào mãnh liệt.
Cô hé mắt ngắm vầng trăng sáng vằng vặc bầu trời. Ánh trăng , vẫn vẹn nguyên như mười năm khi hai còn là hai kẻ xa lạ, và cũng hệt như mười năm , khi họ thuộc về , yêu say đắm đến trọn đời.
Hoàn…